Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1174:

“Cô chủ, chúng tôi có việc nào chưa ổn sao ạ?"

Cự Sâm Nhiêm và Thử Đại Tiên: "..."

Có một sự đối lập, Tể Tể vô cùng hài lòng với Thỏ Đen và Hổ Nhỏ nên lúc nói chuyện với chúng cũng vô cùng nhẹ nhàng.

"Đưa đồng nghiệp mới đến cho tụi mày nè, Thỏ Đen mày là người đến trang viên sớm nhất, làm việc tốt nhất, về sau mày dạy chúng nó nhé."

Cự Sâm Nhiêm và Thử Đại Tiên nhìn sang cùng một lúc.

Sáu ánh mắt chạm nhau, sau khi Thỏ Đen chú ý tới tu vi của đối phương thì chân tay phát run.

"Cái này... Cái này..."

Tể Tể lắc lư cơ thể mũm mĩm, gương mặt cũng xị xuống.

"Mày không muốn?"

Thỏ Đen cảm thấy mình oan uổng quá rồi.

"Không không không! Cô chủ, tôi nguyện ý ngàn lần. Nhưng mà... Nhưng mà..."

Hoắc Trầm Lệnh hiểu được suy nghĩ của bọn nó, lãnh đạm mở miệng.

"Đừng cảm thấy tuổi tác của bọn nó lớn hơn mày rồi sợ hãi, đây là trang viên của nhà họ Hoắc, không cho phép đấu đá nội bộ, không cho phép cậy lớn mà ăn hiếp nhỏ, không cho phép ỷ mạnh hiếp yếu, nếu không..."

Hoắc Trầm Lệnh không nói câu tiếp theo ra, ông ấy tin chắc rằng hai tên không phải người kia cũng hiểu được.

Tể Tể, Tương Tư Hoành, Kế Nguyên Tu cùng nhau nhìn về phía Cự Sâm Nhiêm và Thử Đại Tiên.

Cự Sâm Nhiêm và Thử Đại Tiên: "..."

Lý lẽ gì đây?

****

Bất kể Thử Đại Tiên và Cự Sâm Nhiêm có đồng ý hay không thì vẫn câu nói đó, ở dưới mái hiên nhà người ta không thể không cúi đầu.

Mặc dù Thỏ Đen và Hổ Nhỏ chỉ là yêu quái nhỏ xấp xỉ một nghìn năm tuổi, các đại yêu quái vốn dĩ chẳng thèm để đám yêu quái nhỏ này vào mắt.

Từ tối nay trở về sau, Thỏ Đen và Hổ Nhỏ là tiền bối của bọn nó!

Đêm đã khuya!

Tể Tể chơi với anh hai một lát, rồi bởi vì mới chống đỡ một đợt thiên lôi nên mệt mỏi, cô bé giang tay giang bắp chân nhỏ, ngủ trên giường của anh hai, bốn bề yên tĩnh.

Hoắc Tư Tước không kiềm được mà xoa bóp cặp má nhỏ núng nính của cô bé, cậu ấy cũng muốn nằm ngửa ra giống vậy.

Nhưng mà không được!

Bình thường bài tập cuối tuần rất nhiều, là trùm trường, cậu ấy không thể không cắn răng cố gắng làm bài tập!

Ở bụi hoa nằm sâu trong trang viên, Thỏ Đen và Hổ Nhỏ núp trong bụi hoa hồng, con thỏ bình thường và con mèo con, hai con yêu quái nhỏ run lẩy bẩy.

Cự Sâm Nhiêm hừ khinh thường, Thử Đại Tiên không có tâm tình nói chuyện.

Bầu không khí lúc này khiến hai con yêu quái nhỏ muốn ngạt thở.

Cuối cùng, vẫn là Hổ Nhỏ phá vỡ sự im lặng này.

Nó thấy được ánh sáng hy vọng.

“Hai vị thủ lĩnh này, hay là chúng ta hợp tác…”

Hổ Nhỏ còn chưa nói hết câu đã bị Thỏ Đen đạp một phát bay xa ra hai mét.

“Muốn chết thì cứ nói thẳng đi!”

Hổ Nhỏ bị đạp: “…”

Cự Sâm Nhiêm không muốn mở miệng cũng như không có tâm tình nói chuyện, đồng thời quay qua nhìn về phía Thỏ Đen, Thỏ Đen bị hai đại yêu quái đồng thời nhìn chằm chằm thì lại càng run rẩy hơn nữa.

Thử Đại Tiên thở dài, phiền muộn lên tiếng: “Hợp tác à… Có đánh thắng được không?”

Cự Sâm Nhiêm biến thành một con rắn bình thường, dài tầm bảy tới tám mét, đường kính to bằng cái xô đồ chơi, cũng là con vật có thể trạng lớn nhất trong số các yêu quái.

Nó há miệng để lộ răng nanh bén nhọn có chứa chất độc. Thỏ Đen sợ Cự Sâm Nhiêm cắn nó một phát, lặng lẽ di chuyển qua bên cạnh.

