Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1172:

“Chắc… vậy đó ạ?”

Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Vân cùng ngồi xổm xuống nhìn Tể Tể: “Tể Tể này, thế cháu có thể tìm ra những người đàn ông còn lại không?”

Tể Tể tủm tỉm gật đầu: “Tể Tể chỉ cần đi gặp cái cô xấu xa kia là sẽ biết ngay.”

Hoắc Trầm Huy lập tức gọi điện cho quản gia La.

“Cậu cả, cô Bàng đã được chuyển tới bệnh viện ở trung tâm thành phố rồi.”

Hoắc Trầm Huy: “Được, tôi biết rồi, có nhìn thấy phóng viên nào ở gần đó không?”

“Có, nhưng đã bị vệ sĩ giải quyết.”

“Tốt lắm.” Sau khi cúp máy, Hoắc Trầm Huy nhìn Tể Tể.

Tể Tể há miệng hỏi: “Thế giờ Tể Tể và chú ba tới bệnh viện trung tâm thành phố xem thử nhé?”

Hoắc Trầm Vân cau mày: “Không còn sớm nữa, đến giờ Tể Tể đi ngủ rồi, ngày mai còn phải đến trường đấy.”

Tể Tể cười hì hì: “Không sao đâu chú ba, Tể Tể có thể ngủ ngày mà.”

Hoắc Trầm Vân: “Hay quá ha!”

Tể Tể lập tức sửa miệng: “Chú ba ơi, Tể Tể không ngủ ngày nữa, Tể Tể chịu được.”

Tất nhiên Hoắc Trầm Vân vẫn không đồng ý, có điều lại được Tể Tể ngây thơ nhắc nhở: “Nhưng chú ba à, màu hồng đào quanh người chú ngày càng dày đặc, hơn nữa còn rất hỗn loạn, nếu không kịp thời xử lý, tương lai chú sẽ…”

Hoắc Trầm Huy: “Không cưới được vợ?”

Tể Tể gật mạnh đầu:”Chính xác!”

Hoắc Trầm Vân chẳng mảy may quan tâm: “Vậy thì ở một mình thôi!”

Hoắc Trầm Huy trừng anh ấy: “Em đã hỏi ý cha mẹ chưa?”

Tể Tể dứt khoát nắm chặt lấy tay Hoắc Trầm Vân kéo ra ngoài: “Đi thôi chú ba, đi sớm về sớm.”

Hoắc Trầm Vân vuốt mặt: “Được, đi sớm về sớm.”

Đúng lúc này, Tương Tư Hoành bước từ trên lầu xuống: “Tể Tể, chú ba, hai người tính đi đâu vậy?”

Tể Tể: “Đi bệnh viện trung tâm thành phố tìm cô xấu xa.”

Sau khi xác định trong phòng không có người ngoài, Tương Tư Hoành bay một phát tới bên cạnh Tể Tể: “Chú ba, cháu cũng muốn đi.”

Hoắc Trầm Vân còn chưa trả lời, Hoắc Trầm Huy đã sờ đầu nhỏ của con trai: “Được, cùng đi đi, sẵn tiện chăm sóc cho nhau.” Tương Tư Hoành cười tươi rói: “Cảm ơn cha.”

Hoắc Trầm Huy nghe mà ấm hết cả lòng, lại quay sang xoa đầu Tể Tể: “Nhớ kỹ, đừng hù doạ người thường.”

Tể Tể và Tương Tư Hoành trăm miệng một lời: “Bác cả (cha) yên tâm, bọn con có chừng mực mà.”

Hoắc Trầm Vân: “Anh cả đừng lo, em sẽ để mắt tới bọn nhỏ.”

Hoắc Trầm Huy mỉm cười, nhìn ba người ra khỏi cửa.

Họ vừa đi, điện thoại của Hoắc Trầm Huy lại vang lên, là cuộc gọi từ số lạ.

“Xin chào, tôi là Hoắc Trầm Huy, cho hỏi ai đấy?”

Ở đầu điện thoại bên kia, Vương Bác Minh mở miệng cười: “Chào ngài Hoắc, tôi là Vương Bác Minh.”

