Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1178:
Không cho quỷ tóc vàng có cơ hội nói chuyện, Tể Tể bắt đầu nhào nhào nặn nặn nó.
Quỷ tóc vàng tức giận rống to, xổ ra một tràng tiếng nước ngoài.
“%&%%¥#@#”
“@#¥#%¥%...%...&”
Tể Tể không nghe hiểu được chữ nào, nhưng mà không sao hết, bởi vì cô bé có biện pháp để “nghe hiểu”!
Tể Tể nắm con quỷ tóc vàng lên lắc lư mấy cái rồi nhìn xung quanh, cuối cùng quyết định xách nó đến ven tường, sau đó bắt đầu cầm nó đập bôm bốp lên đó.
Quỷ tóc vàng đau mức la hét thảm thiết: “Á á á!”
Tể Tể vừa nện nó vào tường vừa lạnh lùng mở miệng: “Nói tiếng Hoa Quốc cho bổn Tể Tể! Nếu không bổn Tể Tể sẽ đập đến khi mày chịu nói tiếng Hoa Quốc mới thôi!”
Quỷ tóc vàng không chịu nổi nữa, lập tức kêu la oai oái: “Tao là quỷ nước ngoài đấy! Cho dù tao có phạm tội đi chăng nữa thì dựa theo quy tắc của địa phủ hai nước, mày phải dùng lễ để tiếp đãi tao mới đúng, mày không thể làm như vậy được!”
Nhìn con quỷ tóc vàng đã cuộn tròn thành một quả bóng lông vàng, Tể Tể mở năm ngón tay ra rồi bóp chặt lại.
Quỷ tóc vàng - kẻ bị vo tròn thành một quả cầu - lập tức đau đến mức ré lên thảm thiết.
Tể Tể hừ hừ hai tiếng: “Quỷ nước ngoài thì ghê dữ ha! Bổn Tể Tể đây là công chúa nhỏ của địa phủ đây này! Dùng lễ để tiếp đãi mày ấy hả? Cha Minh Vương từng nói là, muốn xử lý bọn quỷ không nghe lời thì phải dùng bạo lực trước rồi mới tới lễ phép sau!”
Đây là lần đầu tiên Tể Tể được tiếp xúc với quỷ nước ngoài, ban đầu cô bé còn khá tò mò.
Ngặt nỗi trên người của con quỷ tóc vàng này đã chứa đựng quá nhiều tội ác do giết chóc, cô bé chỉ mới nhìn một cái thôi là đã suýt không nhịn được muốn nuốt chửng nó rồi!
Tể Tể chỉ đành nhắm mắt làm ngơ nhét nó vào trong túi quần, kế tiếp còn không quên lạnh lùng cảnh cáo nó: “Còn dám láo nháo nữa là Tể Tể nuốt mày liền đó!”
Con quỷ tóc vàng: “...”
****
Sau khi xử lý xong quỷ tóc vàng, Tể Tể nhìn quanh và không thấy chú ba, anh Minh Tư và anh Tiểu Tương đâu cả.
“Ơ? Đi đâu hết rồi?”
Tể Tể nhìn qua trái rồi nhìn qua phải, sau đó ánh mắt từ từ dừng lại trước cửa một căn phòng bệnh.
Vì cô bé hút chưa đủ mạnh, thế nên vẫn có âm khí còn sót lại!
Mà phần âm khí còn sót lại rất nồng nặc và hiện đang ở trong phòng bệnh đó.
Tể Tể mím cái môi nhỏ lại, suy nghĩ một hồi rồi lại tát quỷ tóc vàng đang im lặng như gà trong túi quần.
Quỷ tóc vàng bị vo lại thành một quả cầu màu vàng: “…”
Nó nhịn!
Đợi đến khi cha mẹ của nó đến, nó chắc chắn sẽ xé nát linh hồn của con bé mập dám đánh nó, để cô bé đau đớn đến hồn bay phách tán.
Tể Tể không biết suy nghĩ của quỷ tóc vàng, sau khi tát nó một cái thì cô bé sải đôi chân nhỏ nhắn mũm mĩm đến cửa phòng bệnh.
Cô bé nhẹ nhàng đẩy cửa phòng bệnh ra, không ngờ luồng âm khí nồng nặc mà mình vừa thấy lại dày đặc hơn ở hành lang.
Tầm nhìn của cô bé xuyên qua luồng âm khí dày đặc và vừa hay nhìn thấy Bàng Lê Chi và chú ba.
Bàng Lê Chi ngồi trên giường bệnh, còn chú ba thì ngồi bên giường bệnh, trông vô cùng hài hòa.
Tể Tể: “…”
Chú ba bị trúng ngải rồi sao?
Không nên như vậy mà!
Dù gì trên người chú ba cũng có máu Minh Vương mà cô bé đã cho, ngay cả khi quỷ tóc vàng trong túi quần cô bé có ra tay thì cũng không thể sử dụng thuật bùa ngải để làm rối loạn tâm trí của chú ba.
Cho nên bây giờ đang xảy ra chuyện gì vậy?
Tể Tể cũng không vội đi vào, thậm chí cô bé còn lập ra một kết giới.
Che đi tầm nhìn của chú ba và Bàng Lê Chi, khiến họ không nhìn thấy bên cô bé, nhưng cô bé lại có thể thấy được chú ba và Bàng Lê Chi.
Mối nghịch duyên này là của chú ba thì đương nhiên chú ba phải tự mình giải quyết.
Cô bé có thể nuốt chửng ma quỷ và các loại âm khí, nhưng cô bé không thể cắt bỏ được nghịch duyên.
Cha Minh Vương từng nói rằng chuyện của trần gian thì để con người giải quyết, cô bé với tư cách là trữ quân Địa phủ thì không được can thiệp vào cuộc sống của người bình thường.
Tể Tể xoa mái tóc mềm mại bồng bềnh của mình, sau đó nhìn chiếc ghế kê ở góc tường.
Cô bé vội vàng chạy tới.
Chiếc ghế hơi cao, Tể Tể ưỡn mông nhỏ lên và hì hục một hồi mới trèo lên được, sau đó cô bé xoay người ngồi yên.
Vị trí không tệ, vừa hay có thể thấy được khuôn mặt của chú ba và Bàng Lê Chi.
Chú ba có vẻ mặt mê muội, sắc mặt của Bàng Lê Chi thì tái nhợt, đôi mắt ươn ướt, trông thật đáng thương.
Tể Tể mím môi và không khỏi sờ vào cánh tay mũm mĩm của mình.
Chẳng lẽ máu Minh Vương đã mất tác dụng rồi?
Khi cô bé đang nghi ngờ thì cửa phòng bệnh bị đẩy ra, Tương Tư Hoành ngó dáo dác ở cửa.
Tể Tể nhìn thấy cậu ấy rồi vội vàng vẫy tay với cậu ấy.
Cô bé không lên tiếng mà dùng thần thức để giao tiếp.
“Anh Tiểu Tương, bên đây.”
Khi Tương Tư Hoành chuẩn bị bước vào thì Tể Tể lại ngây ngô hỏi cậu ấy.
“Anh Tiểu Tương, ở đây có siêu thị không?”
Tương Tư Hoành ngay lập tức hiểu ý của Tể Tể.
“Tể Tể đợi chút, anh sẽ đi tìm ngay.”
Tể Tể nhắc nhở cậu ấy: “Anh đi nhanh về nhanh, nếu không thì hết phim để coi đó.”