Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1147:
Móc ra rồi cùng vứt chúng trên mặt đất.
Cự Sâm Nhiêm: "..."
Thử Đại Tiên: "..."
Hoắc Trầm Lệnh: "...”
Hoắc Trầm Huy: "..."
Hoắc Trầm Vân thấy vậy, tằng hắng một cái rồi giải thích.
"Chuyện này... Anh cả, anh hai, Tể Tể cũng chỉ muốn đỡ đần giúp trong nhà, dẫn chúng nó quay lại rồi để bọn chúng đi theo Thỏ Đen và Hổ Nhỏ, cùng nhau học tập làm sao để quản lý trang viên."
Hoắc Trầm Huy mặc dù bị bất ngờ nhưng mà bây giờ Cự Sâm Nhiêm và Thử Đại Tiên đều là rắn chuột lớn nhỏ bình thường, nên ông ấy cũng không kinh ngạc.
Dù sao đã có Thỏ Đen và Hổ Nhỏ ở trong trang viên rồi.
Nhưng Hoắc Trầm Lệnh chưa từng thấy Cự Sâm Nhiêm, cẩn thận nhìn chằm chằm nó xem đi xem lại.
"Tể Tể, nó có thể bỗng nhiên biến về hình dạng thật không?"
Vậy thì sẽ dọa sợ biết bao nhiêu nguời đây?
Tể Tể chớp chớp đôi mắt to, lắc lắc cái đầu nhỏ và giải thích với cha nuôi bằng giọng nói líu lo.
"Dạ không đâu ạ!"
Cự Sâm Nhiêm sắp vỡ òa.
“Cô chủ ơi, xin ngài hãy để cho tôi biến to thêm một chút, cơ thể nhỏ như thế này, nhỏ... Rất khó chịu."
Thử Đại Tiên cũng nói thêm vào: "Đúng đúng đúng! Dù sao hình dạng thật của chúng tôi cũng tương đối lớn!"
Hoắc Trầm Huy đoán rằng con rắn kia có khả năng là một con rắn lớn, nên nó muốn biến to hơn một chút ông ấy vẫn còn hiểu được.
Thế nhưng một con chuột thì to được tới cỡ nào chứ?
Thế là Hoắc Trầm Huy đã hỏi một câu hỏi rất thực tế.
"Vậy hình dạng thật của các người có thể lớn cỡ nào? Có thể cho chúng tôi xem thử không?"
Cự Sâm Nhiêm cùng Thử Đại Tiên đã phải kìm nén suốt cả dọc đường, chỉ muốn quay về kích thước bình thường như trước để thư giãn cơ bắp và xương cốt.
Nghe thấy vậy, trong nháy mắt tụi nó lập tức bành trướng.
Hoắc Trầm Vân vội vã la lên: "Đừng đừng đừng! Quá lớn rồi! Biệt thự sẽ sập!"
Có nhà để ở, ai lại muốn ở trong âm trạch chứ!
Mặc dù âm trạch rất tiện nghi, nhưng... Nghe như điềm gỡ vậy.
Sắc mặt của Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Lệnh lập tức thay đổi.
Cơ thể Cự Sâm Nhiêm dài hơn mười mét, so với một căn phòng ăn dành cho tám người thì còn bự hơn.
Tể Tể và Tương Tư Hoành cùng Kế Nguyên Tu nhìn, chú cháu ba người đồng thời nhấc chân, đá ra.
Tể Tể còn không quên tạo kết giới ở trên bãi cỏ rộng lớn bên ngoài, để tránh hù dọa người bình thường.
Kèm theo đó là một tiếng hét thảm thiết của Cự Sâm Nhiêm, thân thể khổng lồ giống như mũi tên bay ra khỏi cung tên.
Lời chửi mắng đến bên miệng khi liếc thấy bàn tay nhỏ của Tể Tể, răng cương thi của Tương Tư Hoành và con ngươi lạnh lẽo của Kế Nguyên Tu thì biến thành ngôn ngữ của rắn.
