Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1173:
Thực lực của Tể Tể còn cao hơn cậu ấy, chẳng lẽ Tể Tể còn không đánh lại kẻ kia?
“Không sao hết, không sao hết, Tể Tể ơi, nếu đối phương quá mạnh mẽ thì chúng ta có tận hai người cơ mà.”
Hoắc Trầm Vân đỗ xe xong nghe thấy hai đứa nhỏ nói như thế thì mở cửa xe chỗ điều khiển, quay người đi ra sau mở cửa sau của xe.
“Tể Tể, Tiểu Hoành, chuyện của bệnh viện này rất nghiêm trọng đúng không?”
Tương Tư Hoành: “Chú ba ngẩng đầu nhìn mà xem.”
Hoắc Trầm Vân vừa mới ngẩng đầu thì bị dọa nhảy ngược: “Sao lại có nhiều âm khí như thế này?”
Tể Tể giải thích với giọng nói non nớt: “Chú ba, bệnh viện có âm khí là chuyện bình thường, nhưng sẽ không nồng nặc như thế này, hơn nữa còn trộn lẫn sát khí.”
Hoắc Trầm Vân tay trái tay phải dắt hai đứa trẻ: “Chúng ta đây…”
Bỗng nhiên bé nhìn về phía tây bắc của bãi đỗ xe, kêu lên: “Anh Minh Tư!”
Bách Minh Tư vừa mới triệu hoán ra bùa truy hồn, đang tính đi tiếp thì nghe thấy giọng nói non nớt quen thuộc.
Cậu ấy dừng bước, quay qua quay lại nhìn quanh.
Tể Tể thoát khỏi tay của Hoắc Trầm Vân, nhảy nhót vui sướng bổ nhào vào lòng Bách Minh Tư.
“Anh Minh Tư, sao anh lại ở đây thế này?”
Bách Minh Tư đã không được gặp Tể Tể mấy ngày nay rồi, thân mật xoa mái tóc mềm mại của cô bé, trông khuôn mặt nhỏ nhắn nay đã trắng mềm mại như trước, sợi tóc cũng không còn xoăn tít như kẹo bông gòn thì cũng yên tâm hơn hẳn.
“Anh Minh Tư đến đây điều tra một người, tóc của Tể Tể khôi phục rồi hả?”
Tể Tể vui tươi hớn hở cười nói: “Dạ, đã khôi phục từ lâu rồi ạ. Sáng ngày hôm sau hôm bị thiên lôi đánh thì tóc đã khôi phục về bình thường rồi ạ. Thiên lôi kia yếu xìu hà!”
Bách Minh Tư: “…”
Thôi được rồi!
Chỉ có Tể Tể mới dám nói thiên lôi yếu thôi.
Cơ mà Tể Tể đã bảo là sang hôm sau đã khôi phục về bình thường, điều này có nghĩa là thực lực của Tể Tể đã tiến bộ hơn so với lần trước rồi.
Bách Minh Tư yêu chiều mà xoa nắn gương mặt béo mập của Tể Tể, ôm cô bé vào trong lòng, nhanh chân bước tới chỗ Hoắc Trầm Vân cùng với Tương Tư Hoành.
“Chú Trầm Vân, Tiểu Hoành.”
Tương Tư Hoành cất tiếng: “Anh Minh Tư.”
Bách Minh Tư cúi đầu xoa cái đầu nhỏ của cậu nhóc rồi quay qua nói chuyện với Hoắc Trầm Vân: “Chú Trầm Vân đưa Tể Tể với Tiểu Hoành tới đây là có chuyện gì hay sao ạ?”
Hoắc Trầm Vân gật đầu: “Đúng thế, dạo này vận khí của chú không tốt lắm nên qua đây coi xem sao.”
Bách Minh Tư: “Vận khí ấy ạ?”
Tể Tể cười hì hì: “Vận đào hoa đó ạ!”
Bách Minh Tư sửng sốt, rồi lại cười rộ theo.
