Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1179:
Tương Tư Hoành gật đầu rồi lách người rời đi.
Một phút sau, Tương Tư Hoành lại bước đến.
Trên tay xách một cái túi, trong túi có đậu phộng, hạt dưa, nửa miếng dưa hấu và một chai nước suối.
Thấy vậy, Tể Tể hai mắt sáng lên, cô bé nhìn ra chỗ cách đó không xa, không ngờ còn có một chiếc ghế khác, thế là cô bé vội nhảy xuống ghế, bưng một chiếc ghế khác đến đặt cùng với chiếc ghế ban đầu.
Sau khi Tương Tư Hoành xách đồ ăn thức uống đến, cậu ấy bế Tể Tể đặt lên ghế, còn mình thì dùng hai chân bật lên rồi đặt mông ngồi yên trên chiếc ghế cạnh Tể Tể.
Còn về đồ ăn thức uống…
Tương Tư Hoành mở túi nilon ra, tiếp tục dùng thần thức để nói chuyện với Tể Tể.
“Tể Tể, em muốn ăn cái nào?”
Tể Tể liếc nhìn đồ bên trong rồi cầm lấy một nắm hạt dưa.
Sau khi cô bé lấy xong, Tương Tư Hoành cũng lấy từ trong đó ra một nắm hạt dưa, cậu ấy buộc túi lại và đặt lên chân, sau đó ngồi bóc hạt dưa.
Tể Tể thấy vậy thì nhắc nhở cậu ấy: “Anh Tiểu Tương, ăn hạt dưa cứ ném thẳng vào miệng là được."
Tương Tư Hoành: “Có vỏ, ăn không ngon.”
Tể Tể: “Nhưng ăn nhanh đấy.”
Tương Tư Hoành đã hiểu rồi, cậu ấy lấy nửa miếng dưa hấu ra đưa cho Tể Tể, sau đó từ trong túi tìm được một chiếc muỗng nhựa rồi đưa cho cô bé.
“Tể Tể, em ăn dưa hấu trước đi, anh sẽ bóc vỏ dưa cho em.”
Tể Tể: “Anh Tiểu Tương không ăn cùng sao?”
Tương Tư Hoành lắc đầu: “Anh không muốn ăn.”
Tể Tể ồ lên một tiếng, cầm muỗng lên múc một miếng dưa hấu đưa đến miệng của Tương Tư Hoành.
“Anh Tiểu Tương, A!”
Tương Tư Hoành sửng sốt rồi cười khúc khích.
“Cảm ơn Tể Tể!”
“Không có gì!”
Hai đứa nhỏ vừa ăn vừa dùng thần thức để trò chuyện, lúc này Tương Tư Hoành mới để ý đến chú ba và Bàng Lê Chi ở giường bệnh bên kia.
“Tể Tể, chú ba có phải đã trúng chiêu rồi không?”
Sau khi Tương Tư Hoành đi ra ngoài tìm đồ ăn, Tể Tể đã nhiều lần xác nhận máu Minh Vương không bị mất tác dụng.
“Không có, chú ba chỉ là giả vờ thôi.”
Tương Tư Hoành kinh ngạc: “Hả?”
Tể Tể cười tủm tỉm ăn một miếng dưa hấu: “Tể Tể cũng không biết tại sao chú ba lại phải giả vờ, nhưng quỷ tóc vàng đã bị Tể Tể bắt được, bên phía chú ba vẫn chưa xử lý xong, chúng ta vừa ăn vừa xem, chờ chú ba xử lý nốt.”
Tương Tư Hoành: “Anh nghe theo Tể Tể.”
Tể Tể cười tít mắt múc một muỗng dưa hấu cho Tương Tư Hoành, hai đứa nhỏ mỗi người ăn một miếng, ăn vô cùng vui vẻ.
Đương nhiên, Tương Tư Hoành bóc vỏ dưa cũng rất nhanh, chẳng mấy chốc thì nắm dưa trên tay Tể Tể và một nắm trên tay cậu ấy cũng được bóc hết.
