Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1154:
Khi cơn lốc nổi lên, bàn tay nhỏ bé của Tể Tể nhẹ nhàng cắt ngang không trung, một kết giới vô hình bao trùm lấy lão yêu quái Cự Sâm Nhiêm và Tương Tư Hoành, đề phòng trường hợp Cự Sâm Nhiêm nổi điên lên rồi vô tình làm tổn thương người dân trong phạm vi trăm cây số quanh đây.
Vốn Cự Sâm Nhiêm còn đang phóng to bản thân một cách không giới hạn, dấy lên gió lốc ở hai bên bờ sông, cuốn bay đất đá, lúc này, dù chỉ là một chiếc lá nhỏ bé cũng có thể biến thành lưỡi dao sắc lẻm kết liễu tính mạng của Minh Tể Tể.
Nhưng khi kết giới do Tể Tể dựng lên hoàn thành, cơ thể đang phóng to vô hạn của nó bỗng bị kiềm hãm, chỉ dài tới tầm bốn mươi, năm mươi mét là đã dừng lại, không lớn thêm xíu nào nữa. Dù thế, với người thường mà nói, kích thước này cũng đủ khủng bố rồi.
Cự Sâm Nhiêm không tức giận, tới cả Phong Đô cũng phải mặc kệ nó thích làm gì thì làm, tuy trữ quân Địa phủ có năng lực bắt giữ nó, nhưng vậy thì sao chứ? Bởi suy cho cùng Minh Tể Tể cũng là trữ quân Địa phủ, không được nhúng tay vào chuyện nhân gian.
Cự Sâm Nhiêm há cái miệng to như bồn máu của mình, lao về phía Minh Tể Tể và Tương Tư Hoành nhỏ như con kiến trên mặt đất.
Đúng lúc này, Thử Đại Tiên bỗng nhe răng, cắn một phát vào bụng của Cự Sâm Nhiêm.
“Sssss!” Cự Sâm Nhiêm đau đớn, cơ thể khổng lồ ra sức giãy dụa, cái đuôi vung vẩy loạn xạ, khiến vô số cây cối, đất đá nát thành tro bụi.
Chợt, đuôi nó lỏng ra, Thử Đại Tiên cũng được thả tự do.
Thấy giữa trán Minh Tể Tể dần hiện lên Cửu U Minh Hỏa, Thử Đại Tiên sợ tới nỗi đứng không vững, hy vọng kế hoạch của mình không thành, bằng không có chết trăm ngàn lần cũng chẳng hết tội!
Tại sao Cửu U Minh Hỏa - thứ mà chỉ kẻ nắm quyền cai quản Địa phủ mới có lại xuất hiện ở đây?
Thằng ranh Phong Đô kia ngỏm rồi hả?
Không thể nào!
Chỉ trong một giây, vô số suy nghĩ lướt qua trong đầu Thử Đại Tiên, thế rồi, nó chợt hóa thành hình người, xuyên qua mưa điện biển lửa, chạy tới bên cạnh Cự Sâm Nhiêm đang đấm đá lung tung vì tức giận.
Nó vừa đỡ đòn của Cự Sâm Nhiêm, vừa ra sức khuyên bảo: “Ôi chao, Nhiêm Nhiêm ngoan, đừng đánh nữa!”
“Đó là người của Địa phủ đấy, còn sở hữu cả Cửu U Minh Hỏa kìa, với thực lực của chúng ta hiện tại chắc chắn không giết nổi con bé đó đâu! Trái lại, lỡ sau này, chúng ta chết già, còn phải xuống dưới báo danh với người ta nữa đấy.
”
“Cần quái gì?” Đôi mắt đỏ ngầu, lạnh lùng, đầy ác độc kia quay qua lườm Thử Đại Tiên, miệng rắn khổng lồ mấp máy, nhả tiếng người: “Hừ! Lão yêu quái à, không phải ông đã phát động ác niệm rồi hả?