Hoắc Trầm Huy mỉm cười, chầm chậm bước trở lại sofa, ngồi xuống.

“Chủ tịch Vương khoẻ hơn rồi hả, nói chuyện được rồi sao? Qua thăm nhà tiện uống ngụm trà được không? Dạo này Anh Đông và Anh Kỳ chăm chỉ rèn luyện lắm, công phu quyền cước hẳn cũng tiến bộ đấy, có muốn thử nghiệm chút không?”

Ở đầu dây bên kia, mặt mày Vương Bác Minh tức khắc sa sầm, giọng cũng lạnh hơn thấy rõ: “Ngài Hoắc à, nể tình mấy người chăm sóc cho hai anh em Anh Đông, Anh Kỳ, tôi xin nhắc nhở mấy người một câu, gia tộc hàng đầu Hoa Quốc gì chứ, thật ra… Tút tút tút.”

Vương Bác Minh nhìn điện thoại bị cúp máy ngang xương, tức tối đập vỡ gạt tàn trong tay.

Lam Duyệt Khả ở bên cạnh bị dọa giật mình: “Bác Minh, sao vậy?”

Vương Bác Minh giương mắt nhìn vợ: “Nhà họ Hoắc thật không biết tốt xấu!”

Nghe vậy, Lam Duyệt Khả cười nhẹ: “Nếu nhà họ Hoắc đã không biết tốt xấu, vậy đừng trách sao chúng ta lòng dạ ác độc.”

Vương Bác Minh bình tĩnh nhìn bà ta chằm chằm: “Đại sư đã tới chưa?”

Lam Duyệt Khả mỉm cười: “Tới rồi, tin tức về Bàng Lê Chi và Hoắc Trầm Vân cũng là do ông ta sử dụng thuật pháp cho nổi hơn, xem ra cũng có chút bản lĩnh thật.”

Vương Bác Minh gật đầu, để lộ ánh mắt tàn nhẫn: “Vậy bảo ông ta ra tay luôn đi! Thời gian gần đây Hoắc Trầm Huy đang điều tra địa hình tại Vịnh Lan Kỳ, mấy hôm nay đổ mưa to, bên Vịnh Lan Kỳ lại có đoạn nước chảy rất xiết, chẳng may xui xẻo chìm thuyền cũng thực bình thường!”

Lam Duyệt Khả lập tức thông suốt: “Được, em sẽ đi gọi điện ngay.”

Nói tới đây, Lam Duyệt Khả bỗng hỏi nhiều một câu: “Bác Minh, tại sao phải mời đại sư từ tận nước T tới đây vậy, mỗi lần ra tay đều dùng tới con quỷ nhỏ kia, em nhìn mà sởn cả gai ốc, hơn nữa chẳng phải bên phía nhà họ Kỷ…”

Vương Bác Minh bỗng cắt ngang lời bà ta: “Không hiểu đúng không?”

Trong đầu Vương Bác Minh hiện lên những đại sư mà mình biết, bao gồm cả ông cụ Kỷ, ông ta lùi ra sau, dựa lưng vào ghế, vẻ tàn độc chiếm trọn cả đôi mắt: “Bài tẩy tất nhiên phải giấu tới cuối rồi!”

Trông thấy sự âm hiểm và lạnh lùng cuộn trào nơi đáy mắt Vương Bác Minh, Lam Duyệt Khả có hơi sợ, vội vàng gật đầu rồi chạy đi gọi điện thoại.

****

Tại bệnh viện trung tâm thành phố, Tể Tể, Tương Tư Hoành cùng với Hoắc Trầm Vân vừa mới đi tới cổng chính bệnh viện thì phát hiện bệnh viện có gì đó là lạ.

Tương Tư Hoành ngừng ăn kẹo, ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm có màu sắc khác hoàn toàn so với ngoài đường lớn.

“Tể Tể, em có muốn ăn vặt nữa không?”

Tể Tể nhìn một lát, nhăn mày nói: “Có khi là… không ăn được đâu ạ.”

Lời Tể Tể nói làm cho Tương Tư Hoành sợ hãi nhảy ngược lên, ngay lập tức cảnh giác: “Tể Tể, rốt cuộc là như thế nào vậy?”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free