Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1161:
Hoắc Trầm Lệnh đang cau mày đi tới đi lui trong phòng khách, thỉnh thoảng ông ấy lại ngó ra nhìn thử bên ngoài.
Nghe thấy tiếng xe thì nhanh chóng quay người đi ra ngoài.
Hoắc Trầm Huy thấy thế, vội vàng nhắc nhở ông ấy.
"Đừng nóng vội đừng nóng vội, không phải anh Minh đã nói rồi à, cho dù con rắn kia có đánh trả lại cũng không phải là đối thủ của Tể Tể, đến thiên lôi cũng phải sợ con bé mà?"
Hoắc Trầm Lệnh cau mày lên tiếng.
"Lần trước Tể Tể bị thiên lôi đánh, con bé nổ giống cục than đen! Đến tóc cũng xoăn tít như cọng mì tôm!"
Hoắc Trầm Huy: "..."
Hình ảnh đó... Thật đúng là đẹp cực kỳ!
Chỉ cần người ngợm Tể Tể không bị thương, thì chỉ thay đổi kiểu tóc gì đó, Hoắc Trầm Huy vẫn cảm thấy may mắn.
Con nít mà... Một đứa trẻ như Tể Tể, ngẫu nhiên tạo ra một chút tình huống như vậy thì vẫn có thể hiểu được!
Đến khi thấy cả người Tể Tể, Hoắc Trầm Huy khóe miệng không khống chế nổi mà co giật.
Chao ôi!
Đó là một cục than đen tròn tròn!
Từ đầu đến chân đen sì một cục, còn mái tóc thì đúng như em hai nói vậy, cọng nào cũng xoăn tít như cọng mì tôm, có lẽ đã bị vuốt qua một cách tùy tiện cho nên bây giờ nhìn đám tóc cứ như một lùm cỏ dại tự mọc tốt um tùm, những sợi tóc mì tôm trên đầu vểnh ra bốn phương tám hướng xung quanh.
Một làn gió thổi qua, có cảm giác ngon miệng.
Sau đó ông ấy nhìn thấy Tể Tể há miệng ra để lộ hai điểm sáng duy nhất trên cơ thể, một hàm răng trắng trong miệng.
Một cục đen sì, mũm mĩm chỉ có hàm răng sữa trắng sáng đang gọi người khác.
"Cha ơi! Bác cả ơi!"
Hoắc Trầm Huy không kiềm được mà bật cười một tiếng.
Hoắc Trầm Lệnh liếc mắt nhìn Hoắc Trầm Huy, ông ấy lập tức tằng hắng một cái để che giấu.
"Ô kìa, Tể Tể quay lại rồi."
Ông ấy vừa muốn ôm lấy bé đen thì Tể Tể đã bị em hai ôm trước rồi.
Hoắc Trầm Huy vội vàng đi xem hai đứa con trai của mình.
Lục Hoài cùng Tương Tư Hoành đồng thanh gọi.
"Cha, chú hai!"
Hoắc Trầm Huy vội vàng ngồi xổm xuống, vịn lấy Lục Hoài và Tương Tư Hoành cẩn thận quan sát một lượt.
Vẻ mặt của Lục Hoài thì bình thường, không có chỗ nào khác lạ cả.
Còn về Tiểu Tương thì…
Thôi được rồi!
Mái tóc đen biến thành màu đỏ, không biết kính áp tròng đã mất đi đâu rồi. Ánh mắt của cậu nhóc cũng biến thành màu đỏ tươi, nếu không biết đây là Tiểu Tương, thì chỉ nhìn thoáng qua cũng khiến người khác giật mình.
Quần áo bị rách vài đường, một vài chiếc răng cương thi trong miệng cũng lộ ra bên ngoài.
"Các con làm...
"
Tiểu Tương mách với cha nuôi: "Cha ơi, là Thiên Đạo đang bất công, đang bất công!"