Chẳng lẽ ông không biết chỉ cần nuốt chửng nó, luyện hóa công đức bao quanh người nó thì thực lực của chúng ta sẽ tăng nhanh vượt trội hả, có khi tôi sẽ hóa rồng nữa đấy!
Mà ông... cũng có thể lấy lại thực lực thời đỉnh cao của mình! Hay là ông cảm thấy bao nhiêu năm trốn trong cống ngầm đó vẫn còn chưa đủ?”
Khóe miệng Thử Đại Tiên co giật liên hồi: “Cống ngầm gì chứ? Đây là sông lớn, là sông lớn được chưa? Nhiêm Nhiêm ngoan, cậu hồ đồ quá! Hiện tại Huyền môn suy yếu, linh khí gần như bằng không, thế nên nhân gian mới đặt ra quy tắc không được đụng vào động thực vật đã thành tinh, trừ phi thay đổi quy tắc này, còn không dù chúng ta có cắn nuốt được nó thì sao chứ?
Cậu tưởng có thể đắc đạo thành tiên thật hả? Cậu nằm dưới đáy sông ngủ lâu quá nên đầu óc bị nước vào rồi đúng không? Chẳng lẽ cậu không biết toàn bộ Thần tộc đều đã tiêu tan? Cậu mà hóa rồng thì kiểu gì cũng sẽ tan biến thôi, hiểu không vậy?”
Câu nói “Cậu mà hóa rồng thì kiểu gì cũng tan biến” của Thử Đại Tiên đã hoàn toàn chọc giận Cự Sâm Nhiêm, nó ngửa đầu rít một tiếng dài, lệ khí cuồn cuộn nổi lên bốn phía.
Tể Tể và Tương Tư Hoành đứng tại chỗ quan sát, Tương Tư Hoành nóng vội hỏi: “Tể Tể này, hai bọn nó đánh nhau, nếu chết mất một đứa, vậy em có thể nuốt chửng luôn đứa còn lại không?”
Tể Tể bực bội lắc đầu: “Không thể! Nếu giữa các yêu quái phát sinh ẩu đả, không cần biết chết hay sống, nhưng Địa phủ tuyệt đối không được nhúng tay vào. Tể Tể chỉ có thể cắn nuốt những kẻ bại hoại vi phạm quy tắc nhân gian, giết hại người dân vô tội thôi.”
Tương Tư Hoành cau mày, sau đó không kiềm được mà hướng mắt ra ngoài kết giới.
“Sao nhóm chú ba vẫn còn chưa tới?”
Tể Tể: “Có tới cũng không vào được, sức chiến đấu của con rắn này ghê gớm lắm, Tể Tể sẽ không để nhóm chú ba bị quấn vào đâu.”
Tương Tư Hoành: “Vậy làm thế nào Tể Tể mới được phép nuốt chúng nó?”
Tể Tể buồn bực, đặt mông ngồi xuống bãi cỏ: “Chỉ còn nước đợi chúng nó đánh nhau xong, sau đó tấn công Tể Tể, khi đó Tể Tể sẽ có cơ hội phản công.”
Vậy thì Tể Tể có thể ăn luôn bọn chúng rồi.
Nghe vậy, Tương Tư Hoành ngẩng đầu nhìn Cự Sâm Nhiêm và Thử Đại Tiên đang quấn lấy nhau giữa không trung, hét lớn: “Mấy người đánh nhanh lên coi, tôi và Tể Tể còn đang chờ các người tới ăn đây này!”
Cự Sâm Nhiêm: “Nhãi ranh, không biết sống chết!”
Dứt lời, nó quất đuôi hất văng Thử Đại Tiên sang một bên, sau đó quay đầu lao về phía Tể Tể và Tương Tư Hoành.
Tể Tể và Tương Tư Hoành ngước mặt, để lộ biểu cảm chờ mong.