"Xì xì xì!"
"Xì xì xì!"
...
Tể Tể vội vàng nhìn về phía Kế Nguyên Tu: "Chú nhỏ, nó đang nói gì vậy?"
Lần này Kế Nguyên Tu khó xử.
"Tể Tể, chú sinh ra chính là Thần tộc, không phải tu luyện biến hóa từ rắn nên chú không hiểu ngôn ngữ của rắn."
Một tiếng nổ ầm vang lên, Cự Sâm Nhiêm bỗng đập ra một cái hố sau năm mét rồi nằm đó cả người run rẩy.
Công kích thân thể của nó thì thôi đi!
Bây giờ lại còn đả kích tinh thần của nó nữa!
Sinh ra là Thần tộc không hề tầm thường nha!
"Xì xì xì!"
"Xì xì xì!"
****
Bởi vì cơ thể Cự Sâm Nhiêm quá khổng lồ thế nên sau khi Hoắc Trầm Huy nhìn thấy Thử Đại Tiên một trăm ký thì cũng không kinh ngạc mấy.
"Mặc dù... Con chuột này béo như một con heo, đúng là rất lớn, nhưng mà so với con rắn lớn kia thì dường như... Không đáng chú ý mấy!"
Thử Đại Tiên: "..."
Chủng loại không giống nhau thì làm sao có thể tương tự đây?
Nhưng người ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu.
Thử Đại Tiên lí trí mà giữ yên lặng.
Bên ngoài Cự Sâm Nhiêm vẫn đang còn tức giận mà sử dụng ngôn ngữ rắn chửi bới tinh hoa của dân tộc, bao gồm mười tám đời tổ tiên của tất cả mọi người trước mặt.
Tể Tể nghe không hiểu, Kế Nguyên Tu cũng nghe không hiểu.
Mấy người Hoắc Trầm Huy cũng chỉ nghe được những âm thanh xì xì xì kinh khủng, nghe rất đáng sợ.
Hoắc Tư Thần chà xát cánh tay: "Tể Tể, có phải nó muốn đánh nhau không?"
Hoắc Trầm Vân và Lục Hoài cùng lúc đồng thanh: "Sao lại cảm thấy giống như nó đang mắng chúng ta vậy?"
Tương Tư Hoành không nói hai lời, dứt khoát đi ra bên ngoài.
Đi theo hố sâu năm mét, âm thanh xì xì gắt gỏng lại càng truyền đến rõ hơn, từ từ biến thành tiếng chửi.
"Tôi đã nhân nhượng đến mức này rồi mà vẫn còn đánh tôi?"
"Tôi sắp gần năm ngàn tuổi rồi! Cái tên nhóc bốn tuổi chết gần nghìn năm nay như cậu có biết phải kính trọng người lớn tuổi hay không?"
Tể Tể lập tức nhớ tới lời nói khi đánh lão yêu quái trước đó của anh Tiểu Tương, cũng tiến lên theo.
Cô bé vừa đánh Cự Sâm Nhiêm tơi bời, vừa hung hăng nói bằng giọng nói non nớt.
"Vậy mày cũng biết anh Tiểu Tương mới bốn tuổi à, muốn anh Tiểu Tương tôn trọng mày thì mày cần phải bảo vệ người nhỏ hơn trước mới đúng! Cô Tôn nói là phải yêu thương lẫn nhau, nên là mày không yêu thương anh Tiểu Tương thì chuyện mày bị anh Tiểu Tương đánh là đáng đời!"
"Tể Tể cũng muốn đánh mày! Để mày khỏi động tay động chân với anh Tiểu Tương!"
Cự Sâm Nhiêm: "..."
Kết quả này vẫn chưa là kết quả đau khổ nhất.
Đau khổ nhất chính là lòng dạ tà ác của Cự Sâm Nhiêm lại bị kích thích trỗi dậy lần nữa, quả thực là vào tư thế chuẩn bị liều mạng đánh nhau cửu tử nhất sinh rồi.