Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1163:

Kế Nguyên Tu nhanh chóng nhíu mày, quát một tiếng chói tai.

"Nằm xuống!"

Tộc Rồng Thần bẩm sinh đã có uy thế, khiến cho thân hình to lớn khủng bố của Cự Sâm Nhiêm rớt từ trên không trung xuống dưới đất một cái phịch, sau đó nó lại đập cái ầm xuống hố sâu năm mét trước đó.

Hay thật!

Cái hố sau năm mét lại to lên gấp đôi.

Ba anh em Hoắc Trầm Huy, Hoắc Trầm Lệnh và Hoắc Trầm Vân đứng trong khu vực an toàn khẽ quan sát phía bên trong hố sâu, Hoắc Trầm Huy thở dài.

"Ngày mai lại phải gọi đội sửa chữa tới rồi."

Hoắc Trầm Vân: "Hay là khoan hẳn lấp lại, trước tiên cứ giữa lại để nó làm tổ đi!"

Hoắc Trầm Lệnh: "Không cần kêu đội sửa chữa, ai phá hư thì người đó sửa!"

Cự Sâm Nhiêm với thân rắn dài mười lăm mét to lớn đang nằm nhoài trong hố sâu: "..."

Giọng nói lạnh như băng của Hoắc Trầm Lệnh truyền từ mép hố đến tai nó.

"Vua cương thi phá hủy biệt thự, phải bồi thường hai tỷ, con rắn lớn bên dưới này phá hư sân cỏ vừa mới xây..."

Cự Sâm Nhiêm hoảng sợ vội cướp lời: "Tôi không có tiền!"

Minh Vương yếu ớt lên tiếng: "Vậy thì ký khế ước bán thân đi!"

Cự Sâm Nhiêm tức giận đến mức nhấc cái đầu rắn to bằng nửa căn biệt thự của nó lên khỏi hố, nhìn chằm chằm Hoắc Trầm Lệnh bằng một đôi mắt âm u lạnh lẽo với đồng tử thẳng dẹp và đỏ thẫm, vẻ mặt kia của nó dường như hận không thể ăn tươi nuốt sống Hoắc Trầm Lệnh vậy!

Kế Nguyên Tu từ từ nhìn qua.

Bề ngoài chỉ mới năm tuổi nhưng uy thế của Thần tộc, giọng nói còn lộ vẻ sự non nớt của trẻ con nhưng ánh mắt vô cùng lạnh lùng.

"Đây là anh hai của bổn tọa!"

Cự Sâm Nhiêm kinh ngạc há to miệng rắn ra, lại nói tiếng người.

"Cái gì?"

Kế Nguyên Tu tỏ ra hờ hững bổ sung thêm: "Bổn tọa nói là con người mà mày đang dùng ánh mắt âm u lạnh lẽo nhìn chằm chằm là anh hai của bổn tọa!"

Đồng tử của Cự Sâm Nhiêm ngạc nhiên mà rụt lại.

"Sự kiêu ngạo của tộc Rồng Thần ngài đâu rồi?"

Vẻ mặt Kế Nguyên Tu cực kỳ bình tĩnh.

"Thời đại đang thay đổi rồi, nếu như mày không muốn chuốc lấy cái kết tiêu tan thì phải tập thích ứng và hòa nhập vào thời đại này đi!"

Cự Sâm Nhiêm đờ đẫn.

"Cho nên phương pháp của ngài là... Tìm một con người làm anh hai à?"

Kế Nguyên Tu chẳng thể hiện chút biểu cảm gì trên mặt: "Không phải một con người, bổn tọa còn có cha mẹ là con người, bên trái anh hai chính là anh cả, còn bên phải là anh ba. Tể Tể, Tiểu Tương, Lục Hoài, Tư Thần là cháu trai cháu gái của bổn tọa, bổn tọa có tổng cộng bảy đứa cháu nhưng chỉ có Tể Tể là đứa cháu gái duy nhất."

Cự Sâm Nhiêm: "...

