Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1201:

“Mick, rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra?”

Trong đôi mắt của Mick đều là máu tươi, giống như hồ dính ánh mắt ông ta lại, vừa thô ráp vừa đau.

“Đã nói là con nhóc kia giở trò, mày nuốt nó thì gì cũng được giải quyết hết!”

Bởi vì Mick không thấy gì cả, ông ta thậm chí không chú ý tới ngay bên cạnh ông ta có mười con Quỷ Vương, ông ta nhanh chóng nói: “Nuốt đứa bé kia, trong trang viên có rất nhiều người sống, đó là thuốc bổ của mày.”

“Đúng rồi! Còn có vô số oán linh mà tao gọi tới! Nó là những con quỷ mà tao đã lợi dụng thuật pháp để nuôi dưỡng ở những nơi âm u, hẻo lánh của Hoa Quốc, vì để mày có thể ra đời, tao thậm chí còn mua được nhân viên dẫn đường của Địa phủ để đưa chúng nó về, giữ lại ở trần gian!”

“Chính là để chờ giây phút này, chờ mày hấp thu vô số oán khí bàng bạc, trở thành thuốc bổ đầy dinh dưỡng cho mày!”

Nhóm mười con Quỷ Vương: “…”

Thế tức là…

Tà thuật sư sử dụng cấm thuật để kêu gọi bọn nó tới Huyền Môn thật sự để dùng bọn nó như đồ ăn sao?

Không phải là cho bọn nó ăn cơm hả?

Nhóm mười con Quỷ Vương: “…”

Chuyện này có thể nhịn không?

Quỷ có thể nhịn được chuyện này à!

Nhóm mười con Quỷ Vương bỗng nhiên như hiểu tiếng lòng của nhau chia ra làm hai, một phần điên dại nhào về hướng Mick, một phần khác hung dữ nhào về phía đầu lâu máu.

Mick: “…”

Mick không thấy gì cả bỗng nhiên bị đánh túi bụi, ông ta cảm thấy ít nhất có bảy tám người động tay động chân với ông ta, số lượng còn tăng theo cấp số cộng!

Mick lập tức cảm thấy khiếp sợ!

Ông ta vừa kêu thảm thiết vừa điên cuồng la to.

“Tao là người nước T, là người bạn nước ngoài! Đám bọn mày dám công khai đánh tập thể bạn bè quốc tế là vi phạm Công pháp quốc tế Địa phủ.”

Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Vân: “…”

Cái quỷ gì đấy?

Cách quá xa nên bọn họ gần như không thấy được tình hình cụ thể của Mick.

Nhưng tiếng kêu của Mick quá thê thảm, giọng nói cũng rất lớn, ngược lại giúp bọn họ nghe rõ ràng những lời ông ta gào thét.

Hoắc Trầm Huy: “Đánh nhau tập thể? Ai ở bên đó thế?”

Hoắc Trầm Vân nghĩ lần lượt một loạt tất cả mọi người trong trang viên, những người làm công đã xin về biệt thự bên ngoài trang viên để nghỉ ngơi, quản gia La cũng đã bị đuổi đi nghỉ ngơi, mấy đứa nhỏ đều đang ngủ trên lầu, chỉ có mình Tể Tể và Tiểu Tương ở trong sân.

“Hai đứa Tể Tể và Tiểu Tương có thể đánh nhau tập thể à?”

Kế Nguyên Tu nhỏ giọng nói: “Không phải Tể Tể và Tiểu Tương, ông ta bị đám oán linh ở bên ngoài tới đánh!”

Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Vân đồng thời kinh ngạc: “Đám oán linh?”

Kế Nguyên Tu gật đầu: “Vâng! Một số lượng tương đối lớn nhưng đều đã bị sức mạnh của Tể Tể ngăn lại bên ngoài trang viên, chỉ có mười tên mạnh mẽ nhất vào được bên trong, có điều đều bị biến thành ‘người’ bình thường.

Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Vân: “…”

“Không phải là bọn chúng tự đánh nhau đấy chứ?”

Kế Nguyên Tu lại lần nữa gật đầu: “Đúng là nội bộ đánh nhau!”

Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Vân: “…”

Đã hiểu!

Rất hoan nghênh luôn!

Nhưng khoảng cách này xa quá, bọn họ chẳng thấy gì cả.

Lần đầu tiên Hoắc Trầm Huy cảm thấy nhà lớn quá cũng không tốt.

Hoắc Trầm Vân vô cùng đồng cảm nói: “Hay là đợi anh hai trở về, chúng ta thương lượng một chút, chuyển qua chỗ ở khác đi!”

Hoắc Trầm Huy nói: “Tới lúc đó lại hỏi thử xem.”

Hoắc Trầm Vân cười thành tiếng nói: “Được! Em nhớ kỹ chuyện này.”

Trong lúc anh em nhà họ Hoắc nói chuyện với nhau, đầu lâu máu sụp đổ.

Có ý thức, có dã tâm, hơn nữa còn có sức mạnh tối cao.

Kết quả là trong chớp mắt đã biến thành năm mảnh vụn!

Làm gì có ai tiếp nhận được chuyện này chứ?

Quỷ còn không chấp nhận được chuyện này, huống gì nó còn là một con quỷ lợi hại như vậy.

Đầu lâu máu bị bảy tám con Quỷ Vương xem như quả bóng, mày một cái, tao một cái, bay tới bay lui giữa mấy con Quỷ Vương.

Nó vừa bay vừa phun máu.

Những máu tươi đó đều là sức mạnh mà nó đã từng hút vào!

Đầu lâu máu vô cùng bi thương, gầm thét gào rống, phun ra một tràng những câu nói bằng tiếng nước T.

Bảy tám con Quỷ Vương không chỉ không ngừng lại mà càng đá hăng hơn.

"% $... %... ... % "

"$#%# "

"%... %&... & "

"#R# "

Tể Tể đã biến thành một đứa nhỏ ba tuổi rưỡi đứng giữa không trung, cô bé nhìn trái một chút, nhìn phải một chút, nhướng mày lên cố gắng lắng nghe, rồi phát hiện một chữ cũng không hiểu.

Tể Tể: “…”

Trước đó cô bé nói phải trái thì tên Mick này còn muốn đánh người!

Đánh không lại còn nói cái gì mà Công pháp quốc tế Địa phủ!

Tể Tể chẳng thèm quan tâm!

Cô bé ngẩng đầu nhìn anh Tiểu Tương đang đứng giữa không trung, hút lấy đám máu mang sức mạnh đó.

Khi đầu lâu máu không ngừng phun ra máu tươi thì màu máu cũng càng lúc càng nhạt đi.

Tể Tể xoa xoa cằm nhỏ, cô bé nhảy xuống đất, bàn chân nhỏ hì hà hì hục chạy tới.

Hơn mười con quỷ cùng lúc dừng lại, đồng thời nhìn cô bé với ánh mắt không thân thiện.

Tể Tể không sợ, cái đầu nhỏ ngẩng lên, bàn tay nhỏ chắp ở sau lưng, giọng nói non nớt vang lên:

“Bọn mày đều là quỷ nước T à?”

Nhóm Quỷ Vương: “…”

Tể Tể thấy bọn nó nhìn mình không thân thiện, nhưng cũng không tên nào lên tiếng chào hỏi, cô bé nhíu hàng mi nhỏ lại: “Chẳng lẽ không phải sao?”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free