Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1175:

Hai bạn nhỏ Tể Tể và Tương Tư Hoành: “...”

Sau khi ăn cơm xong, hai bạn nhỏ dứt khoát chạy đi tìm thầy Quý vừa bước chân ra khỏi cửa: “Thầy Quý ơi, Tể Tể và anh Tiểu Tương muốn về lại lớp mầm học.”

Thầy Quý rất thích hai đứa nhỏ này, vừa nghe vậy thì vội hỏi: “Tể Tể, Tiểu Tương, có thể nói cho thầy Quý biết lý do không? Đừng bảo là vì phải tập viết đó nhé? Rõ ràng chữ viết của hai đứa còn đẹp hơn thầy gấp trăm ngàn lần mà.”

Hai bạn nhỏ Tể Tể và Tương Tư Hoành có khổ mà không nói được. Không phải do tập viết, mà là vì chú nhỏ canh chừng ghê quá, không cho bọn họ ngủ trong lớp!

Có điều họ chắc chắn không thể nói điều này cho thầy ấy biết!

Vậy là Tể Tể và Tương Tư Hoành liếc mắt nhìn nhau, hai đứa cùng chớp chớp đôi mắt to tròn, sau đó Tương Tư Hoành gân cổ gào khóc trước: “Hu hu hu! Hu hu hu… em muốn về lại lớp mầm, em nhớ cô Tôn!”

Con ngươi Tể Tể đảo quanh một vòng, sau đó cũng giơ tay dụi mắt, khóc lấy khóc để: “Hu hu hu… Tể Tể cũng nhớ cô Tôn! Hu hu hu… Tể Tể cũng muốn về lớp mầm tìm cô Tôn.”

Thầy Quý: “...”

Thầy Quý có thể làm gì bây giờ? Chỉ đành đưa hai đứa nhỏ trở về thôi chứ biết sao nữa.

Chờ tới khi quay lại lớp học, Kế Nguyên Tu phát hiện chỉ có mình thầy Quý trở về, còn hai đứa cháu của cậu ấy lại không thấy tăm hơi, đôi lông mày xinh đẹp lập tức cau chặt: “Thầy Quý, Tể Tể và Tiểu Tương đâu rồi ạ?”

Thầy Quý đáp: “Các em ấy bảo nhớ cô Tôn ở lớp mầm nên thầy đã dẫn hai em ấy xuống lớp mầm rồi.”

Kế Nguyên Tu: “Thầy Quý ơi, em cũng muốn xuống lớp mầm học.”

Thầy Quý: “Hả?”

Kế Nguyên Tu cụp mắt, mím môi, khóe miệng xụ xuống. Vừa thấy vậy, thầy Quý sợ đứa nhỏ này cũng khóc toáng lên, thế là vội vàng gật đầu lia lịa: “Đùng khóc, đừng khóc, đi đi đi, thầy Quý dẫn em đi.”

Không phải chỉ là xuống lớp mầm học thôi hả?

Có gì to tát đâu?

Hừ! Chẳng lẽ chỉ cho học sinh lớp mầm tới lớp chồi học, mà không cho học sinh lớp chồi của thầy ấy đi trải nghiệm tiết học ở lớp mầm hả?

Dù gì thì bạn nhỏ Nguyên Tu vừa nhập học đã vào lớp chồi, thế nên có thấy tò mò về chương trình học của lớp mầm cũng bình thường thôi!

Thế là Kế Nguyên Tu cũng thuận lợi chạy tới lớp mầm hai của cô Tôn.

Tể Tể và Tương Tư Hoành mới vừa nằm xuống: “...”

Cô Tôn cố tình xếp cho Kế Nguyên Tu ngồi giữa Tể Tể và Tương Tư Hoành, bởi vì thầy Quý nói ở lớp chồi bọn họ cũng ngồi thế này.

Mí mắt Tể Tể và Tương Tư Hoành lập tức giật giật, quả nhiên, ngay giây sau, trong biển ý thức của họ lại vang lên giọng nói nhắc nhở dịu dàng của chú nhỏ.

“Tiểu Tương, Tể Tể, đi học đừng ngủ gật, chúng ta tới trường để học tập mà.

