Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1180:
Như vậy thì làm sao để anh ấy thừa nhận cô ta là bạn gái của mình ngay trên buổi phát sóng trực tiếp khắp Internet đây?
****
Bàng Lê Chi không nhìn thấy Tể Tể và Tương Tư Hoành, nhưng cô ta cũng không dám nhìn qua phía rèm cửa sổ, kẻo bị cư dân mạng phát hiện mọi thứ đều là cô ta cố tình bày ra.
Nhưng tình hình hiện giờ…
Lẽ nào đại sư do Lam Duyệt Khả tìm đến không giỏi?
Hay là quá nặng tay, làm Hoắc Trầm Vân bị thương nên khiến cho Hoắc Trầm Vân trở nên ngu ngốc?
Khi nghĩ đến đây thì Bàng Lê Chi không thể ngồi yên được nữa.
Cô ta mặc kệ đến việc tỏ ra dè dặt nữa, cô ta vươn tay ra và nhẹ nhàng nắm lấy tay của Hoắc Trầm Vân.
Thấy vậy, Tể Tể trợn tròn mắt.
“Anh Tiểu Tương ơi, anh mau nhìn kìa, cô xấu xa nắm lấy tay của chú ba kìa.”
Hoắc Trầm Vân theo bản năng muốn rút tay lại, nhưng vì anh ấy đã chọn tương kế tựu kế thì anh ấy đành phải cố gắng nhẫn nhịn.
Ánh mắt khẽ lóe lên, ánh nhìn cứ mãi mơ màng dần trở nên tập trung, nhìn khuôn mặt Bàng Lê Chi với vẻ vừa hoảng hốt vừa mờ mịt.
Bàng Lê Chi đã thấy được hy vọng rồi.
“Trầm Vân, xin lỗi, tôi không ngờ trợ lý Tiểu Vân của tôi lại nói ra mối quan hệ giữa chúng ta với bạn trai của cô ấy, thậm chí còn đưa ảnh riêng tư của chúng ta cho bạn trai cô ấy xem.”
Tể Tể và Tương Tư Hoành đang ngồi một hàng trong góc ăn dưa hóng chuyện nhìn nhau, rồi dùng thần thức phàn nàn.
Tể Tể: “Cô xấu xa lại gạt người rồi!”
Tương Tư Hoành: “Liệu chú ba có trực tiếp vạch trần cô ta không?”
Tể Tể: “Không biết nữa, nhưng chúng ta có thể vừa ăn vừa xem.”
Tương Tư Hoành gật đầu: “Đúng!”
Tể Tể bỗng nhiên nhớ tới Bách Minh Tư.
“Anh Tiểu Tương, anh Minh Tư đâu?”
Tương Tư Hoành: “Anh ấy đang ở phòng bên cạnh trừ tà cho người ta đấy.”
Tể Tể kinh ngạc: “Phòng bên cạnh là ai?”
Tương Tư Hoành lắc đầu: “Không biết, đó là một chị gái tầm khoảng bảy tám tuổi.”
Tể Tể ồ một tiếng, lại múc một muỗng dưa hấu cho Tương Tư Hoành.
Tương Tư Hoành lập tức ăn đi ngụm dưa hấu rồi tiếp tục bóc hạt dưa, cùng Tể Tể bốn mắt tròn xoe nhìn chằm chằm về phía Bàng Lê Chi và Hoắc Trầm Vân.
Cư dân mạng vẫn đang spam màn hình.
“Ha ha ha… dễ thương quá!”
“Ôi dào, sao có thể có những đứa nhỏ đáng yêu như vậy chứ? Hai đứa đều rất ngoan! Anh trai chăm sóc em gái, em gái thì đút dưa hấu cho anh trai ăn, tình cảm quá!”
“Làm cho tôi cũng muốn sinh một cặp song sinh trai gái!”
“Bắt đầu sinh cặp song sinh trai gái!”
