Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1188:
Nhưng con quỷ tóc vàng trước mặt lại không giống vậy.
Lệ khí, sát khí và oán khí chiếm phần lớn trong người nó, còn âm khí thì lại không nhiều lắm.
Nhất định là con quỷ này đã bị tra tấn tới chết, hơn nữa sau khi chết còn bị tra tấn tiếp, nếu không thì nó cũng không có nhiều oán khí như vậy.
Bây giờ nó lại bị cô bé bắt được cho nên oán khí lại tiếp tục tăng thêm.
Nó không chỉ hút sức sống của người thường mà còn hút cả oán khí của họ lẫn oán khí mà chính nó tạo ra nữa.
Là oán quỷ!
Nhưng oán quỷ bình thường cũng đâu mạnh đến mức này, chẳng lẽ là vì nó là quỷ nước ngoài cho nên mới ghê gớm như vậy ư?
Tể Tể lập tức phủ định suy nghĩ này của mình!
Cha Minh Vương từng nói Minh giới của Hoa Quốc đã tồn tại suốt mấy chục triệu năm, hơn nữa Hoa Quốc còn là một trong bốn quốc gia cổ có nền văn minh lớn vẫn còn tồn tại cho đến ngày nay.
Quỷ của nước T?
Lúc Hoa Quốc tồn tại trên thế gian, nước T có xuất hiện chưa?
Tể Tể không nghe cha Minh Vương nhắc qua, cho nên cô bé mạnh dạn đoán hẳn là lúc đó đất nước này còn chưa tồn tại.
Một đất nước có bề dày lịch sử thua kém Hoa Quốc thì quỷ của nước đó làm gì mạnh bằng quỷ của Hoa Quốc bọn họ chứ?
Tể Tể nhìn chằm chằm con quỷ tóc vàng đang không ngừng sản sinh oán khí, bắt đầu trầm tư suy nghĩ.
Một con quỷ như thế, nếu không thể giết chết nó ngay từ lần đầu tiên thì nó sẽ càng ngày càng mạnh, càng ngày càng khó đối phó.
Nam quỷ trung niên sợ đến mức nấp sau lưng Tể Tể, thấy cảnh này thì lắp bắp mở miệng: “Hung tàn! Hung tàn quá đi mất! Hơn nữa sức mạnh của nó cũng tăng lên rất nhiều! Thật thần kỳ!”
Tể Tể chớp chớp đôi mắt to.
“Hung tàn ấy hả?”
Cô bé hiểu rồi!
Vậy chỉ cần hung tàn hơn so với con quỷ tóc vàng kia là được chứ gì!
Thấy cánh tay của anh Tiểu Tương bị con quỷ tóc vàng túm chặt và sắp bị kéo đứt, Tể Tể không chút do dự nhào lên.
Dường như con quỷ tóc vàng rất kiêng dè cô bé, vừa thấy cô bé nhào tới, nó lập tức bỏ Tương Tư Hoành lại rồi trốn về phía sau.
Trong mắt của Tể Tể tràn đầy sát ý.
“Dám làm người nhà của Tể Tể bị thương trên chính địa bàn của Tể Tể hả! Mau chết đi!”
Đúng là con quỷ tóc vàng rất kiêng dè Minh Tể Tể, nhưng khi nhìn thấy Minh Tể Tể chợt biến thành một màn sương đen, nó không khỏi sửng sốt.
Không sợ!
Có cái gì mà phải sợ?
Đó chỉ là một con quỷ còn nhỏ hơn cả nó thôi mà, tuy rằng trước đây con nhóc này có thể đánh bại nó, nhưng bây giờ nó đã mạnh hơn rồi, cho nên nó hoàn toàn không cần phải sợ.
Con quỷ tóc vàng lập tức rít lên một tiếng, hung hăng đánh về phía Tể Tể - người đã hóa thành màn sương đen.
Lúc con quỷ nhào tới, sương đen lập tức tản ra xung quanh, chờ đến khi con quỷ chạm trúng thì sương đen lập tức co lại bọc kín nó.
Sau đó, tất cả người thường, yêu quái và quỷ trong phòng đều nghe được tiếng nhai nuốt sởn tóc gáy, song song với đó là tiếng “áu áu” non nớt mà mọi người quen thuộc.
“Áu áu! Áu áu!”
Xen lẫn với tiếng “áu áu” là tiếng “răng rắc”, hình như là tiếng xương cốt đang vỡ vụn.
Hoắc Trầm Huy, Hoắc Trầm Vân và Bách Minh Tư: “...”
Phản ứng đầu tiên của ba người là: Tiếng gì mà nghe rợn óc dữ vậy!
Phản ứng thứ hai là: Quỷ đều không có thân thể thật, nhưng không biết sao hình như con quỷ tóc vàng này lại có, bởi vì lúc Tể Tể ăn cơm có phát ra tiếng nhai xương răng rắc.
Phản ứng thứ ba là: Tể Tể ăn kiểu này có bị hóc xương hay mắc nghẹn gì không?
Ba người đồng thời chạy về phía màn sương đen bên kia.
Tể Tể - sương đen - chỉ mới ăn được có một nửa kiểu: “...”
Nhìn con quỷ tóc vàng chỉ còn dư lại một nửa, Tể Tể vội vàng nhét luôn một nửa đó vào miệng, thậm chí còn không buồn nhai mà nuốt chửng nó vào trong bụng luôn.
Chờ Hoắc Trầm Huy, Hoắc Trầm Vân và Bách Minh Tư chạy đến trước mặt màn sương đen, Tể Tể đã biến lại thành bộ dáng trắng trẻo mập mạp mềm mại như cũ.
“Bác cả, chú ba, anh Minh Tư, mọi người vẫn khỏe chứ?”
Hoắc Trầm Huy, Hoắc Trầm Vân và Bách Minh Tư: “...”
Lúc Tể Tể nói chuyện, bọn họ thấy trong cái miệng nhỏ xinh của Tể Tể có… một cái chân máu me be bét!
Dường như đã nhận ra cái gì, Tể Tể vội vàng xoa miệng.
“Bác cả, chú ba, anh Minh Tư, Tể Tể ăn xong rồi... Ợ!”
Hoắc Trầm Huy, Hoắc Trầm Vân và Bách Minh Tư: “...”
Tể Tể ơi là Tể Tể!
Không cần nhắc đâu, bởi vì bọn họ đã thấy được cả rồi!
Bởi vì khoảng cách khá gần, bọn họ thấy rất rõ, thậm chí có thể xác nhận đó đúng là một cơ thể bằng xương bằng thịt.
Bách Minh Tư tò mò nhiều hơn là khiếp sợ: “Tể Tể à, vì sao nó lại... có thân thể thật vậy?”
Tể Tể chép chép cái miệng nhỏ: “Không hẳn là thân thể thật đâu ạ, là nửa thật nửa giả! Nó là oán quỷ, hơn nữa bởi vì còn là một đứa bé cho nên oán khí cũng nhiều hơn, sau khi sức mạnh tăng lên thì thân thể của nó gần như có thể hóa thành thân thể thật, một khi nó mà có cơ thể thật thì sẽ càng khủng bố và khó đối phó hơn á, cho nên Tể Tể quyết định nuốt nó luôn!”
Nói tới đây, Tể Tể xoắn xuýt hai bàn tay múp míp của mình, có chút chột dạ nhìn về phía ba người Hoắc Trầm Huy, Hoắc Trầm Vân và Bách Minh Tư.