Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1165:
Thử Đại Tiên và Cự Sâm Nhiêm không nghĩ tới chuyện này mà để ý tới đề nghị của Bút Tiên hơn.
“Thế rốt cuộc Bút Tiên yêu cầu cái gì?”
Thỏ Đen nói: “Muốn trở thành con nhà giàu, ngồi trong nhà nhưng tiền từ trên trời rơi xuống!”
Thử Đại Tiên và Cự Sâm Nhiêm suy đoán: “Có phải vì nó đã giúp cô chủ chuyện gì đó nên mới có đãi ngộ như vậy không?”
Thỏ Đen yên lặng gật đầu: “Đúng vậy, nhưng vốn dĩ nó có tâm tư khác, sau đó cô chủ cho nó đầu thai thành con rùa nhỏ trong hồ ước nguyện!”
Thử Đại Tiên và Cự Sâm Nhiêm: “…”
Bọn nó nghĩ tới đủ các loại khả năng!
Nhưng tuyệt đối không nghĩ tới việc hóa kiếp thành con rùa nhỏ trong hồ ước nguyện!
Hổ Nhỏ bất mãn: “Thế này không phải cô chủ đang lừa nó à?”
Thỏ Đen: “Con cái nhà giàu, ngồi trong nhà nhưng có tiền từ trên trời rơi xuống chính là con rùa nhỏ trong hồ ước nguyện, có gì không đúng hả?”
Hổ Nhỏ: “…”
Hổ Nhỏ không dám mở miệng phản bác lần nữa.
Minh Tể Tể thật khủng bố!
Sau khi Thử Đại Tiên và Cự Sâm Nhiêm thoát khỏi nỗi khiếp sợ thì như đang suy nghĩ gì đó.
Tức là mặc dù Minh Tể Tể chỉ mới có ba tuổi rưỡi, trông trẻ con dễ thương nhưng thật ra lại vô cùng thông minh.
Nếu không thật lòng thật dạ thì có thể trong vô thức sẽ bị cô bé gài bẫy lúc nào không hay.
Thử Đại Tiên và Cự Sâm Nhiêm trao đổi ánh mắt một chút, quyết định tạm thời yên ổn ở đây rồi lại xem hiệu quả sau này thế nào.
Dù sao thì…
Chậc!
Tài nghệ không bằng người thì không có quyền yêu quái!
Bốn con yêu quái lại chờ một lúc trong bụi hồng, sau đó Thỏ Đen chỉ vào một cái hố vô cùng to sâu mười lăm mét.
“Cái hố to này…”
Cự Sâm Nhiêm và Thử Đại Tiên đứng dậy, Thỏ Đen thở phào.
Bốn con yêu quái làm việc không ngừng nghỉ, bận bịu tới hơn nửa đêm, mãi tới hừng đông, rốt cuộc hố sâu cũng đã bị lấp đầy. Thỏ Đen và Hổ Nhỏ nằm trên mặt cỏ.
Hoắc Trầm Lệnh dậy sớm, sau khi uống tách trà, ông ấy nhân lúc bọn nhỏ còn chưa thức dậy mà vận động một chút, chủ yếu là luyện tập eo.
Khi ông ấy thấy mặt cỏ vẫn chưa được dọn dẹp tốt, Hoắc Trầm Lệnh nhìn về phía Thỏ Đen và Hổ Nhỏ đang làm việc.
“Hai đứa kia đâu?”
Thỏ Đen và Hổ Nhỏ giơ một bên chân trước lên, chỉ vào giàn nho ở nơi xa xa.
Hoắc Trầm Lệnh ngước mắt nhìn theo, Cự Sâm Nhiêm đang nằm rạp trên mặt đất, cái đuôi ôm lấy một cái sào tre, ở giữa sào tre không biết là thảm cỏ được lấy ở đâu ra, Thử Đại Tiên cũng biến hình thành con dúi kích cỡ tương đương, nặng tầm ba mươi ba mươi lăm ký, cùng nhấc thảm cỏ lên, vận chuyển nó về phía Thỏ Đen và Hổ Nhỏ.
