Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1160:
Đúng thật là...
Thử Đại Tiên nhìn Cự Sâm Nhiêm với ánh mắt xin lỗi rồi nhanh chóng bỏ chạy.
Cự Sâm Nhiêm: “...”
Hơ!
Dùng mục tiêu lớn như nó để thu hút sự chú ý của đám người Minh Tể Tể, sau đó tự mình bỏ chạy?
Nghĩ hay quá ha?
Cự Sâm Nhiêm nhanh chóng lên tiếng, nhưng không ngờ bản thân lại trở thành một đứa cà lăm.
“Báo, báo, báo...”
Nghe thấy giọng nói của nó, Tể Tể vô cùng buồn bực quay đầu sang nhìn.
“Ẵm không nổi! Mày cũng không nhìn lại xem bản thân nặng bao nhiêu kg, dài bao nhiêu, bao nhiêu tuổi rồi! Chú nhỏ cũng là một bé rồng con mà còn chưa đòi ẵm nữa là! Mày có... với bản Tể Tể.”
(Trong tiếng Trung phiên âm của chữ báo(报) và ẵm(抱) gần giống nhau.)
Kế Nguyên Tu nhắc nhở: “Có ý đồ xấu xa.”
Tể Tể trịnh trọng gật đầu: “Đúng vậy! Mày có ý đồ xấu xa với bản Tể Tể, lúc nãy lại giả chết không có ý gì tốt, còn muốn bản Tể Tể ẵm ...”
Tương Tư Hoành cướp lời: “Nằm mơ!”
Hoắc Tư Thần bổ sung: “Nằm mơ giữa ban ngày!”
Lục Hoài rất lịch sự: “Mày cứ việc nằm... mơ giữa ban ngày đi ha!”
Hoắc Trầm Vân vẫn giữ im lặng, nhìn Cự Sâm Nhiêm với ánh mắt khâm phục.
Đúng như lời anh hai nói, anh ấy đã được mở mang kiến thức!
Con rắn này con mẹ nó to thế kia!
Con chuột nọ con mẹ nó mập thế kia!
Cự Sâm Nhiêm: “...”
Những lời nói xuyên tạc của Minh Tể Tể và những người khác khiến đại yêu quái đã sống mấy nghìn năm như Cự Sâm Nhiêm đứng hình.
Tể Tể: “Mày không dính dáng đến sinh hồn, cũng chưa từng giết người, bản Tể Tể không thể nuốt mày! Nhưng vừa rồi chuyện mày muốn ăn bản Tể Tể cũng là sự thật, chỉ là mày quá yếu, cho nên mới không thành công!”
Hoắc Tư Thần không dám tin.
“Con rắn khổng lồ này còn muốn ăn tươi nuốt sống Tể Tể sao?”
Cự Sâm Nhiêm hít một hơi: “Là giao!”
Hoắc Tư Thần: “Giao gì? Mày đừng đánh trống lãng chứ!”
Cự Sâm Nhiêm: “...”
Vì là một con yêu quái đã sống hàng ngàn năm cho nên ngay cả khi ở hình dạng thật thì trên mắt của Cự Sâm Nhiêm vẫn có vảy sừng trong suốt mà loài rắn không có.
Nghe Hoắc Tư Thần nói xong, nó im lặng nhắm mắt lại, che đi lớp mí mắt phủ vảy mịn đang không ngừng đập kịch liệt!
Nó! Thật sự! Không muốn! Nói chuyện! Với người mù chữ!
Hoắc Tư Thần: “Này này? Làm gì vậy? Đừng nói là chết rồi nha?”
Cự Sâm Nhiêm tức giận mở mắt ra, đôi mắt đỏ ngầu và lạnh lùng đột ngột xuất hiện khiến Hoắc Tư Thần sợ hãi đến mức ôm lấy Tể Tể đang đứng bên cạnh.
“Ôi đệt! Làm người ta sợ chết khiếp hà!”
Tể Tể trực tiếp tát Cự Sâm Nhiêm một cái bốp.
