Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1166:

Ở trường mẫu giáo, Tể Tể và Tương Tư Hoành đi theo Kế Nguyên Tu lên lớp chồi. Tại vì chú nhỏ dù sao cũng mới tỉnh dậy, hai đứa nhóc sợ chú nhỏ không kịp thích nghi ở trường mẫu giáo, cho nên chuyển từ lớp mầm lên lớp chồi.

Hiệu trưởng Lý biết tình hình gia đình của ba người bọn họ, đương nhiên sẽ không có ý kiến.

Lại có thêm một đứa bé của nhà họ Hoắc tới trường học, nhà bọn họ vừa mới chuyển khoản vào tài khoản ngân hàng của trường hai trăm nghìn tệ.

Đã nhận tiền rồi thì phải chiều theo ý người ta thôi.

Hiệu trưởng Lý mỗi ngày đều vui vẻ, chỉ cần ba đứa nhóc nhà họ Hoắc không đốt trường thì hiệu trưởng và nhân viên nhà trường đều sẽ làm lơ trước mọi sự phá phách của họ.

Lên lớp chồi thì sao chứ?

Chứng tỏ mấy đứa bé thông minh chứ sao.

Lúc này, ba đứa nhóc vừa mới học xong, xung quanh Kế Nguyên Tu không có ai, còn Tể Tể thì lại bị mấy đứa bé gái xúm lại khen cô bé.

“Tể Tể, em dễ thương ghê đó.”

Tể Tể: “Chị cũng rất dễ thương nè.”

“Tể Tể, giày của em đẹp ghê.”

Tể Tể: “Kẹp tóc của chị còn xinh hơn nữa đó.”

Vu Linh Linh tỏ tình Kế Nguyên Tu nhưng bị dọa sợ bỏ chạy, bây giờ lại đang ôm cánh tay béo múp của Tể Tể, còn hôn má cô bé một cái thật to.

“Tể Tể là của tớ! Em ấy để yên cho tớ hôn nè.”

Mộc Gia Gia và Chu Lan Lan nhìn Vu Linh Linh, rồi lại nhìn Tể Tể béo trắng múp míp, hỏi Vu Linh Linh.

“Vu Linh Linh, bọn tớ sẽ chia một nửa tiền tiêu vặt ngày mai cho cậu, cậu có thể chia Tể Tể cho bọn tớ nửa buổi có được không?”

Vu Linh Linh vội vàng ôm chặt lấy cánh tay Tể Tể lắc đầu lia lịa.

“Không được. Tớ và Tể Tể còn chưa bắt đầu chơi mà.”

Mộc Gia Gia và Chu Lan Lan hạ quyết tâm: “Vậy mỗi ngày bọn tớ sẽ cho cậu tám mươi. Chỉ có nhiêu đó thôi, không thì bọn tớ không thể mua trà sữa sau khi tan học được.”

Vu Linh Linh: “Tám… tám mươi sao…”

Tể Tể dõng dạc nói: “Chúng ta có thể cùng chơi với nhau, còn có thể cùng uống trà sữa nữa mà.”

Mộc Gia Gia và Chu Lan Lan đều gật đầu lia lịa: “Đúng thế, đúng thế.”

Vu Linh Linh: “Thì… cũng được.”

Tể Tể lại nói thêm: “Nhưng mà phải dẫn theo anh Tiểu Tương và chú nhỏ nữa.”

Vu Linh Linh, Mộc Gia Gia và Chu Lan Lan đều đồng thanh nói: “Tiểu Tương thì được, nhưng mà chú nhỏ của em thì khỏi đi, cậu ấy dữ quá.”

Kế Nguyên Tu ở cách đó không xa: “…”

Tương Tư Hoành đang chơi xếp gỗ cùng với cậu ấy: “Chú nhỏ, chú đừng buồn, Tể Tể nhất định sẽ dẫn theo chúng ta cùng đi chơi.”

Kế Nguyên Tu: “Chú không hề buồn tí nào.”

Cậu ấy chỉ cảm thấy được tự do mà thôi.