“Tiểu Tương, Tể Tể, hiện đang là tiết thủ công, đừng cầm giấy ngẩn người như vậy.”

“Tiểu Tương, Tể Tể, sắp tới lượt hai đứa xoay vòng rồi đó!”

Tể Tể và Tương Tư Hoành: “...”

Cha ơi, chú nhỏ đúng là ma quỷ mà!

Nguyên một ngày hôm nay, ngoại trừ giấc ngủ trưa ra, hai bạn nhỏ Tể Tể và Tương Tư Hoành chẳng được nghỉ ngơi dù chỉ nửa phút, vì cứ vào tiết là lại bị Kế Nguyên Tu nhắc nhở đủ điều.

Lúc Hoắc Trầm Vân đến trường đón mấy đứa nhỏ thì phát hiện Tể Tể và Tương Tư Hoành đang đứng hai bên trái phải Kế Nguyên Tu, hai cái đầu nhỏ cắm xuống đất, nếu ghé sát lại gần còn có thể nghe rõ tiếng ngáy ro ro.

Các bậc phụ huynh tới đón con thấy vậy thì cười không khép được miệng.

Cô Tôn sợ Tể Tể và Tiểu Tương té, dù Kế Nguyên Tu năm lần bảy lượt thề cậu ấy có thể chăm sóc tốt cho hai đứa nhỏ, nhưng cô Tôn vẫn gọi thêm một giáo viên khác tới, giúp mình đỡ Tể Tể và Tương Tư Hoành.

Còn hai nhân vật chính được người người để ý tới thì đang ngủ say như chết.

“Khò…”

“Khò…”

****

Kế Nguyên Tu bỗng dùng thần thức nhắc nhở Tể Tể và Tương Tư Hoành: “Tể Tể, Tiểu Tương, chú ba của hai đứa tới đón chúng ta về kìa, đừng ngủ nữa, bằng không anh ấy sẽ thấy tự trách lắm.”

Hai đứa nhỏ đang ngủ ngáy khò khò nghe vậy thì cố gắng giãy dụa mở mắt, ngay giây sau, mặt mày bọn trẻ đã tươi roi rói, tràn ngập sức sống hô: “Chú ba!”

Hoắc Trầm Vân ôm hai đứa nhỏ vào lòng: “Mệt thì ngủ tiếp đi, chú ba chở mấy đứa về.”

Tể Tể: “Chú ba ơi, không phải vì tối qua Tể Tể thức đêm nên giờ mới mệt như vầy đâu, là do Tể Tể ăn nhiều quá, hiện vẫn chưa tiêu hóa xong đó.”

Tương Tư Hoành: “Chú ba, cánh tay của cháu suýt bị quỷ tóc vàng xé rách, đau… đau quá nên mới không ngủ được, chứ không phải tại chú ba đâu ạ.”

Hoắc Trầm Vân: “...”

Chẳng lẽ người chú ba này trông ngu ngốc lắm hả? Nhưng nhìn hai đứa nhỏ ngoan ngoãn, biết nghĩ cho mình như vậy, trong lòng Hoắc Trầm Vân cảm thấy rất ấm áp, lại đầy tràn chua xót.

Cũng may vụ việc của Bàng Lê Chi đã được giải quyết xong xuôi, sau này nhất định anh ấy sẽ cẩn thận hơn, tránh để Tể Tể, Tiểu Tương và mọi người trong nhà phải bận lòng vì mình.

Nói tới bận lòng, Hoắc Trầm Vân bỗng nhớ đến Cửu Phượng. Tên đó hiện đã bị gửi tới trại huấn luyện cho người mới.

Nhất định anh ấy sẽ chăm chỉ hơn, nghiêm túc trông chừng Cửu Phượng theo lời anh hai.

Chỉ cần Cửu Phượng chịu dốc hết sức lực cho nhà họ Hoắc, thế thì chẳng những không có thời gian đi gây chuyện, còn để Tể Tể được nghỉ ngơi thật tốt, mà còn có thể tạo ra giá trị cho nhà họ Hoắc.

------------------------------

e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free