Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1167:
“Chào thầy Chu, tôi là chú nhỏ của Tư Thần và Lục Hoài, tôi tên Kế Nguyên Tu, tôi tới đây để họp phụ huynh cho hai đứa nó.”
Chu Tùng: “…”
Bọn họ đang đứng ở trước cửa lớp học, học sinh trong lớp đã được đưa tới phòng học đa phương tiện để xem phim. Dù giọng nói của Kế Nguyên Tu non nớt nhưng lại rõ chữ và to, các phụ huynh ở trong phòng học lập tức quay sang nhìn.
Kế Nguyên Tu vô cùng bình tĩnh, cậu ấy nhìn các phụ huynh ở trong lớp gật đầu nhẹ một cái như là đang chào hỏi bọn họ.
Các phụ huynh: “…”
Ôi mẹ ơi!
Đây là con cái nhà ai vậy? Sao mà đáng yêu quá vậy trời.
Chu Tùng bó tay, sau đó nhìn về Tể Tể và Tương Tư Hoành.
“Còn hai đứa này thì sao?”
Tể Tể lập tức nói: “Chào thầy Chu ạ, chú nhỏ chưa từng tới trường tiểu học nên Tể Tể và anh Tiểu Tương không an tâm, cho nên cũng đi theo qua đây để họp phụ huynh cho anh ba và anh Lục Hoài luôn ạ.”
Tương Tư Hoành vô cùng lễ phép hỏi thêm một câu: “Có được không vậy thầy Chu?”
Chu Tùng: “…”
Chu Tùng cảm thấy nhức đầu không thôi.
Các phụ huynh trong lớp thì cười ầm cả lên.
Có một phụ huynh còn vừa cười vừa nói: “Được chứ, được chứ. Mấy đứa bé này quá lễ phép và lịch sự.”
“Đúng thế, đúng thế, nếu đã là chú nhỏ thì cũng được tính là người lớn trong nhà rồi, mau vào đi thôi, cũng sắp tới giờ họp rồi.”
…
Chu Tùng: “…”
Khóe miệng Chu Tùng hơi giật giật, thầy ấy nhờ thầy Quý giúp đỡ trông ba đứa nhỏ học mẫu giáo, rồi bảo Lục Hoài và Hoắc Tư Thần tới phòng học đa phương tiện đi xem phim cùng với các bạn, còn thầy ấy thì tới một góc vắng gọi điện thoại cho Hoắc Trầm lệnh.
Được rồi.
Không gọi được cho Hoắc Trầm Lệnh, điện thoại của ngài ấy không liên lạc được.
Thầy ấy lại gọi cho Hoắc Trầm Huy.
Hoắc Trầm Huy đang cưỡi ca nô trên Vịnh Lan Kỳ, đang kiểm tra chất lượng nước và tình trạng hai bên bờ sông.
Điện thoại vừa được nối máy thì tiếng máy nổ ầm ĩ xuyên thẳng qua hai lỗ tai của Chu Tùng.
Chu Tùng: “…”
Một phút đồng hồ sau, Chu Tùng đã lấy được câu trả lời, Hoắc Trầm Huy tạm thời không thể trở về ngay được, nếu như có thể thì ông ấy muốn để cho chú nhỏ Kế Nguyên Tu của bọn nhỏ họp phụ huynh thay.
Chu Tùng cạn lời, chỉ biết nhìn lên trời.
Thầy ấy quay đầu lại nhìn về phía thầy Quý cũng đang yên lặng nhìn lên trời, thì thào nói.
“Thầy nói người nhà họ Hoắc có bình thường không vậy?”
****
Đúng là hết nói nổi!
Nhưng mà bọn họ đã hỏi thăm hết những “phụ huynh” có thể tìm được của nhà họ Hoắc rồi.
Bọn họ không có phương thức liên lạc của cha ruột Minh Tể Tể, mà cha ruột của Tương Tư Hoành thì lại không phải người giám hộ của Hoắc Tư Thần và Lục Hoài, cho nên càng không thể nhờ ngài ấy được.
Mà Kế Nguyên Tu lại là chú nhỏ hàng thật giá thật của Hoắc Tư Thần và Lục Hoài, có tên trên sổ hộ khẩu hẳn hoi.
Chu Tùng do dự vài giây, cuối cùng quyết định từ bỏ ý tưởng đi tìm ông cụ Hoắc, thứ nhất là vì thầy ấy không có phương thức liên lạc của ông ấy, thứ hai là do thầy ấy nghe nói ông cụ Hoắc là một người rất nghiêm khắc, hơn nữa bây giờ ông ấy cũng lớn tuổi rồi, nếu vội vàng tới tham gia họp phụ huynh rồi xảy ra chuyện gì thì thầy ấy không gánh nổi trách nhiệm này đâu.
Cuối cùng, Kế Nguyên Tu dẫn theo hai đứa nhỏ là Tể Tể và Tương Tư Hoành đến phòng học, tham gia buổi họp phụ huynh với tư cách là “các phụ huynh” của Hoắc Tư Thần và Lục Hoài.
Trong một tiếng họp phụ huynh này, lần nào vô tình nhìn về phía ba đứa nhỏ còn đang học mẫu giáo là Chu Tùng lại “sang chấn tâm lý” lần đó.
Ngặt nỗi bởi vì cuối lớp còn có rất nhiều phụ huynh khác cho nên thầy ấy chỉ đành cố ra vẻ không có việc gì, tiếp tục chủ trì buổi họp.
Mỗi phụ huynh đều có mang theo giấy bút riêng của mình, phần giấy bút của Kế Nguyên Tu là do Chu Tùng phát, bởi vì lúc nãy đi gấp quá cho nên cậu ấy không kịp chuẩn bị.
Chu Tùng cũng không trông mong một đứa bé học mẫu giáo mới năm tuổi có thể ghi chép lại cái gì, kết quả khi cúi đầu nhìn thử, thầy ấy không khỏi trợn trừng hai mắt.
Cậu bé Kế Nguyên Tu này chẳng những có viết thật mà nét chữ lại còn vô cùng phóng khoáng, hơn nữa đối phương còn viết bằng thể chữ Khải.
Chữ Khải đó trời!
Mà không chỉ là thể chữ Khải bình thường đâu, nó còn là chữ Khải phồn thể nữa đấy!
Chu Tùng xem mà chấn động không thôi, thậm chí bởi vì quá khiếp sợ cho nên thầy ấy còn quên nói tiếp luôn.
Các phụ huynh thấy thầy ấy lộ ra vẻ mặt kỳ lạ như thế thì tưởng là vị “phụ huynh” tí hon bên kia xảy ra chuyện gì, thế là đồng thời nhìn về phía Kế Nguyên Tu.
Chờ đến khi nhìn thấy bản ghi tóm tắt trên giấy của cậu ấy, những phụ huynh từ độ tuổi ba mươi đến năm mươi khác không khỏi cúi đầu nhìn bản ghi chép của mình, sau đó…
Mẹ nó chứ!
Bọn họ theo bản năng ép bản ghi chép vào trong ngực muốn giấu đi không cho người khác nhìn thấy.
Hai người phụ huynh cách Kế Nguyên Tu tương đối gần nhìn bản ghi chép của cậu ấy đến mức trợn mắt há hốc mồm, một người cha hơn bốn mươi tuổi không nhịn được hỏi cậu ấy.
“Người bạn nhỏ à, cháu đang viết...”
Xin lỗi, nhưng mà ông ấy thật sự không rành chữ phồn thể.