Lục Hoài cũng bồi thêm vào: "Cũng may cha ruột của Tể Tể lại mạnh hơn, cuối cùng thì vân lôi cấp chín do Thiên Đạo triệu hồi cũng bỏ chạy."
Hoắc Tư Thần cũng đã đứng bên cạnh cha mình, đang được cha cậu kiểm tra cẩn thận.
Vừa mới sờ vào đầu cậu thì cậu đã vội né tránh.
"Cha, con không sao, vẫn còn ổn ạ, người bị sét đánh là Tể Tể và Tiểu Tương, không phải con."
Hoắc Trầm Lệnh kiểm tra cậu nhóc xong thì hỏi thăm Kế Nguyên Tu.
"Nguyên Tu, em thì thế nào?"
Kế Nguyên Tu có chút lúng túng: "Anh hai, em ổn mà. Nhưng mà em không bảo vệ tốt cho Tể Tể và Tiểu Tương, thật xin lỗi."
Hoắc Trầm Vân lập tức ngắt lời cậu ấy: "Em mới năm tuổi thôi, bảo vệ tốt chính mình là được rồi."
Nói xong, anh ấy lập tức nhìn về phía Hoắc Trầm Lệnh: "Anh hai, là do em không tốt, không có bảo vệ được Tể Tể và Tiểu Tương."
Hoắc Trầm Lệnh lắc đầu: "Mấy đứa đều không có chuyện gì là tốt rồi."
Trong hoàn cảnh đó, một người bình thường như em trai có thể làm gì được đây?
Nếu thật không biết sống chết mà xông lên thì chính là dâng mỡ lên miệng mèo rồi.
Nghĩ tới đây, eo của ông ấy bắt đầu lại nhức nữa rồi.
Cùng với đó, ông ấy bắt đầu mắng thầm Minh Vương trong lòng.
Biết rõ ông ấy bị thương nhưng vẫn cố cõng ông ấy bỏ chạy.
Nếu không phải ông ấy ngăn lại thì Minh Vương đã đưa ông ấy đến thẳng bệnh viện Số 1 và vào tận bàn làm việc của Cố Thích Phong rồi.
Hình ảnh kia... Quả thực không thể tưởng tượng nổi!
Quá kích thích cho trái tim này!
Hoắc Trầm Lệnh vừa nghĩ đến đây thì bỗng nhiên nghe được Tể Tể bi bô nói.
"Cha, cha Minh Vương đâu ạ? Cha Minh Vương bảo sẽ dẫn cha đến nơi khác, hai người đi đâu vậy ạ?"
Đi đâu rồi?
Dĩ nhiên là về nhà rồi!
Nếu không ông ấy thật sự sẽ để cho Minh Vương chạy lung tung, đưa ông đến chỗ Cố Thích Phong sao?
Lưng đau nên Hoắc Trầm Lệnh chỉ có thể đứng đấy, cũng may không phải đối diện với ánh mắt của con gái cưng, nên cũng tránh được vẻ lúng túng khi nói dối con gái.
"Đến những nơi khác của Vịnh Lan Kỳ đi lòng vòng, xem thử điều kiện ở đó thế nào rồi, cha với bác cả của con chuẩn bị xây một khu du lịch ở Vịnh Lan Kỳ."
Tể Tể ồ một tiếng.
Nói đến Vịnh Lan Kỳ, Tể Tể mới nhớ ra hai đại yêu quái trong túi quần của mình.
"Cha cùng cha Minh Vương đi khảo sát Vịnh Lan Kỳ vào buổi tối, là bởi vì lo lắng hai bọn chúng giở trò xấu sao ạ?"
Hoắc Trầm Lệnh không biết Tể Tể đã đưa hai con yêu quái về cùng nên hỏi lại theo bản năng.
"Ai?"
Hai tay Tể Tể lấy ra từ trong túi quần, bên trái là Cự Sâm Nhiêm, bên phải là Thử Đại Tiên.