Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1160:
Quỷ nam trung niên: “…”
À há!
Dám uy hiếp ông đây à?
Lần đầu gặp luôn đó nha.
Được lắm!
Lần đầu tiên.
Kể từ khi ông ta biến thành quỷ.
Một con nhóc mới có ba bốn tuổi mà lại dám uy hiếp ông ta.
Quỷ nam trung niên vừa cười, thịt trên mặt ông ta dần dần rớt xuống.
Cánh tay và nửa cái chân của ông ta nát bét, máu và thịt nhão nhẹt, nhìn qua cứ như một đống thịt xay, nhìn như ông ta bị cái gì đó nghiền nát.
Nhất là bụng và chỗ đó… trông rất là thảm.
Hoắc Trầm Vân: "..."
Hoắc Trầm Vân ói tại chỗ luôn.
Hai cánh tay nhỏ bé của Tể Tể và Tương Tư Hoành cùng một lúc đập lên quỷ nam trung niên.
Quỷ nam trung niên thì chẳng thấy sợ gì cả, ông ta đang vô cùng tự hào nhìn Hoắc Trầm Vân đang ói mửa.
“Hí hí hí… Sợ chưa… Á á á á!”
Quỷ nam trung niên bị hai cánh tay nhỏ bé đập cho một phát dính thẳng lên vách thang máy.
Quỷ nam trung niên sợ hãi nhìn về phía Tể Tể và Tương Tư Hoành, trong mồm không quên gào khóc thảm thiết.
“Không thể nào, không thể như vậy được, không thể!!!”
“Tao mới là quỷ mà. Phải là tao đánh mấy đứa mày, còn tụi mày thì không thể nhìn thấy tao mới đúng chứ.”
Tể Tể: "..."
Tể Tể nhìn chăm chú vào đầu của quỷ nam trung niên một lát, có thể xác định là trên mặt ông ta không có một miếng thịt nào còn nguyên, nhưng mà xương sọ thì vẫn còn nguyên, cô bé cảm thấy có chút khó hiểu.
“Hình như lúc chết đâu có bị bể đầu đâu ta.”
Quỷ nam trung niên tự hào gào thét.
“Đương nhiên rồi. Lúc đó tao vừa mới thấy cái bánh xe tải lao tới thì đã nhanh chóng né cái đầu ra mà, không thì… ngay cả đầu cũng nát rồi.”
Hoắc Trầm Vân đang nôn mửa: “…”
Giỏi quá ha, tự hào ghê ha, thảo nào biến thành quỷ.
Hồn của quỷ nam trung niên vẫn còn đang đau nhức, lúc Tể Tể và Tương Tư Hoành đánh ông ta thì có dùng sức mạnh cho nên sau khi tự hào xong ông ta lại bắt đầu khóc.
“Hu hu hu… Đau quá à! Tao sai rồi! Đừng đánh tao nữa! Tao im rồi, tao không có cười nữa đâu mà.”
Tể Tể và Tương Tư Hoành: “Bọn tôi càng ghét tiếng khóc của ông hơn nữa đó.”
Quỷ nam trung niên liếc qua liếc lại, cố gắng nhịn cơn đau mà bắt đầu cười khặc khặc quái dị.
“Hé hé hé… Hí hí hí… Há há há…”
Tể Tể và Tương Tư Hoành lại cùng đưa tay lên đập ông ta thêm một cái nữa.
Quỷ nam trung niên đau tới mức chảy nước mắt máu.
Hoắc Trầm Vân ngẩng đầu lên, nhìn thấy cái đèn vẫn còn đang lúc sáng lúc tối.
“Tể Tể, ông ta…”
Lúc này Tể Tể mới nhận ra rằng con quỷ này không hề phù hợp với hình ảnh tiêu chuẩn của địa phủ tí nào.
Thế nên cô bé nghiêm mặt lại, hung dữ nói.
“Không được phép khóc, không được phép cười. Còn nữa, mau chóng biến hình cho đàng hoàng lại, bộ dạng của ông bây giờ đã làm ảnh hưởng tới hình ảnh của quỷ ở địa phủ rồi đấy nhé.
Quỷ nam trung niên: “… Hả? Hức hức hức…”
Quỷ nam trung niên sợ bị đánh nữa cho nên dù tức lại chẳng thể làm gì được, vẫn vừa run rẩy vừa rút lại nước mắt máu trên mặt.
Đau quá!
Đợi tới khi ông ta biến hình về lại đàng hoàng thì thang máy đã chạy tới tầng thứ mười bốn.
Hoắc Trầm Vân bế Tể Tể, cõng Tương Tư Hoành, dẫn Bách Minh Tư đi ra khỏi thang máy.
Anh ấy quay đầu lại nhìn bãi nôn của mình ở trong thang máy thì thả hai đứa bé xuống, chuẩn bị đi tìm cây lau nhà để dọn dẹp.
Tể Tể ngẩng cao đầu liếc xéo quỷ nam trung niên đang thở phào nhẹ nhõm ở trong thang máy.
“Mau quét dọn thang máy cho sạch sẽ, lát nữa bổn Tể Tể sẽ về kiểm tra đó.”
Quỷ nam trung niên: “…”
Gì?
Bộ ông ta là quỷ thì ông ta không sợ cái bãi nôn này hả?
Tương Tư Hoành thấy ông ta lộ ra vẻ khó chịu thì đưa nắm đấm tay lên nhứ nhứ.
Quỷ nam trung niên lập tức sợ liền, nó lạch cạch một tiếng, đóng cửa thang máy lại, quyết định thừa cơ hội lúc này chạy trốn thôi.
Nhưng mà trốn đi đâu bây giờ nhỉ?
Bên trong bệnh viện tự nhiên xuất hiện một con quỷ nước ngoài, lúc chết chắc tầm bốn, năm tuổi, có điều chắc là chết rất thảm nên lệ khí rất dày nặng, lúc ông ta cảm nhận được nó thì đã nhanh chóng trốn vào trong thang máy.
Ủa mà khoan.
Đừng nói là mấy người lúc nãy tới tầng mười bốn đấy nhé.
Quỷ nam trung niên ngẩng đầu nhìn lên số hiện trên thang máy, đúng là tầng mười bốn thật.
Quỷ nam trung niên: “…”
Quỷ nam trung niên nôn nóng dậm chân một cái, xuyên thẳng qua cửa thang máy đang đóng mà chạy ra ngoài.
Nhưng bên ngoài hành lang vốn sáng sủa sạch sẽ bây giờ lại tối đen như mực, xung quanh đều là âm khí, trong không khí đều tràn ngập cảm giác khiến cho ông ta sợ hãi.
Mẹ nó chứ!
Rốt cuộc con quỷ nước ngoài kia đáng sợ đến mức nào vậy hả?
Nhưng mà dù có thể thì nó cũng không được phép gây sự ở Hoa Quốc.
Quỷ nam trung niên hơi băn khoăn một lúc, sau đó ông ta nghĩ dù sao thì mình cũng đã chết rồi, ít nhiều gì có thể giúp được người còn sống, thế nên ông ta cắn răng xông về phía trước.
Bách Minh Tư thấy quỷ nam trung niên đột nhiên lao ra ngoài thang máy thì hơi ngạc nhiên.
“Ông quét sạch rồi à?”
Khóe miệng trắng bệch của quỷ nam trung niên hơi run rẩy một cái: “Chưa có quét, tao tới đây là để nhắc cho mấy đứa bây mau mau rời khỏi đây đi, ở tầng này có con quỷ mạnh lắm.”