“Tể Tể, há miệng ra.”
Tể Tể há cái miệng nhỏ ra, Tương Tư Hoành đút hết một nắm lớn hạt dưa đã tách vỏ vào miệng của cô bé.
Tể Tể nhai một cách thích thú, đôi mắt to xinh đẹp nheo lại.
Khi hai đứa nhỏ đang ăn uống thì Bàng Lê Chi mãi nói chuyện với Hoắc Trầm Vân.
Nhưng Hoắc Trầm Vân như thể cứ mãi ngơ ngác, nhìn đối phương bằng ánh mắt mơ màng và không đáp lời nào.
Bàng Lê Chi cảm thấy sốt sắng và liếc nhìn cửa sổ bên kia. Có một chiếc camera thu nhỏ được giấu ở góc rèm cửa sổ, cả phòng bệnh đang được giám sát.
Lúc này, camera đang bật và phát sóng trực tiếp khắp Internet.
Cư dân mạng luôn quan tâm đến mối tình Hoắc Bàng, hiếm khi thấy được phát sóng trực tiếp nên ai cũng phấn khích đến mức như tiêm máu gà vậy.
Nghe nói hôm nay còn có thể nhìn thấy Hoắc Trầm Vân cầu hôn Bàng Lê Chi nên họ càng kích động hơn.
Nhưng ban đầu video toàn là bông tuyết, khi họ sắp từ bỏ thì cửa phòng bệnh đột nhiên bị đẩy ra, lộ ra một đứa bé mũm mĩm trắng nõn.
Cư dân mạng kinh ngạc và điên cuồng spam màn hình.
“Ủa ủa ủa? Chuyện gì vậy?”
“Không biết! Không phải nói đây là buổi phát sóng trực tiếp của mối tình Hoắc Bàng sao? Sao lại có đứa bé xuất hiện vậy?”
“Đúng vậy! Ôi chao ôi! Đứa nhỏ này đáng yêu quá!”
“Ôi! Cả người mũm mĩm… bà dì này muốn nựng quá đi á á á!”
“Mau nhìn kìa, dáng vẻ đi bộ cứ lắc qua lắc lại! Ôi chu choa! Mau nhìn dáng vẻ cô bé trèo lên ghế kìa, thật giống với quả quýt béo nhà tôi! Vô cùng đáng yêu!”
“Nhìn kìa, nhìn kìa, lại có thêm một bé dễ thương đến nữa kìa! Lần này là một bé điển trai! Trời ạ! Hai đứa thật ăn ý, chỉ với một cái nhìn thì bé điển trai kia lập tức xoay người đi tìm đồ ăn thức uống tới.”
“Ui da… hai đứa bé dễ thương này đáng yêu quá đi! Tôi chết mất!”
“Lệch chủ đề, lệch chủ đề rồi! Mọi người đừng quên đây là nhóm gì đấy?”
Thật ra cư dân mạng đã nhìn thấy Bàng Lê Chi và Hoắc Trầm Vân ở giường bệnh bên kia sau ba giây khi đứa bé dễ thương đầu tiên xuất hiện.
Nhưng họ không thể chịu nổi bé dễ thương trông thật đáng yêu, động tác cũng quá dễ thương, nên ngay lập tức thu hút được sự chú ý của hầu hết cư dân mạng.
Những cư dân mạng còn lại mãi spam màn hình về mối tình Hoắc Bàng đều là thủy quân.
Khi hai đứa bé dễ thương tương tác với nhau, bé mập bưng ghế cho bé điển trai, bé điển trai bế bé mập ngồi lên ghế, sau đó ăn dưa, bóc vỏ dưa… Ôi chu choa… đúng là sắp chết bởi sự dễ thương của hai đứa bé này!
Bàng Lê Chi không biết chuyện đang xảy ra trên màn hình, nhưng Hoắc Trầm Vân cứ mãi mơ màng như vậy thực sự không được.