Rõ ràng bàn tay nhỏ nhắn mũm mĩm của Tể Tể chỉ lớn bằng con ngươi của Cự Sâm Nhiêm, thế nhưng có thể đánh bay một con rắn khổng lồ dài khoảng ba mươi mét.
Cự Sâm Nhiêm: “...”
Nó hận!
Nhưng tộc rồng đang ở ngay trước mặt, trong lòng nó vừa sợ hãi vừa run rẩy.
Kế Nguyên Tu đột nhiên hỏi Tể Tể: “Tể Tể, cháu định xử lý hai con đại yêu quái này như thế nào?”
Tể Tể trả lời một cách vô cùng tự nhiên: “Đương nhiên là nén thành một quả bóng nhỏ, sau đó mang về trông coi trang viên giúp chúng ta rồi!”
Cự Sâm Nhiêm giống như bị sỉ nhục, lập tức quay đầu lại, tức giận trừng mắt nhìn Tể Tể.
Tể Tể giơ cánh tay nhỏ bé của mình lên.
“Không phục á?”
Cự Sâm Nhiêm: “...”
Con mẹ nó…
Đệt!
Đánh không lại, chẳng lẽ nó không biết chạy à?
Cự Sâm Nhiêm phất đuôi, thân hình to lớn và đồ sộ của nó thoáng chốc biến mất khỏi tầm mắt mọi người.
Hoắc Tư Thần gấp gáp la lên.
“Tể Tể, nó chạy mất rồi!”
Tương Tư Hoành: “Để anh đuổi theo nó!”
Kế Nguyên Tu kéo cậu ấy lại: “Không cần đâu, chú là rồng, nó là rắn, nó rất sợ chú.”
Nói đến đây, Kế Nguyên Tu năm tuổi mím môi, ngẩng đầu nhìn vào nơi sâu thẳm và đáng sợ của núi Quỷ Khốc, vẻ mặt thờ ơ thốt ra sáu chữ không cho phép kháng cự.
“Các người mau quay lại đây!”
Tiếng mắng chửi của Thử Đại Tiên từ nơi sâu thẳm của núi Quỷ Khốc vang lên.
“Mẹ kiếp! Cậu chạy không thoát thì cũng đừng lôi cha chuột của cậu vào chứ!”
Dù là Thử Đại Tiên đã lẻn đi trước đó hay Cự Sâm Nhiêm vừa nhân cơ hội chạy trốn, cơ thể đều theo bản năng mà bắt đầu quay người chạy ngược lại!
Cự Sâm Nhiêm: “...”
Thử Đại Tiên: “...”
Bên này, nghe thấy lời mắng mỏ của Thử Đại Tiên, Tể Tể chớp chớp đôi mắt to tròn, lộ ra vẻ mặt khó hiểu.
“Cha chuột? Lão yêu quái là cha của con rắn đó ư?”
Hoắc Tư Thần: “Giống loài khác nhau mà ta!”
Lục Hoài: “Rắn chuột một ổ mà, trông con yêu quái chuột kia lớn hơn con rắn đó, nên tự xưng là cha cũng hợp lý!”
Kế Nguyên Tu vô cùng có nề nếp chỉnh sửa lại: “Rắn là rắn, chuột là chuột. Tuy có câu rắn chuột một ổ, nhưng dù sao cũng là hai loài khác nhau.”
Tể Tể: “Vậy tức là lão yêu quái muốn làm cha của con rắn đó đến điên rồi!”
Kế Nguyên Tu kìm chế khóe miệng đang muốn co giật của mình: “... Có lẽ vậy.”
Hoắc Trầm Vân đột nhiên nhìn chằm chằm Tể Tể, hỏi một vấn đề vô cùng cấp bách.
“Tể Tể à, mái tóc và khuôn mặt của cháu... bị sao thế?”
Tể Tể: “...”
****
Sau hai tiếng, Tể Tể trở về trang viên nhà họ Hoắc cùng với các chú, các anh.
Nhưng bên trong túi quần của cô bé, bên trái thì đựng Cự Sâm Nhiêm nho nhỏ, bên phải thì chứa một Thử Đại Tiên.
------------------------------
e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