Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1164:

“Cô chủ, chúng tôi có việc nào chưa ổn sao ạ?"

Cự Sâm Nhiêm và Thử Đại Tiên: "..."

Có một sự đối lập, Tể Tể vô cùng hài lòng với Thỏ Đen và Hổ Nhỏ nên lúc nói chuyện với chúng cũng vô cùng nhẹ nhàng.

"Đưa đồng nghiệp mới đến cho tụi mày nè, Thỏ Đen mày là người đến trang viên sớm nhất, làm việc tốt nhất, về sau mày dạy chúng nó nhé."

Cự Sâm Nhiêm và Thử Đại Tiên nhìn sang cùng một lúc.

Sáu ánh mắt chạm nhau, sau khi Thỏ Đen chú ý tới tu vi của đối phương thì chân tay phát run.

"Cái này... Cái này..."

Tể Tể lắc lư cơ thể mũm mĩm, gương mặt cũng xị xuống.

"Mày không muốn?"

Thỏ Đen cảm thấy mình oan uổng quá rồi.

"Không không không! Cô chủ, tôi nguyện ý ngàn lần. Nhưng mà... Nhưng mà..."

Hoắc Trầm Lệnh hiểu được suy nghĩ của bọn nó, lãnh đạm mở miệng.

"Đừng cảm thấy tuổi tác của bọn nó lớn hơn mày rồi sợ hãi, đây là trang viên của nhà họ Hoắc, không cho phép đấu đá nội bộ, không cho phép cậy lớn mà ăn hiếp nhỏ, không cho phép ỷ mạnh hiếp yếu, nếu không..."

Hoắc Trầm Lệnh không nói câu tiếp theo ra, ông ấy tin chắc rằng hai tên không phải người kia cũng hiểu được.

Tể Tể, Tương Tư Hoành, Kế Nguyên Tu cùng nhau nhìn về phía Cự Sâm Nhiêm và Thử Đại Tiên.

Cự Sâm Nhiêm và Thử Đại Tiên: "..."

Lý lẽ gì đây?

Bất kể Thử Đại Tiên và Cự Sâm Nhiêm có đồng ý hay không thì vẫn câu nói đó, ở dưới mái hiên nhà người ta không thể không cúi đầu.

Mặc dù Thỏ Đen và Hổ Nhỏ chỉ là yêu quái nhỏ xấp xỉ một nghìn năm tuổi, các đại yêu quái vốn dĩ chẳng thèm để đám yêu quái nhỏ này vào mắt.

Từ tối nay trở về sau, Thỏ Đen và Hổ Nhỏ là tiền bối của bọn nó!

Đêm đã khuya!

Tể Tể chơi với anh hai một lát, rồi bởi vì mới chống đỡ một đợt thiên lôi nên mệt mỏi, cô bé giang tay giang bắp chân nhỏ, ngủ trên giường của anh hai, bốn bề yên tĩnh.

Hoắc Tư Tước không kiềm được mà xoa bóp cặp má nhỏ núng nính của cô bé, cậu ấy cũng muốn nằm ngửa ra giống vậy.

Nhưng mà không được!

Bình thường bài tập cuối tuần rất nhiều, là trùm trường, cậu ấy không thể không cắn răng cố gắng làm bài tập!

Ở bụi hoa nằm sâu trong trang viên, Thỏ Đen và Hổ Nhỏ núp trong bụi hoa hồng, con thỏ bình thường và con mèo con, hai con yêu quái nhỏ run lẩy bẩy.

Cự Sâm Nhiêm hừ khinh thường, Thử Đại Tiên không có tâm tình nói chuyện.

Bầu không khí lúc này khiến hai con yêu quái nhỏ muốn ngạt thở.

Cuối cùng, vẫn là Hổ Nhỏ phá vỡ sự im lặng này.

Nó thấy được ánh sáng hy vọng.

“Hai vị thủ lĩnh này, hay là chúng ta hợp tác…”

Hổ Nhỏ còn chưa nói hết câu đã bị Thỏ Đen đạp một phát bay xa ra hai mét.

