Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1155:

“Oa! Tể Tể, nó tới ăn chúng ta kìa!”

Hai mắt Tể Tể sáng rực lên: “Tới đây, mau tới đây nào! Cuối cùng Tể Tể cũng được ăn cơm rồi!”

Cự Sâm Nhiêm nghe thấy đối thoại giữa hai đứa kiểu: “...”

Cự Sâm Nhiêm vốn chẳng kiêng dè gì chợt dừng lại, đầu rắn khổng lồ đã tới ngay trước mặt Tể Tể và Tương Tư Hoành, hai đứa nhóc một đứng một ngồi, còn chưa cao tới miệng nó.

Cự Sâm Nhiêm nhanh nhẹn biến trở về kích thước ban đầu, tuy vẫn còn rất lớn, nhưng ít nhất thì hai đứa nhỏ đã nằm ngang tầm mắt nó.

“Hai đứa chúng mày tính giở trò quỷ gì đấy hả?”

Tể Tể và Tương Tư Hoành hoang mang: “Bọn tao đang chờ mày tới ăn đó!”

Cự Sâm Nhiêm: “...”

Không lui mà tiến, chắc chắn có âm mưu!

Đôi con ngươi màu đỏ của Cự Sâm Nhiêm thoáng co lại, sau đó dựng đứng lên, để lộ khí chất âm trầm, lạnh lùng, lại vô tình đặc trưng của động vật máu lạnh.

Tể Tể giơ tay ra trước, thậm chí còn xắn tay áo lên, để lộ cánh tay trắng trẻo, mịn màng như củ sen: “Mau ăn đi!”

Tương Tư Hoành thúc giục: “Đúng đúng đúng! Ăn nhanh lên!”

Không chỉ Cự Sâm Nhiêm chẳng hiểu mô-tê gì, mà tới cả Thử Đại Tiên ở cách đó không xa cũng hoang mang tột độ.

Không không không!

Thử Đại Tiên chợt nhớ ra hai đứa nhỏ này từng chơi trò thả con tép bắt con tôm với mình, bèn vội vàng nhắc nhở Cự Sâm Nhiêm tên đã lên dây, sắp đánh mất lý trí.

“Nhiêm Nhiêm ngoan! Không được ăn, tuyệt đối không được ăn! Nó là người của Địa phủ, vốn đã chết rồi! Còn cậu là sinh vật trên trần gian, vẫn còn sống, nếu cậu ăn con bé, nó sẽ có cơ hội phản công, giết ngược lại cậu đó!”

Tương Tư Hoành và Tể Tể tức giận nhìn Thử Đại Tiên: “Im miệng!”

Cự Sâm Nhiêm: “...”

Đã bảo mà, thảo nào nó lại đột ngột cảm thấy có gì đó sai sai!

Hóa ra hai tên ranh con này tính chơi chiêu thả cần câu cá.

Cũng may nó vẫn còn đủ tỉnh táo, không bị công đức dồi dào trên người ranh con kia mê hoặc mà phạm phải sai lầm.

Nhưng nếu không ăn cô bé, nó phải làm gì mới có thể hóa rồng đây?

Phản công sao?

Trong đôi mắt âm u, khát máu của Cự Sâm Nhiêm thoáng hiện vẻ kiên định, sau đó, trong lúc Tể Tể, Tương Tư Hoành và Thử Đại Tiên còn chưa hoàn hồn, nó chợt há miệng, ngoạm lấy Tể Tể, nuốt vào trong bụng.

Tể Tể đang ngẩng đầu, vạch cánh tay như củ sen mới ngửi thấy có mùi gì đó hôi thối, tanh tưởi phả vào mặt, ngay giây sau, cả thế giới lập tức tối đen như mực.

Ý cười trong đôi mắt to tròn của Tể Tể gần như biến mất, Cửu U Minh Hỏa chui ra từ giữa trán, thắp lên một ngọn lửa hừng hực trong miệng Cự Sâm Nhiêm.