Khóe mắt Cự Sâm Nhiêm liếc qua nhìn thấy thì khinh thường mỉa mai: “Nếu tao muốn nện chết mày thì chỉ một cái đuôi là đủ rồi! Ngay cả cơ hội chạy trốn cũng không có đâu!”

Thỏ Đen: “Vâng, vâng, Vua Rắn nói đúng lắm… Tôi, tôi từ nhỏ đã nhát gan, Vua Rắn thông cảm nhiều chút.”

Thử Đại Tiên xen vào: “Vì sao mày không ủng hộ ý kiến của Hổ Nhỏ?”

Lần này tới lượt Thỏ Đen thở dài, buồn phiền gấp đôi.

“Tôi cũng nghĩ tới chuyện này, thế nhưng… Hai thủ lĩnh và em Hổ trước kia chưa từng tới đây nên không biết, thật ra trang viên này còn có một thứ không phải người, không phải yêu quái mà là một Bút Tiên.”

Cự Sâm Nhiêm và Thử Đại Tiên đồng thời híp mắt nói: “Bọn ma quỷ tu luyện dễ hơn đám yêu quái chúng ta nhiều, dù sao con người trên thế gian cũng tin tưởng truyện ma quỷ nhiều hơn là yêu quái.”

Thỏ Đen gật đầu: “Còn không phải sao! Bởi vì tu luyện dễ dàng, cho nên mặc dù đã bị cô chủ nhốt trong trang viên nhưng nó vẫn không chịu an phận.”

Cự Sâm Nhiêm và Thử Đại Tiên bỗng nhiên có dự cảm không tốt.

Quả nhiên, một giây sau, lỗ tai của Thỏ Đen run lên.

“Nó dám giở mấy trò khôn lỏi trước mặt cô chủ, cuối cùng bị cô chủ đưa đi đầu thai.”

Cự Sâm Nhiêm, Thử Đại Tiên và Hổ Nhỏ đồng thời thấy được hy vọng.

“Ma quỷ được cho đi đầu thai không phải số hưởng lắm sao!”

Thỏ Đen cười ha hả vài tiếng rồi nói: “Đúng vậy! Lúc đó tôi cũng nghĩ như vậy, thậm chí còn mong mỏi được cô chủ đưa đi đầu thai! Ai mà ngờ…”

Hổ Nhỏ chạy tới, vô cùng kích động hỏi thăm: “Kết quả thế nào? Chẳng lẽ cô chủ còn cho phép Bút Tiên kia đưa ra yêu cầu sao?”

Thỏ Đen yên lặng gật đầu: “Đúng vậy, Bút Tiên thật sự đưa ra đề nghị, cô chủ cũng làm theo.”

Hổ Nhỏ tưởng tượng một chút, trong chớp mắt, gương mặt suy sụp.

“Vậy chúng ta… Chúng ta cũng không thể chết đúng không? Con đường này không thích hợp với yêu quái chúng ta, chỉ thích hợp với ma quỷ thôi!”

Bách Minh Tư thấy thế thì vội chạy vào, quay người bốn mắt nhìn nhau với một người đàn ông trung niên sắc mặt trắng bệnh, hai mắt đen ngòm.

Bách Minh Tư nhấp môi, coi như chưa nhìn thấy, vô cùng tự nhiên mà quay người đứng bên cạnh người đàn ông trung niên đó, ấn nút đóng cửa.

Trong nháy mắt cửa thang máy đóng lại, đèn trên đỉnh đầu bắt đầu chớp tắt, thậm chí còn phát ra tiếng rè rè.

Hoắc Trầm Vân đứng ở trong cùng. Lúc anh ấy đi vào trong không hề có người nào mà.

Lúc này thang máy vang lên tiếng rè rè, Hoắc Trầm Vân vội ngẩng đầu nhìn lên trên trần.

Lúc này khóe mắt mới nhìn thấy thang máy có thêm người chứ ban đầu anh ấy không để ý.

Cơ mà khi nhìn thấy người đàn ông trung niên kia nhìn Hoắc Trầm Vân cười không hề có ý tốt thì trong suy nghĩ đầu tiên xuất hiện trong lòng Hoắc Trầm Vân lại là: Ây dà, người anh em này không biết đã phải thức bao nhiêu đêm rồi, bị thâm mắt nặng như thế này cơ mà!

Suy nghĩ thứ hai chính là: Người anh em này thức đêm nhiều thế thì tám đến chín mươi phần trăm dễ chết đột tử lắm í.

Sắc mặt của người đàn ông này trắng quá, Hoắc Trầm Vân sợ đối phương làm cho Bách Minh Tư giật mình thế là anh ấy bước tới chỗ Bách Minh Tư hai bước, kéo Bách Minh Tư đi về phía mình.

Tuy Bách Minh Tư không biết tại sao đột nhiên Hoắc Trầm Vân lại làm như thế nhưng vẫn rất là ngoan ngoãn mà đi theo anh ấy, cách người đàn ông trung niên kia xa xa một chút.

Giọng nói trầm thấp của người đàn ông trung niên vang lên trong thang máy: “Ai nha, hóa ra là nhìn thấy tôi à! Hê hê hê…”

Tể Tể chẳng thèm quan tâm. Cô bé không nhìn thấy được sát khí từ chỗ nam quỷ này.