"

Trong đôi mắt đỏ thẫm với đồng tử dựng đứng của Cự Sâm Nhiêm đều là sự mờ mịt.

Cái này... Đã bị dung hòa rồi?

Nhưng nếu như đây chính là dung hòa thì nghĩ kỹ lại, tỉ mỉ nghĩ lại, nhóc rồng này đã dung hòa tốt biết bao!

Không cần kết hôn sinh em bé, cha mẹ anh trai, cháu trai cháu gái đều có hết rồi.

Tể Tể và Tương Tư Hoành vẫn còn đứng ở trong hố sâu, nghe đến lời nói của Kế Nguyên Tu, hai đứa đều đồng thanh mở miệng.

"Phá hư sân cỏ mới xây ở trong nhà, mày không có tiền, dựa theo lời cha/chú hai nói thì ký khế ước bán thân đi! Nếu không sẽ phong ấn mày trong hố sâu này thành hóa thạch đấy!"

Cự Sâm Nhiêm: "..."

Thử Đại Tiên vừa lặng lẽ, rón rén đi đến bên rìa hố sâu xem thử vội vàng khuyên nó.

"Được, được rồi, đừng bướng bỉnh nữa, thà tiếp tục được sống còn hơn chết mà đúng không?"

Cự Sâm Nhiêm xấu hổ giận dữ gần chết: "Dù vậy tôi cũng đâu thể kêu một con người mới bốn mươi tuổi là cha được đâu chứ? Mặt mũi tôi vứt đâu đây?"

Lông mi Kế Nguyên Tu khẽ rung động, cậu ấy lên tiếng đầy sâu kín.

"Không phải chứ, mày còn muốn ngang vai phải lứa với bổn tọa?"

Cự Sâm Nhiêm: "..."

Hoắc Trầm Lệnh lạnh lùng vô tình mở miệng: "Nhà họ Hoắc không nhận yêu quái có tâm thuật bất chính, cùng lắm thì nó cũng chỉ có thể phụ giúp ở trang viên giống như Thỏ Đen và Hổ Nhỏ thôi!"

Cự Sâm Nhiêm: "..."

Thì ra đến tư cách gọi người khác là cha nó cũng không có à?

Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Vân đang đứng bên cạnh cũng có thể nhìn thấy cõi lòng tan nát từ bên trong đồng tử to lớn dựng đứng của Cự Sâm Nhiêm.

Hai người không nói chuyện, chỉ là che miệng cười.

Ôi chao!

Trang viên này càng ngày càng náo nhiệt rồi!

Lại có thêm hai tên không phải người nữa!

Còn có thể làm việc!

Tể Tể nặng nề gật đầu, cùng với Tương Tư Hoành hì hục leo ra ngoài từ trong hố.

"Đúng! Về sau mày và lão yêu quái cùng nhau đi theo Thỏ Đen và Hổ Nhỏ, Thỏ Đen là người làm việc đầu tiên nên tụi mày đều phải nghe theo Thỏ Đen!"

Hoắc Tư Thần nhìn hai bên một chút: "Thỏ Đen và Hổ Nhỏ đâu rồi?"

Tể Tể giơ bàn tay nhỏ lên, nhẹ nhàng nắm vào trong kết giới.

Trong nháy mắt, Thỏ Đen và Hổ Nhỏ xuất hiện ở trong kết giới.

Chắc hẳn là tụi nó đang làm việc, hai đứa yêu quái một đứa đang giơ cây cuốc nhỏ một đứa đang đẩy máy cắt cỏ.

Cự Sâm Nhiêm và Thử Đại Tiên nhìn thấy hình thù của hai yêu quái nhỏ thì bỗng nhiên cảm thấy bị sốc.

Dường như Thỏ Đen không hề kinh ngạc, nhưng khi nhìn thấy Tể Tể thì cực kỳ thấp thỏm.

Dù sao đang làm việc tốt, bỗng nhiên bị công chúa nhỏ của địa phủ triệu hồi tới thì có thể yên tâm được sao?

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free