Thử Đại Tiên và Tương Tư Hoành đứng bên ngoài nhìn thấy từ trong cái miệng to lớn của Cự Sâm Nhiêm tóe lên vài tia lửa, sau đó là mùi khét khi da thịt bị đốt cháy.

Cùng lúc này, sắc tời bên ngoài kết giới đột ngột biến đổi, mây mù dày đặc tụ tập lại, ẩn bên trong là sấm chớp đì đùng, để rồi hừng hực khí thế đánh thẳng xuống kết giới của Tể Tể.

Minh Vương đang trên đường tới núi Quỷ Khốc thấy vậy thì mặt cau mày có.

“F*ck!”

Câu chửi quốc dân vang lên!

Ông ấy không nhịn nổi nữa, ngửa đầu nhìn mây đen rợp trời, tức giận mắng lớn: “Sao vô lý quá vậy hả? Chỉ cho sinh vật trên trần gian lòng ôm ý xấu với con gái bản tọa, chứ không cho con gái bản tọa cơ hội phản công đúng không?”

Trong lúc ông ấy còn đang nói, lại thêm một tia sét rền trời giáng mạnh xuống kết giới của Tể Tể.

Không chỉ mặt mày của Minh Vương càng thêm khó coi, tới cả Hoắc Trầm Lệnh đứng bên cạnh cũng giật nảy mình, vội chạy như bay về phía Tể Tể.

“Tể Tể!”

****

Khi thấy Hoắc Trầm Lệnh lao thẳng về chỗ Tể Tể, Minh Vương cũng chẳng thèm chạy, ông ấy vụt một cái lập tức chặn ngay ở trước mặt Hoắc Trầm Lệnh.

Hoắc Trầm Lệnh bất ngờ không kịp trở tay và lao vào vòng tay của Minh Vương.

Minh Vương chê nên nhích người sang bên cạnh.

“Đừng qua đó!”

Sắc mặt của Hoắc Trầm Lệnh tối sầm lại: “Đó là Tể Tể đấy!”

Minh Vương ngẩng đầu lên và cố gắng hết sức kìm nén tâm trạng nóng nảy của mình.

“Đó là con gái ruột của bổn tọa, lẽ nào bổn tọa lại không biết sao?”

Hoắc Trầm Lệnh: “Vậy mà anh còn ở đây buông lời mỉa mai ư?”

Minh Vương: “Bây giờ cậu đi qua đó thì có thể làm được gì? Giao đồ ăn à? Hay lại để bổn tọa đá cậu từ địa phủ trở về trần gian?”

Hoắc Trầm Lệnh cứng họng, sau đó không chút do dự tiếp tục đi về phía trước.

“Tôi phải biết rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì.”

Minh Vương hiểu rõ nói: “Còn có thể xảy ra chuyện gì nữa? Con rắn lớn trước đó làm ầm lên muốn ăn Tể Tể để tăng tu vi, nhưng Tể Tể đã nhân cơ hội giết ngược lại nó!”

Hoắc Trầm Lệnh: “…”

Ông ngẩng đầu lên nhìn bầu trời đêm vẫn đang tích tụ mây đen và có vẻ lại có sấm sét rầm vang.

Minh Vương giận đến mức nóng nảy mắng ông trời.

“Sau đó cậu nhìn kìa! Ông trời hách dịch không làm nữa! Ông ta cảm thấy Tể Tể đã vi phạm quy luật trần gian nên lập tức dùng thiên lôi để đánh Tể Tể!”

Nói đến đây, Minh Vương cau chặt mày lại nhìn những sấm sét giáng xuống kết giới của Tể Tể hết tia này đến tia khác.

Khi đang theo dõi thì Minh Vương đột nhiên vui mừng.

Hoắc Trầm Lệnh lo lắng đến trán toát mồ hôi lạnh.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free