Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1153:

Lão già Phong Đô khốn kiếp kia lại chẳng thèm xông lên, mà lại để tên người thường kia đến đạo quán dâng hương và cúng bái nó.

Quanh người bình thường kia toàn là ánh sáng công đức, suýt chút nữa đã làm mù mắt rắn của nó.

Mà nó đã ở Vịnh Lan Kỳ nhiều năm như vậy, còn không phải là chờ những người có ánh công đức như vậy tới, sau đó hấp thụ ánh sáng công đức hoặc vận may của những người như vậy hay sao?

Chỉ khi có được một trong hai thứ này, nó mới có thể lập tức hóa thành giao long, lại lợi dụng vận may của những người may mắn để có thể hoá rồng!

Tưởng tượng đến bản thân nó có thể là con rắn cuối cùng trên thế gian có thể hoá thành giao rồi biến thành rồng, rắn lớn hưng phấn đến mức không thèm nghĩ tới tên người thường đang dâng hương cho nó trong đạo quán.

Sau đó, nó thật bi thảm.

Ba cây nhang trong tay tên người thường kia chỉ còn một nửa!

Hơn nữa, ba cây nhang chỉ còn lại một nửa còn nồng nặc mùi tử khí!

Hít phải mùi hương khói xen lẫn mùi tử khí nồng ấy nặc ấy, suýt chút nữa nó lăn đùng ra chết ngay tại chỗ.

Theo sau đó là tiếng cười lười biếng của lão già Phong Đô khốn kiếp kia.

“Ai nha! Thực sự đã thoái hoá rồi! Chậc chậc chậc! Muốn sống cũng thật khó, không bằng đi theo bổn tọa quay về Địa Phủ đi?”

Nó tức giận đến mức hận không thể ăn tươi nuốt sống lão già Phong Đô khốn khiếp nọ, kết quả rắn lớn lại nghe được tiếng nói lạnh lùng của tên người thường tới dâng hương kia.

“Cho nên, đây là thứ mà Vương Bá Minh dựa vào sao?

Dựa cái con mẹ nhà mày!

Lửa giận trong lòng rắn lớn bùng lên, đến mức quyết định loại bỏ tên người thường khiến nó chướng mắt trước đã.

Nếu đã định hoá thành ác giao, giết người vô tội một cách bừa bãi cũng chỉ là chuyện bình thường!

Nó đã quên mất một người bình thường sao có thể đốt ba cây nhang bị cắt nửa và dính đầy tử khí chứ, đó hẳn là sự đối đãi mà chỉ những người được trời chọn mới có thể nhận được.

Sau đó…

Bầu trời xé toạc, một tia sét đánh xuống, đánh nó trực tiếp quay về đáy sông.

Khoảnh khắc linh hồn rung chuyển, nó cảm nhận được áp lực cực lớn mà Thiên Đạo giáng xuống, lão khốn Phong Đô đứng bên bờ sông lặng lẽ thở dài.

“Lần này Cửu Phượng thực sự không lừa bổn tọa, nếu bổn tọa tới chậm một chút, một khi dự án Vịnh Lan Kỳ được khởi động, dưới đáy sông có một thứ như vậy, chỉ cần động một chút nhất định sẽ gây ra vô số thương vong!”

Đến tận khi ấy rắn lớn mới biết được, mẹ kiếp, chính con chim già vạn năm Cửu Phương kia đã bán đứng nó!

Tên người thường đứng bên cạnh lão khốn Phong Đô lại lạnh lùng mở miệng.

“Cửu Phượng đã có thành ý như vậy, khi trở về nhà, tôi sẽ sắp xếp một chút, để anh ta debut với vị trí trung tâm!”

Minh Vương nhướng mày: “Debut với vị trí trung tâm?”

Hoắc Trầm Lệnh: “Đúng vậy! Không phải anh ta muốn kiếm tiền sao? Kiếm tiền trong giới giải trí là nhanh nhất! Gương mặt của anh ta khá ổn, dáng người cũng không tồi, chỉ cần anh ta bằng lòng, hẳn là có thể chinh phục cả nam lẫn nữ! Trở thành ảnh đế trong mộng tiếp theo của quốc dân!”

“Rất tốt! Tên kia ngày ngày rảnh rỗi chỉ nghĩ cách quấy rối Địa Phủ, nghĩ cách huỷ hoại quy tắc của Địa Phủ, Tể Tể dễ bị tiêu diệt như vậy sao?”

Hai người vừa đi vừa nói chuyện, rồi từ từ bước về phía xa mà không thèm nhìn nó lấy một cái.

Rắn lớn vừa nghĩ tới đây, đôi mắt màu đỏ tươi lại tràn ngập tức giận.

Coi nó là không khí đấy à!

Nhưng cũng từ cuộc đối thoại của hai người kia, nó cũng biết được vì sao Chim Chín Đầu vẫn luôn không thể xử lý được một đứa nhỏ mới ba tuổi rưỡi, bản thân sự tồn tại của đứa nhỏ ấy đã là thứ có thể áp chết được Chim Chín Đầu rồi.

Nhưng quy tắc của Minh Tể Tể không thể ngăn chặn được nó!

Hiện giờ, đối mặt với Minh Tể Tể, khí tức hung bạo quanh người rắn lớn tăng lên không ngừng, cùng với từng trận gió lạnh thét gào, cơ thể nó không ngừng giãn nở, trong chớp mắt đã che phủ cả bầu trời.

Thử Đại Tiên kêu gào thảm thiết: “… Đừng dài nữa, đừng lớn nữa, còn lớn nữa ông Chuột đây không thể chịu nổi đâu!”

Minh Vương và Hoắc Trầm Lệnh đang đứng từ xa và kiểm tra những nơi cạnh Vịnh Lan Kỳ, nhận thấy có gì đó không ổn xuất phát từ phía Tây của núi Quỷ Khốc, cả hai cùng ngẩng đầu lên và quan sát.

Minh Vương bỗng nhiên bật cười.

“Tể Tể tới rồi!”

Hoắc Trầm Lệnh: “Con rắn lớn kia…”

Minh Vương: “Nếu cậu ta còn không thông suốt, có thể sẽ biến thành một bữa ăn của Tể Tể!”

Hoắc Trầm Lệnh: “Phía bên Vương Bá Minh còn cần thêm chứng cứ! Bao gồm cả Vương Tùng Cập của bệnh viện Thái Hoà, còn thiếu một điểm kết nối quan trọng!”

Minh Vương phủi tay: “Bổn tọa không can thiệp vào chuyện của nhân gian, cậu muốn can thiệp thì cậu cứ đi thôi!”

Hoắc Trầm Lệnh: “…”

Hoắc Trầm Lệnh xoay người, sải bước về phía núi Quỷ Khốc.

Minh Vương: “…”

Sau khi mắng ra một câu kinh điển, Minh Vương vội đuổi theo Hoắc Trầm Lệnh.

Con rắn lớn kia còn đang phát điên, lúc này cha nuôi tại nhân gian của Tể Tể mà qua đó chẳng khác gì đưa thêm đồ ăn cho con rắn đó!

Ông là cha ruột!

Cha ruột đấy!

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free