Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1189:
“Bác cả, chú ba, anh Minh Tư, mọi người không sợ chứ?”
Hoắc Trầm Huy, Hoắc Trầm Vân và Bách Minh Tư: “...Làm gì có! Bác/chú/anh là người từng trải mà!”
Quỷ nam trung niên đứng từ phía sau nhìn ba người họ, khóe miệng không ngừng run rẩy.
Ừ, mấy người không sợ, chỉ có phần lưng áo là vã mồ hôi và ướt sũng như tắm thôi đúng không!
****
Giải quyết xong con quỷ tóc vàng, xác định bác cả, chú ba và anh Minh Tư không bị dọa sợ, Tể Tể khẽ thở phào nhẹ nhõm. Sau đó bé nuốt một cái “ực”, tống đám đồ ăn còn mắc kẹt ở cổ họng xuống bụng.
Hoắc Trầm Huy, Hoắc Trầm Vân và Bách Minh Tư: “...”
Bốn con yêu quái và một con quỷ trong phòng khách: “...”
Kế Nguyên Tu đang tựa vào lan can trên lầu: “...”
Ánh mắt bốn con yêu quái cộng một con quỷ nhìn Tể Tể tràn ngập sự kiêng dè, xen lẫn là nỗi bất an dày đặc.
Cô nhóc này tàn bạo quá!
Bình thường, các con quỷ cũng sẽ cắn nuốt lẫn nhau, nhưng đều nuốt thẳng linh hồn. Con nhóc này lại tàn ác hơn nhiều, đầu tiên là ngưng kết linh hồn của con oán quỷ ban nãy, lại kiên nhẫn chờ nó thực thể hóa được một nửa rồi mới bắt đầu khai tiệc.
Lúc nghe thấy tiếng nhai xương rốp rốp phát ra từ miệng bé, năm đứa bọn chúng không kiềm được mà run bần bật.
Vì ánh mắt của chúng quá nồng cháy, thế nên Tể Tể vô thức quay đầu nhìn. Bốn yêu một quỷ lập tức cúi gằm mặt, mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, vô cùng ăn ý mà nhủ thầm trong lòng: Không thấy mình, không thấy mình, không thấy mình!
Chuyện quan trọng phải lặp lại ba lần!
Tể Tể hoang mang: “Tụi mày đang làm gì vậy?”
Bốn yêu một quỷ trăm miệng một lời: “Chúng tôi không nhìn thấy gì hết.”
Tể Tể: “...”
Ánh mắt Tể Tể dừng lại trên người quỷ nam trung niên. Ông ta sợ hãi nuốt một ngụm nước bọt, tại sao kẻ xui xẻo lại là ông ta?
Tể Tể chớp mắt nhìn, ngây ngô nói: “Thỏ Đen, ông chú này mới tới, giống như bé rắn nhỏ và lão yêu quái vậy, giao lại hết cho mày đó.”
Thỏ Đen thở phào, gật cái đầu thỏ: “Cô chủ cứ yên tâm!”
Quỷ nam trung niên: “...”
F*ck!
Con thỏ kia là yêu quái hả?
Tể Tể lại liếc mắt nhìn Cự Sâm Nhiêm, Thử Đại Tiên và Hổ Nhỏ: “Ba người chúng mày không được bắt nạt ma mới đó, biết chưa?”
Cự Sâm Nhiêm, Thử Đại Tiên và Hổ Nhỏ: “...”
Bọn nó dám sao?
Nếu là trước đêm nay, may ra bọn nó vẫn còn ôm suy nghĩ ấy, nhưng sau đêm nay…
Thôi! Chuyên tâm tu luyện trước đi! Nhìn dáng vẻ không kiêng đồ mặn của Minh Tể Tể, lỡ ngày nào đó chúng nó phạm phải sai lầm gì, nhiều khi chẳng có cơ hội đầu thai làm rùa trong hồ ước nguyện, mà sẽ bị xử lý “xoèn xoẹt” cũng nên.