“Bắt đầu sinh cặp song sinh trai gái!”
…
“Ôi! Mau nhìn anh Hoắc đã nắm tay với Chi Chi của chúng ta rồi kìa, á á á.
.. Có phải vào giây tiếp theo anh ấy sẽ quỳ một gối xuống cầu hôn ngay trong phòng bệnh không?”
“Ôi! Có ai biết thông tin về hai đứa bé này không? Tôi rất muốn gặp chúng! Chúng chắc chắn là dễ thương hơn!”
“Đây là bệnh viện nào vậy? Tôi muốn đi gặp con trai và con gái của tôi!”
“Tôi cũng đi!”
…
Thủy quân do Bàng Lê Chi thuê đến lại một lần nữa bị những người hâm mộ bé yêu nhấn chìm.
Lúc đầu còn thấy được vài bọt nước, nhưng dần dần cả màn hình đều ngập tràn “con tôi, trái tim của tôi, cục cưng của tôi…”, sau đó mọi người cùng nhau spam màn hình.
“Xin cho hai bé này ra mắt ở vị trí trung tâm!”
“Xin cho hai bé này ra mắt ở vị trí trung tâm!”
“Xin cho hai bé này ra mắt ở vị trí trung tâm!”
…
Hai bé dễ thương được yêu cầu ra mắt ở vị trí trung tâm không hề hay biết về điều này, nhưng Tể Tể nhạy hơn, cô bé phát hiện khóe mắt của cô xấu xa thỉnh thoảng sẽ vô tình liếc nhìn về phía rèm cửa sổ.
Không chỉ vậy, cô ta thậm chí còn điều chỉnh vị trí, như thể muốn cô ta trông càng xinh đẹp hơn từ góc độ đó.
Nhất là khi cô ta nói đến việc bị bạn trai trợ lý bán ảnh riêng tư của mình cho phóng viên giải trí, cô ta đau lòng rơi lệ trông càng đáng thương hơn.
Tể Tể: “…”
Tể Tể không khỏi tò mò suy nghĩ rèm cửa sổ bên kia có cái gì?
Tuy trong phòng bệnh này còn âm khí dày đặc, nhưng người bình thường hoàn toàn không thể nhìn thấy được, hơn nữa, ngoài âm khí dày đặc ra thì Tể Tể không nhìn thấy quỷ.
Nói cách khác, trong phòng bệnh chỉ có âm khí chứ không có quỷ, vậy cô xấu xa kia thỉnh thoảng vô tình nhìn về phía rèm cửa sổ làm gì?
Lẽ nào ẩn giấu ở bên ngoài rèm cửa sổ sao?
Tương Tư Hoành lại đút hạt dưa đã tách vỏ cho tay cô bé.
“Tể Tể, em đang nhìn cái gì vậy?”
Tể Tể chỉ vào rèm cửa sổ bên kia: “Anh Tiểu Tương, bên kia có gì sao?”
Tương Tư Hoành là một người theo phái hành động. Khi Tể Tể vừa chỉ vào rèm cửa sổ bên kia thì cậu ấy lập tức nhảy xuống ghế, chạy nhanh đến bên cửa sổ rồi vén rèm cửa sổ lên nhìn ra ngoài.
Khi Tương Tư Hoành vừa nhảy xuống ghế thì Hoắc Trầm Vân cuối cùng cũng lên tiếng.
“Bàng Lê Chi, tôi với cô chưa từng hẹn hò, cái thứ gọi là ảnh riêng tư cũng chỉ là bức ảnh được chụp khi đóng phim trong tổ quay phim. Tôi thấy cô ngất xỉu nên tôi tốt bụng đưa cô đến bệnh viện, thấy người nhà của cô vẫn chưa tới nên tôi mới chăm sóc cho cô thêm một lát, nào ngờ lại bị cô thừa cơ lợi dụng!”
Bàng Lê Chi kinh ngạc đến ngây người.
------------------------------
e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