Hoắc Trầm Lệnh hài lòng gật đầu xoay người đi về phòng
Thử Đại Tiên và Cự Sâm Nhiêm ở đằng xa trào phúng.
“Tư bản đúng là quỷ hút máu!”
Cự Sâm Nhiêm: “Nếu không thì lấy tiền đâu mà sửa trang viên lớn thế này?”
Thử Đại Tiên: “Bẫy vua cương thi hai tỷ! Đúng là người lòng dạ độc ác! Tới lúc đó chúng ta tìm vua cương thi hợp tác đi?”
Cự Sâm Nhiêm trợn trắng mắt nói: “Cương thi và người kia chơi với ai tốt hơn?”
Thử Đại Tiên nghẹn lời.
Trước khi những người làm công tới trang viên, bốn tên yêu quái rốt cuộc cũng đã khôi phục lại mặt cỏ ban đầu, sau đó nhân cơ hội bỏ chạy.
Bên phải căn biệt thự chính, trong phòng ngủ ở tầng ba, hai anh em Vương Anh Đông và Vương Anh Kỳ trợn mắt há mồm nhìn cảnh tượng trước mặt.
“Anh, đó là.. Lại thêm hai con… Yêu quái?”
Năng lực tiếp nhận của Vương Anh Đông rất mạnh, anh ta vỗ vỗ bả vai em trai.
“Em cứ coi như cái gì cũng không biết, đây là nhà họ Hoắc, là nhà họ Hoắc đã cứu mạng chúng ta.”
Vương Anh Kỳ nghiêm túc gật đầu thật mạnh: “Vâng! Đánh chết em cũng không nói với bên ngoài chuyện nhà họ Hoắc có yêu quái!”
Vương Anh Đông nghe vậy vui mừng mỉm cười.
Em trai anh ta tốt như thế nếu không phải vì đợt sốt cao hơn mười năm trước…
Vương Bác Minh
Lam Duyệt Khả!
Anh ta nhất định sẽ đòi lại tất cả những gì thuộc về hai anh em bọn họ!
Tối hôm qua ngài Hoắc nói với bọn họ, bệnh viện Thái Hòa dính líu tới quá nhiều vụ án hình sự, cảnh sát vẫn đang trong quá trình điều tra, không thể xong trong một sớm một chiều.
Tập đoàn nhà họ Hoắc nhất định giải giành được dự án Vịnh Lan Kỳ, nói anh ta và em trai cứ an tâm đợi ở trang viên.
Nếu anh ta cảm thấy chán có thể dẫn em trai ra ngoài đi dạo, nhà họ Hoắc sẽ chuẩn bị vệ sĩ cho bọn họ.
Trong trang viên bỗng nhiên có thêm hai con yêu quái, Hoắc Tư Tước là người cuối cùng trong nhà biết, còn đặc biệt kéo Bách Minh Tư qua đó xem thử một chút.
Cự Sâm Nhiêm và Thử Đại Tiên: “…”
Không tức giận, không được tức giận!
Thân thể là của mình!
Cuối tuần trôi qua thật nhanh, buổi sáng thứ hai, khi lái xe đưa Hoắc Tư Thần và Lục Hoài tới cửa trường học, cả hai đồng thời nhớ tới một chuyện quan trọng.
Chủ nhiệm lớp thông báo họp phụ huynh!
Mà cha của hai bọn họ, một người thì sau trưa nay sẽ bay đi nước ngoài, một người đi khảo sát Vịnh Lan Kỳ, mấy ngày tới đều không có ở nhà.
Về phần chú ba, mới sáng sớm đã dẫn Cửu Phượng tới công ty chú ấy rồi.
Hoắc Tư Thần và Lục Hoài liếc mắt nhìn nhau, cùng nhau chạy về phía nhà trẻ.
****