Cảnh tượng đó… khủng bố vô cùng!
Còn nữa! Lúc chúng nó mới tới trang viên, tại sao Minh Tể Tể không dặn Thỏ Đen không được bắt nạt ma mới?
Người cảm thấy uất ức nhất chắc là Cự Sâm Nhiêm, chỉ vì khổ người cao lớn mà bị cha nuôi con người của Minh Tể Tể cảnh cáo không được phép nội đấu!
Dặn dò xong, Tể Tể không thèm để ý tới sắc mặt của bốn yêu một quỷ, mà ngẩng đầu lên, cất giọng non nớt chào hỏi Kế Nguyên Tu đang đứng cạnh lan can trên lầu: “Chú nhỏ ơi, chú tỉnh rồi hả?”
Ban nãy Kế Nguyên Tu đang say giấc nồng, nhưng vì oán khí tỏa ra từ con quỷ hình thành dưới sự trợ giúp của chú oán quá nặng, còn tỏa sát khí khắp bốn phía, nên đã đánh thức cậu ấy.
Ngay lúc cậu ấy tính ra tay hỗ trợ, lại phát hiện mình lo bò trắng răng rồi. Có Tể Tể ở đây, cậu ấy hoàn toàn không cần rời giường làm gì.
Kế Nguyên Tu đưa mắt nhìn màn đêm ngoài cửa sổ: “Tể Tể, Tiểu Tương, Minh Tư, giờ cũng không còn sớm nữa, mau đi ngủ thôi, ngày mai còn phải tới trường đấy.”
Tể Tể và Tương Tư Hoành: “Dạ, chú nhỏ.”
Còn việc ngày mai ở trường mẫu giáo sẽ xảy ra chuyện gì thì để ngày mai tính.
Bách Minh Tư bị Hoắc Trầm Huy giữ lại, sáng sớm hôm sau sẽ đi học cùng Hoắc Tư Tước.
Về phần hai đứa nhỏ Tể Tể và Tương Tư Hoành, rõ ràng tối qua vẫn còn tràn ngập sức sống, thế mà sáng nay đã lại ủ rũ, uể oải.
Hơn nữa Tể Tể vừa ăn quá nhiều nên càng thêm mệt. Nhưng vì sợ chú ba cảm thấy tự trách, cô bé chỉ đành cố gắng trợn trừng mắt, giữ cho bản thân luôn tỉnh táo.
Trợn mắt một hồi, cuối cùng tâm trí như đi vào cõi thần tiên luôn.
Tương Tư Hoành cũng chẳng khá hơn.
Mấy hôm trước thức đêm không phải vì tu luyện thì cũng là cày phim, có thể nói là không tốn chút sức lực nào.
Nhưng đêm qua là do đi đánh lộn, con quỷ tóc vàng kia quá lợi hải, mặc dù cậu ấy không thua thiệt gì nhiều, nhưng cánh tay lại suýt bị kéo rách.
Tuy có thể mọc lại, nhưng suy cho cùng vẫn có hơi đáng sợ. Thế nên từ nửa đêm về sáng, cậu ấy không ngủ, mà ngồi tu luyện liên tục.
Dạo này hai đứa nhỏ đều ngủ sớm dậy sớm, nên mặc dù không phải con người, cơ thể cũng đã quen với việc đi ngủ.
Lúc tới trường mẫu giáo, Tể Tể và Tương Tư Hoành ngồi xuống cạnh nhau, rõ ràng mắt đứa nào cũng mở thao láo, thoạt nhìn có vẻ đang rất nghiêm túc nghe giảng, nhưng vẫn bị Kế Nguyên Tu dùng thần thức nhắc nhở thường xuyên.
“Tể Tể, Tiểu Tương, dậy đi!”
“Tể Tể, Tiểu Tương, ra chơi rồi!”
“Tể Tể, Tiểu Tương, tới tiết hoạt động ngoài trời kìa!”
“Tể Tể, Tiểu Tương, gắp thêm đồ ăn nhanh!”