Bách Minh Tư lớn lên thanh tú, lúc cười rộ lên cũng vô cùng văn nhã lịch sự, rất giống với Tổ Bảo Bảo tầm mười tám mười chín tuổi, nhưng ánh mắt dịu dàng, như có vô số ánh sáng ấm áp.
Hoắc Trầm Vân không nhịn được mà chê bai: “Vận đào hoa cứt chó í, cho nên chú muốn dẫn theo Tể Tể với Tiểu Hoành qua đây đi điều chỉnh xíu.”
Phải có cả Tể Tể cùng với Tiểu Hoành ở đây thì chắc hẳn vận đào hoa cứt chó không phải cứt chó bình thường đâu.
Bách Minh Tư ngưng thần cảm ứng xem bùa truy hồn đi nơi nào. Tầm mắt nhanh chóng di chuyển tới một phòng bệnh nào đó ở tầng mười bốn của khu điều dưỡng.
Tể Tể cũng ngẩng đầu nhìn theo, gương mặt nhỏ mập mạp nhìn chằm chằm vào đó như suy tư điều gì đó.
“Chú ba, cô xấu xa ở đó.”
Hoắc Trầm Vân và Bách Minh Tư đồng thời nhìn qua đó, Bách Minh Tư vô cùng ngạc nhiên: “Tể Tể, mọi người cũng qua đó hả?”
Tể Tể gật đầu: “Dạ vâng, anh Minh Tư cũng sang đó sao ạ?”
Không chờ Bách Minh Tư đáp lại, Tể Tể đã cười rộ lên: “Thế thì tốt quá, anh Minh Tư, chúng mình chơi chung với nhau đi!”
Bách Minh Tư dở khóc dở cười.
Rõ ràng đây là chuyện vô cùng khủng bố và đáng sợ nhưng qua miệng Tể Tể thì như chuyện đi chơi vậy.
Nhưng nghĩ lại với thân phận của Tể Tể thì Bách Minh Tư hiểu ra ngay.
Thế này có khác gì đi chơi đâu nào?
Hoắc Trầm Vân chỉ nghĩ tốc chiến tốc thắng, đón lấy Tể Tể từ tay Bách Minh Tư ôm vào lòng mình.
“Đi thôi.”
Tương Tư Hoành vươn tay nhỏ: “Anh Minh Tư, ôm em.”
Bách Minh Tư bật cười, thật sự cúi người ôm Tương Tư Hoành.
Hoắc Trầm Vân: “…”
Hoắc Trầm Vân không nói hai lời, quay lưng về phía Tương Tư Hoành ở trong lòng Bách Minh Tư: “Tiểu Hoành, lại đây, chú ba cõng nào.”
Tương Tư Hoành cũng sợ Bách Minh Tư bị mệt, thấy bờ vai rộng lớn của chú ba, không chút do dự mà nhào tới ôm lấy.
Bách Minh Tư muốn nói cậu ấy có thể ôm được Tương Tư Hoành, Hoắc Trầm Vân đã ôm Tể Tể, cõng cả Tương Tư Hoành bước vào trong tầng một của khu điều dưỡng, bước thẳng vào trong thang máy.
Nhìn sang thang máy, Bách Minh Tư muốn nói lại thôi.
Tầm mắt chuyển dời trên người Tể Tể một vòng không hiểu sao lại thấy buồn lo vô cớ.
Trong tình huống này, thường thì người như họ sẽ không chọn đi thang máy. Tại vì không gian của thang máy khá là nhỏ, gần như là bị phong kín.
Nếu cái thứ ma quỷ kia muốn nhiễu sự thì thang máy là nơi tốt nhất, hơn nữa cũng là nơi dễ xảy ra vấn đề nhất.
Hoắc Trầm Vân đi rất nhanh, Bách Minh Tư còn cách chỗ thang máy chừng năm mét thì anh ấy đã vừa bế vừa cõng hai đứa trẻ đi vào thang máy.