Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1176:

Hoắc Trầm Vân đã mở mắt Âm Dương rồi, nhưng bởi vì âm khí ở đây quá mức dày đặc, hơn nữa anh ấy cũng có thể cảm nhận được lệ khí kinh khủng ở đây, thế nên anh ấy không thể thấy được quỷ nam trung niên đang ở đâu.

“Minh Tư, ai vậy?”

Bách Minh Tư giải thích: “Là con quỷ ở trong thang máy lúc nãy đó chú Trầm Vân.”

Hoắc Trầm Vân: "..."

Anh ấy quay người lại và va phải thứ gì đó dưới chân, toàn bộ sàn nhà dường như được treo những chiếc chuông từ lúc nào không biết.

Khi anh ấy lỡ đá trúng vào thứ gì đó ở dưới chân, cả tầng lầu đều run rẩy vang lên tiếng chuông inh ỏi.

Khi một chùm chuông vang lên sẽ có cảm giác dễ nghe và trong sáng, nhưng nếu một trăm tám mươi chiếc chuông vang lên cùng một lúc ở cùng một tầng thì sẽ chỉ có cảm giác vô cùng chói tai.

Đừng nói là Hoắc Trầm Vân, ngay cả Bách Minh Tư, Tể Tể và Tương Tư Hoành đều nhíu mày.

Quỷ nam trung niên nghe được tiếng chuông thì sợ tới mức mà nổi hết cả da gà khắp toàn thân.

“Toang rồi, bị con quỷ tóc vàng phát hiện rồi.”

Tể Tể: “Quỷ tóc vàng?”

Quỷ nam trung niên cảnh giác nhìn bốn phương tám hướng, ông ta nắm lấy tay của Hoắc Trầm Vân rồi kéo anh ấy chạy về phía thang máy.

“Đó là một con quỷ nhỏ, mà nó hung dữ lắm, hung dữ kiểu cả người thân cũng đánh đó. Mau chạy thôi.”

Ông ta vừa nói xong thì đằng sau vang lên giọng nói của một đứa bé khoảng bốn năm tuổi vừa non nớt lại vừa âm u kinh dị.

“Muốn chạy à?”

Giọng trẻ con non nớt lại có lệ khí khủng bố âm trầm.

“Nếu đã tới đây rồi thì đừng ai nghĩ có thể trốn khỏi đây được.”

Tể Tể nghe thế thì gật đầu một cái thật mạnh.

“Đúng rồi! Dù sao thì cũng đã tới rồi, không ăn no thì sao mà về được chứ.”

****

Tể Tể nói xong, một tiếng khóc chói tai của trẻ mới sinh đột nhiên vang lên từ xa tới gần, sau đó ập thẳng vào mặt của cô bé.

Sát khí lạnh lẽo kia như muốn hóa thành dao nhọn đâm thủng phần giữa mày, sau đó chọc thẳng vào linh hồn của Tể Tể.

Cô bé còn chưa kịp làm gì thì Tương Tư Hoành đã gào lên một tiếng rồi xông ra ngoài.

Tể Tể: “Ơ?”

Sợ tiếng động quá lớn sẽ ảnh hưởng tới người bệnh và nhân viên trong bệnh viện, Tể Tể vội giơ tay chuẩn bị tạo kết giới, Bách Minh Tư thấy thế thì vội lên tiếng: “Không cần đâu Tể Tể, ban nãy lúc tới anh có tạo kết giới luôn rồi.”

Lúc này Tể Tể mới chú ý, thì ra bên ngoài tầng mười bốn đã được bao phủ trong một lớp ánh sáng nhạt màu vàng kim từ bao giờ.

Ánh sáng này bắt nguồn từ một lá bùa mà cô bé không thể đọc hiểu được.

Lúc này Hoắc Trầm Vân cũng thấy được phòng bệnh của Bàng Lê Chi.

“Tể Tể, Minh Tư, để chú vào đó xem sao nhé.”

Tể Tể nhìn anh ấy: “Chú ba nhớ đừng ăn hay uống bất kỳ thứ gì ở bên trong nha.”

Hoắc Trầm Vân nghe xong thì nghiêm túc gật đầu: “Tể Tể cứ yên tâm, cho dù có đói hay khát tới chết thì chú ba cũng không đụng vào chúng đâu!”

Tể Tể cười hì hì: “Không đâu, chú ba nhất định sẽ sống lâu trăm tuổi mà.”

Hoắc Trầm Vân xoa nắn khuôn mặt mũm mĩm của cô bé, sau đó nhanh chân đi về phía phòng bệnh cách đó không xa.

Quỷ nam trung niên nhìn thấy quỷ tóc vàng thì sợ gần chết, nhưng khi nghĩ tới sức mạnh khủng bố của hai đứa bé kia, cuối cùng ông ta vẫn quyết định đi theo phía sau Hoắc Trầm Vân.

Thấy chú ba đi vào phòng bệnh rồi, Tể Tể mới tò mò duỗi tay sờ thử lá bùa mà anh Minh Tư thả ra.

Bách Minh Tư vừa định nhắc nhở Tể Tể không nên đụng vào thì bàn tay múp míp của cô bé đã chạm trúng phần rìa màu đỏ của lá bùa vàng.

Biểu cảm trên gương mặt của Bách Minh Tư lập tức thay đổi, cậu ấy cuống quýt chạy tới bế Tể Tể lên.

Thường thì lá bùa mà đụng trúng quỷ là nó sẽ nổ tung ngay, nhưng bây giờ lại có một chuyện ngoài ý muốn đã xảy ra.

Đôi tay mũm mĩm của Tể Tể trắng nõn sạch sẽ, thậm chí còn có thể nhìn rõ mấy cái hõm trũng ở phần gốc ngón tay trên mu bàn tay, tóm lại hoàn toàn không có hiện tượng da thịt biến thành màu đen hay vỡ vụn gì cả.

Bách Minh Tư: “...”

Tể Tể nắm bàn tay béo múp của mình lại thành hình nắm đấm, thấy anh Minh Tư vẫn đang đần mặt nhìn chằm chằm tay mình thì cô bé không nhịn được phì cười.

“Không sao đâu anh Minh Tư, Tể Tể ổn mà.”

Bách Minh Tư vẫn còn chưa hết sợ: “Thì đúng là vậy, nhưng mà...”

Dường như Tể Tể đã hiểu được ý của Bách Minh Tư, cô bé lắc lư thân thể tròn vo của mình.

Theo động tác đong đưa của Tể Tể, Bách Minh Tư có thể thấy được âm khí đang không ngừng tràn ra khỏi thân thể của cô bé, nhưng ở sâu bên trong âm khí lại thấp thoáng ánh sáng màu vàng kim, thậm chí còn đậm hơn ánh sáng trên lá bùa của cậu ấy.

Bách Minh Tư: “Tể Tể, em...”

Tể Tể cười hì hì, kiêu ngạo hếch cái cằm nhỏ lên.

“Cha Minh Vương từng nói, bởi vì Tể Tể là trữ quân Địa phủ cho nên trong người có ánh sáng công đức, chẳng những không sợ yêu ma quỷ quái mà cũng không ngán bất kỳ thuật pháp nào của Huyền Môn!”

Bách Minh Tư: “...”

Ừ, rồi!

Cậu ấy đã hiểu!

Bởi vì Tể Tể là chủ nhân tương lai của địa phủ cho nên pháp thuật của Huyền Môn hoàn toàn không có tác dụng với cô bé.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free