Nhưng tính ra thì lớp âm khí bao quanh tầng chỗ cô xấu xa khác với những âm khí trước nay cô bé từng nhìn thấy.

Tương Tư Hoành thấy Tể Tể không nói gì thì cậu ấy cũng không nói lời nào.

Dù sao thì nếu mà có đánh nhau thì cậu ấy cũng có thể hạ gục đối phương trong nháy mắt!

Trong nhất thời, Hoắc Trầm Vân không nghĩ gì nhiều, liếc nhìn người đàn ông trung niên kia với ánh nhìn khá là khó hiểu: “Ông anh này, anh đứng đây thì sao chúng tôi lại không nhìn thấy anh cho được?”

Quỷ nam trung niên sửng sốt, sau đó lại càng cười sảng khoái hơn: “Đúng đúng đúng! Tôi đứng ở đây thì sao mà mấy người không nhìn thấy được đúng không nào? Hê hê hê… Há há há! Nhìn thấy thì chơi càng vui!”

Hoắc Trầm Vân: “…”

Hình như đầu óc ông anh này có vấn đề hả?

Bọn họ vẫn còn bận bù đầu đây này, thời gian đâu mà chơi với ông anh này cơ chứ?

Có phải trẻ con mẫu giáo đâu mà còn chơi ở thang máy nữa vậy?

Nghĩ đến chơi trò chơi, Hoắc Trầm Vân lại nói thêm: “Ông anh này, anh bị thiếu thời gian đi chơi game hả? Anh nhìn sắc mặt anh trắng như thế kia, quầng mắt thâm đen đến mức này, nhìn qua còn tưởng gặp quỷ luôn á! Thôi anh nên chú ý một chút, rèn luyện thân thể đi.”

Bách Minh Tư, Tể Tể cùng với Tương Tư Hoành đồng thời nhìn về phía Hoắc Trầm Vân.

Quỷ nam trung niên cũng nhìn về phía anh ấy.

Hoắc Trầm Vân: “Ủa sao thế?”

Ba người một quỷ đồng thời mở miệng: “Có khi nào, ông ấy (tôi) chính là quỷ thật thì sao?”

Giọng nói vừa dứt, quỷ nam trung niên phát ra tiếng cười quái dị, không gian thang máy trở nên đen mù mịt, chỉ còn lại mỗi tiếng cười âm trầm khủng bố của quỷ nam trung niên.

Hoắc Trầm Vân: “…”

****

Hoắc Trầm Vân cảm thấy mình sắp toi rồi.

Nhưng mà Tể Tể đang ở trong ngực anh ấy, Tương Tư Hoành thì ở trên lưng anh ấy, bên cạnh còn có người thừa kế của gia tộc thông linh Bách Minh Tư.

Sao anh ấy phải sợ cơ chứ.

Hoắc Trầm Vân đứng thẳng lưng: “Đủ rồi, mày đừng có cười nữa. Mày cũng chỉ là con quỷ thôi chứ có gì đâu mà ghê. Còn bày đặt hù người khác nữa. Ngoan ngoãn đi đầu thai không được hay sao chứ?”

Quỷ nam trung niên đang cười quái dị: “…”

Sao không giống như trong tưởng tượng của ông ta vậy nhỉ?

Khi một người bình thường mà thấy được loài quỷ như ông ta thì sẽ phải hoảng sợ la hét ầm ĩ chứ nhỉ?

Quỷ nam trung niên không tin: “Mày không sợ tao à?”

Hoắc Trầm Vân: "Không sợ!"

Tể Tể đang ở trong ngực anh ấy đây này, sợ cái búa.

Quỷ nam trung niên không tin, dù sao thì người này có can đảm đến mấy thì còn đang cõng một đứa bé ở trên lưng, bế một đứa ở trong ngực, còn có một đứa bé lớn hơn một tí đứng ở bên cạnh.

Chắc chắn là thằng loài người này sợ tụi nhỏ bị sợ hãi cho nên mới giả vờ là mình không sợ.

Hãy xem ông đây!

Đèn trong thang máy đột nhiên tối sầm lại, sau đó vang lên tiếng điện xẹt xẹt, ánh sáng chợt sáng chợt tắt, kèm theo đó là tiếng cười vừa kinh dị vừa rùng rợn của quỷ nam trung niên kia, làm cho sự kinh khủng được dâng cao tới mức tối đa.

“Ha ha ha… Hí hí hí… Hì hì hì… Hé hé hé!!!”

Tể Tể và Tương Tư Hoành đều đồng thanh kêu: “Ông chú kia, đừng có cười nữa, ồn quá đi.”

Quỷ nam trung niên: “Ôi vãi! Mấy đứa bây thấy được tao à?”

Tể Tể và Tương Tư Hoành không thèm trả lời, nhất là Tể Tể.

Cô bé chính là công chúa nhỏ của Địa phủ, sao có thể không thấy được quỷ cơ chứ.

“Ông chú à, ông mau làm đèn bình thường lại đi, không thì… Tể Tể sẽ đánh ông đó.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free