Cậu ấy đã gần hai nghìn tuổi rồi, lại chơi cùng với mấy đứa nhóc bốn năm tuổi… thật là…

Chơi sao trời.

Mọi người đang nói chuyện thì thầy Quý chủ nhiệm lớp chồi tới.

“Tể Tể, Tiểu Tương, Nguyên Tu, ba em đi ra ngoài thầy nói chuyện tí.”

Tể Tể khó khăn chui ra từ trong đống bạn, Tương Tư Hoành và Kế Nguyên Tu thì đã đứng đợi sẵn ở cửa, ba đứa bé cùng đi ra khỏi lớp học.

Thầy Quý nhìn ba đứa bé.

“Nguyên Tu, em có biết Hoắc Tư Thần và Lục Hoài không?”

Kế Nguyên Tu gật đầu: “Em biết, bọn họ là cháu của em.”

Thầy Quý: “…”

Được rồi.

Đúng là chú nhỏ thật.

Tể Tể hỏi: “Thầy Quý, anh ba và anh Lục Hoài tới tìm bọn em hả thầy?”

Thầy Quý gật đầu: “Đúng vậy, có điều hai người họ nói là chỉ tìm Nguyên Tu thôi.”

Tể Tể và Tương Tư Hoành đều đồng thanh nói: “Không được, chú nhỏ ở đâu thì bọn em cũng phải ở đó.”

Thầy Quý: “…”

Thầy ấy cũng biết thế cho nên mới kêu cả ba đứa bé ra luôn đây này.

“Bọn họ đang ở cổng trường chờ, thầy dẫn bọn em qua đó.”

Ba đứa nhóc đều lập tức cùng nói: “Cảm ơn thầy Quý ạ.”

Thầy Quý nhìn ba đứa nhóc đứng xếp hàng theo chiều cao, khóe miệng không nhịn được mà khẽ cong lên.

Đáng yêu quá đi.

Ba đứa bé đáng yêu như thế bây giờ đều là học sinh của lớp mình rồi.

Đến cổng trường, thầy Quý biết được lý do của Hoắc Tư Thần và Lục Hoài thì không thể nào nhịn cười được, khóe miệng thầy ấy muốn căng cứng.

“Các em tới tìm chú nhỏ là vì muốn em ấy thay cha của hai đứa đi họp phụ huynh à?”

Hoắc Tư Thần cười hì hì: “Vâng ạ, thầy giáo đã nói chỉ cần là người lớn ở trong nhà là được mà, mà cha của em và Lục Hoài đều không có ở nhà, chú ba cũng bận đi làm, chú nhỏ thì ở trường mẫu giáo, hai trường gần nhau. Thầy Quý, thầy cứ yên tâm, họp phụ huynh xong thì em nhất định sẽ dẫn chú nhỏ về ngay.”

Thầy Quý: “…”

“Các em đợi thầy gọi cho phụ huynh các em xác nhận lại đã.”

Hoắc Tư Thần và Lục Hoài đều cười tươi như hoa: “Vâng thưa thầy.”

Thầy Quý: “…”

Ba phút sau, thầy Quý dẫn năm đứa nhỏ nhà họ Hoắc từ trường mẫu giáo tới trường tiểu học.

Phụ huynh của các học sinh lớp ba đã tới gần đủ, Chu Tùng thấy thầy Quý dẫn theo hai đứa học sinh lớp mình, lại còn có thêm ba đứa nhóc trong trường mẫu giáo đi tới thì vô cùng khó hiểu.

“Thầy Quý, thầy có việc gì sao?”

Thầy Quý nói: “Phụ huynh nhà họ Hoắc đều đang bận, không có thời gian, cho nên Hoắc Tư Thần và Lục Hoài tìm chú nhỏ của hai đứa tới để họp phụ huynh.”

Thầy Quý vừa nói xong câu thì Kế Nguyên Tu đã bước lên một bước, một đứa bé năm tuổi nhưng lại có vẻ mặt rất nghiêm túc.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free