Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1177:

Bách Minh Tư thở phào một hơi, nhẹ nhàng xoa mái tóc mềm mại của Tể Tể.

“Vậy là tốt rồi.”

Tể Tể thấy sắc mặt của Bách Minh Tư trắng bệch, đoán chắc ban nãy cậu ấy đã sợ dữ lắm, bởi vậy thân mật rúc vào trong ngực và cọ cọ cậu ấy, sau đó còn nhân cơ hội hôn chóc chóc lên mặt của Bách Minh Tư nữa.

“Anh Minh Tư không cần phải sợ đâu, Tể Tể xịn xò lắm á!”

Bách Minh Tư bật cười.

Tương Tư Hoành đang đánh nhau với quỷ tóc vàng ở phía xa xa, cậu ấy ra tay rất tàn nhẫn, mỗi chiêu đều muốn lấy mạng của đối phương.

Ngặt nỗi cương thi không có lợi thế khi đối mặt với quỷ, cương thi có thân thể bất tử, còn quỷ thì không có thân thể thật sự, hơn nữa con quỷ tóc vàng này cũng không phải hạng vừa cho nên cậu ấy đã vồ hụt rất nhiều lần.

Dù đã qua mười chiêu nhưng cậu ấy lại chỉ mới tước được nửa bên tóc của con quỷ tóc vàng này thôi.

Nếu không phải trước đó cậu ấy từng bị thiên lôi bổ xuống cho nên thực lực đã tăng lên rất nhiều, Tương Tư Hoành cảm thấy nhiều khi mình còn không thể làm con quỷ tóc vàng này bị thương nữa ấy chứ!

Cậu ấy ngẩng đầu lên định nhắc Tể Tể là chút nữa nhớ phải cẩn thận, kết quả lại thấy được cảnh Tể Tể ôm Bách Minh Tư hôn chụt chụt.

Tương Tư Hoành: “...”

Mình ở bên này đánh nhau cực khổ như thế mà Tể Tể lại đứng đó hôn anh Minh Tư!

Trong khoảnh khắc cậu ấy thất thần, con quỷ tóc vàng đột nhiên nhào tới một cách hung hãn.

Tương Tư Hoành giật mình, chỉ cảm thấy trên đỉnh đầu đột nhiên lạnh buốt, hai tròng mắt màu đỏ tươi của cậu ấy chợt hiện lên cảm xúc bất an.

Ngay giây tiếp theo, cậu ấy lập tức bay ra ngoài, song song với đó là tiếng nói non nớt mềm mại của Tể Tể: “Anh Minh Tư, mau tới đỡ anh Tiểu Tương đi!”

Lúc Tương Tư Hoành tỉnh táo lại, cậu ấy phát hiện mình đang được Bách Minh Tư ôm vào trong ngực.

Bách Minh Tư cũng thấy được cảnh tượng mạo hiểm ban nãy, bởi vậy vội vàng cúi đầu xem xét thân thể của Tương Tư Hoành - người đang nằm trong lòng ngực của mình.

“Tiểu Tương, em có bị thương ở đâu không?”

Tương Tư Hoành vội nhảy ra khỏi lồng ngực của cậu ấy và đứng thẳng dậy.

“Em không sao đâu anh Minh Tư.”

Nói xong, cậu ấy nhìn xung quanh một vòng, phát hiện không thấy chú ba đâu cả.

“Anh Minh Tư, chú ba đâu rồi ạ?”

Bách Minh Tư chỉ vào một căn phòng bệnh cách đó không xa: “Chú Trầm Vân đi vào trong đó rồi.”

Nói tới đây, Bách Minh Tư bắt đầu thử cảm ứng bùa truy hồn, phát hiện nó đang ở phòng bệnh sát vách với phòng bệnh mà chú Trầm Vân vừa đi vào.

Thấy Tể Tể vô cùng tự tin, Bách Minh Tư xoa cái đầu nhỏ của Tương Tư Hoành và nói: “Tiểu Tương, em ở bên này canh chừng nhé, anh sẽ vào phòng bệnh xem thử.”

Tương Tư Hoành nhìn về phía phòng bệnh mà Bách Minh Tư chỉ, phát hiện âm khí ở bên trong càng lúc càng đậm, bởi vậy chỉ chần chờ một chút rồi nghiêm mặt mở miệng: “Anh Minh Tư, để em đi cùng anh cho, bên trong có vẻ nguy hiểm lắm.”

Bách Minh Tư nhìn về phía Tể Tể.

Ban nãy cậu ấy còn có thể nhìn thấy Tể Tể, thế mà bây giờ khung cảnh bên đó đã bị âm khí dày đặc như mực nước bao vây, trong âm khí còn truyền tới tiếng kêu thảm thiết của con quỷ tóc vàng ban nãy nữa.

“Ừ, thế chúng ta đi nhanh về nhanh thôi.”

Trong màn âm khí dày đặc, Tể Tể há miệng ra nuốt lia nuốt lịa, cảnh tượng này không khác gì đồng ruộng mới bị nạn chấu chấu ghé thăm vậy, hoàn toàn không còn sót lại một chút âm khí nào luôn.

Quỷ tóc vàng tức giận rít lên chói tai.

Sau khi nuốt sạch âm khí trên hành lang, Tể Tể giơ chân đá nó một cái.

Quỷ tóc vàng đau đến mức lăn lộn trên mặt đất, ngay khi hai dòng nước mắt máu chảy ra, nó lập tức hóa thành một làn sương đen nhào về phía Tể Tể một lần nữa.

Tể Tể bực mình giơ tay tát một cái, chỉ nghe “bốp” một tiếng, con quỷ tóc vàng lập tức ngã sõng soài trên mặt đất, thậm chí trên linh hồn của nó còn xuất hiện vết nứt vỡ.

Quỷ tóc vàng lại tiếp tục rít lên với Tể Tể, khiến cô bé - người chỉ mới ăn no bảy phần - lập tức lạnh lùng lườm nó một cái.

Quỷ tóc vàng sợ đến mức run lập cập, nó có cái đầu to còn thân thể thì nhỏ xíu, gương mặt trắng bệch nhuốm đầy máu, trong đôi mắt to lộ ra vẻ ngang tàng xen lẫn với sợ hãi.

Tể Tể nhìn trái nhìn phải, phát hiện đám người chú ba đều không có ở đây.

Quỷ tóc vàng thấy thế thì khàn giọng hỏi: “Nhóc con, mày có đạo hạnh cao thâm như vậy thì sao lại cam lòng làm việc thay cho người khác? Hai ta hợp tác giết bọn họ xong rồi tự mình xưng vương không phải càng tốt sao?”

Tể Tể đốp chát lại: “Ủa, vậy sao mày lại đi làm việc giúp bọn người xấu kia? Sao mày không giết kẻ bắt mày làm việc trước đi?”

Quỷ tóc vàng: “...”

Tể Tể lạnh lùng nhìn chằm chằm nó: “Nếu không muốn bị Tể Tể đánh cho nhừ tử thì hãy tự giác biến thành một quả cầu rồi bay qua đây đi, nếu không...”

Giống như mới nghe được chuyện buồn cười nào đó, quỷ tóc vàng bắt đầu phát ra tiếng cười chói tai: “Khẹc khẹc khẹc...”

Tể Tể không nhịn được nữa, cô bé duỗi bàn tay béo múp ra, một lực hút mạnh mẽ lập tức hút con quỷ tóc vàng đang quỳ trên mặt đất cười khằng khặc lại đây.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free