“Muốn chết thì cứ nói thẳng đi!”

Hổ Nhỏ bị đạp: “…”

Cự Sâm Nhiêm không muốn mở miệng cũng như không có tâm tình nói chuyện, đồng thời quay qua nhìn về phía Thỏ Đen, Thỏ Đen bị hai đại yêu quái đồng thời nhìn chằm chằm thì lại càng run rẩy hơn nữa.

Thử Đại Tiên thở dài, phiền muộn lên tiếng: “Hợp tác à… Có đánh thắng được không?”

Cự Sâm Nhiêm biến thành một con rắn bình thường, dài tầm bảy tới tám mét, đường kính to bằng cái xô đồ chơi, cũng là con vật có thể trạng lớn nhất trong số các yêu quái.

Nó há miệng để lộ răng nanh bén nhọn có chứa chất độc. Thỏ Đen sợ Cự Sâm Nhiêm cắn nó một phát, lặng lẽ di chuyển qua bên cạnh.

Khóe mắt Cự Sâm Nhiêm liếc qua nhìn thấy thì khinh thường mỉa mai: “Nếu tao muốn nện chết mày thì chỉ một cái đuôi là đủ rồi! Ngay cả cơ hội chạy trốn cũng không có đâu!”

Thỏ Đen: “Vâng, vâng, Vua Rắn nói đúng lắm… Tôi, tôi từ nhỏ đã nhát gan, Vua Rắn thông cảm nhiều chút.”

Thử Đại Tiên xen vào: “Vì sao mày không ủng hộ ý kiến của Hổ Nhỏ?”

Lần này tới lượt Thỏ Đen thở dài, buồn phiền gấp đôi.

“Tôi cũng nghĩ tới chuyện này, thế nhưng… Hai thủ lĩnh và em Hổ trước kia chưa từng tới đây nên không biết, thật ra trang viên này còn có một thứ không phải người, không phải yêu quái mà là một Bút Tiên.”

Cự Sâm Nhiêm và Thử Đại Tiên đồng thời híp mắt nói: “Bọn ma quỷ tu luyện dễ hơn đám yêu quái chúng ta nhiều, dù sao con người trên thế gian cũng tin tưởng truyện ma quỷ nhiều hơn là yêu quái.”

Thỏ Đen gật đầu: “Còn không phải sao! Bởi vì tu luyện dễ dàng, cho nên mặc dù đã bị cô chủ nhốt trong trang viên nhưng nó vẫn không chịu an phận.”

Cự Sâm Nhiêm và Thử Đại Tiên bỗng nhiên có dự cảm không tốt.

Quả nhiên, một giây sau, lỗ tai của Thỏ Đen run lên.

“Nó dám giở mấy trò khôn lỏi trước mặt cô chủ, cuối cùng bị cô chủ đưa đi đầu thai.”

Cự Sâm Nhiêm, Thử Đại Tiên và Hổ Nhỏ đồng thời thấy được hy vọng.

“Ma quỷ được cho đi đầu thai không phải số hưởng lắm sao!”

Thỏ Đen cười ha hả vài tiếng rồi nói: “Đúng vậy! Lúc đó tôi cũng nghĩ như vậy, thậm chí còn mong mỏi được cô chủ đưa đi đầu thai! Ai mà ngờ…”

Hổ Nhỏ chạy tới, vô cùng kích động hỏi thăm: “Kết quả thế nào? Chẳng lẽ cô chủ còn cho phép Bút Tiên kia đưa ra yêu cầu sao?”

Thỏ Đen yên lặng gật đầu: “Đúng vậy, Bút Tiên thật sự đưa ra đề nghị, cô chủ cũng làm theo.”

Hổ Nhỏ tưởng tượng một chút, trong chớp mắt, gương mặt suy sụp.

“Vậy chúng ta… Chúng ta cũng không thể chết đúng không? Con đường này không thích hợp với yêu quái chúng ta, chỉ thích hợp với ma quỷ thôi!”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free