Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1152:

Cơn gió lốc lạnh lẽo mang theo sát khí chợt biến mất.

Thử Đại Tiên lau máu ở bên khoé miệng, rồi vén tay áo lên.

“Tới đây!”

Kết quả là không có ai trả lời.

Thử Đại Tiên buồn bực, vừa muốn chuẩn bị lao vào đánh giết, thắt lưng của gã lại đột nhiên siết chặt, một cái đuôi vàng cuộn lên, rồi nhanh chóng biến mất trong màn đêm.

Thử Đại Tiên kêu gào thảm thiết.

“Cương thi nhỏ, cứu mạng, a a a!”

Con ngươi dựng đứng khổng lồ màu đỏ của con rắn kia trợn trừng, đuôi rắn hung hăng đập mạnh vào miệng của Thử Đại Tiên.

Ai bảo ông lắm lời!

Thử Đại Tiên: “… oa oa…”

Xong rồi!

Em bé to xác nhưng tuổi già muốn giết chết cha nuôi!

Thử Đại Tiên ​​giãy giụa kịch liệt, con ngươi thẳng đứng lạnh lùng của rắn lớn lóe lên một tia tức giận.

“Đừng nhúc nhích! Nếu không ngô sẽ nuốt chửng ông!”

Thử Đại Tiên giãy giụa càng kịch liệt hơn.

Rắn lớn càng siết chặt đuôi và bò trên mặt đất với tốc độ nhanh như chớp, rồi nó yên lặng chìm cả người mình xuống làn nước lạnh.

Ngay sau đó, phần chóp đuôi của rắn lớn như bị thứ gì đó đè xuống.

Con ngươi màu đỏ của rắn lớn chứa đầy sát ý âm trầm, cái đầu khổng lồ của rắn lớn nhanh chóng quay lại, đồng thời miệng há ra chuẩn bị nuốt chửng thứ đang đè lên chóp đuôi của mình.

Tuy nhiên, khoảnh khắc nhìn thấy đối phương, thân hình to lớn của rắn lớn lại đột nhiên cứng đờ.

****

Tể Tể đã dùng một chân mập mạp dẫm lên chóp đuôi của rắn lớn, nhưng bởi vì cơ thể của đối phương quá to lớn, nên thoạt trông có vẻ cả cơ thể nhỏ bụ bẫm của Tể Tể đã đứng hẳn lên đuôi của rắn lớn.

Rắn lớn: “…”

Tể Tể nhìn chằm chằm vào rắn lớn, sau đó nặng nề mà thở dài.

Cái đầu héo rũ xuống, giống như đồ ăn vặt đưa vào tận miệng còn bay đi.

“Haizz!”

Rắn lớn: “…”

Thử Đại Tiên chịu đựng đau đớn và kêu lên.

“Bạn nhỏ, cứu mạng với! Mau kêu cương thi nhỏ kia tới đây, này…”

Thử Đại Tiên còn chưa nói xong, khi nhìn thấy thân hình khổng lồ của rắn lớn, gã đột nhiên sững người.

“Không phải chứ… Mẹ nó! Vãi chưởng! Mày lại thoái hoá rồi?”

Rắn lớn: “…”

Đúng vậy!

Mẹ nó, rắn lớn lại thoái hóa rồi!

Ngàn năm trước nó đã có được các đặc tính của giao, cũng sắp hóa thành giao long.

Kết quả, ngàn năm trôi qua, nó không chỉ không thể hoá thành giao, mà mẹ kiếp, còn thoái hoá thành rắn!

Rắn lớn phẫn nộ kêu lên một tiếng!

Đã bị phát hiện rồi, nó cũng lười phải che giấu, nó mở miệng to nhất có thể, ngửa mặt lên trời và hí vang.

“Gầm… Ngô!”

Tiếng gầm vừa mới vang lên, trên cái đầu khổng lồ của rắn lớn bỗng giáng xuất một cái tát mạnh.

Cũng may là cơ thể rắn lớn đủ dài, gần 30 mét.

Mặc dù như vậy, đầu rắn khổng lồ vẫn đập vào thân cây to lớn ở bên cạnh, gốc cây ấy lớn tới nỗi hai, ba người lớn ôm mới hết được.

Một tiếng “rầm” vang lên, rắn khổng lồ rơi vào trạng thái hoang mang.

Đôi mắt đỏ đậm của nó tỏa ra luồng sát khí lạnh lẽo, quay đầu lại và gầm lên với Tể Tể.

Tể Tể tỏ vẻ chán ghét, bởi vì toàn thân loài rắn đều trơn trượt và lạnh như băng.

Nhưng cái miệng rắn há to như chậu máu sắp lao tới chỗ bé, Tể Tể không hề lui về phía sau, thân thể của bé bay lên cao, ngay lúc tránh được đầu rắn, một cái chân mập mạp của bé đã đạp thật mạnh vào đầu của rắn khổng lồ.

Rắn lớn cũng phản ứng rất nhanh, lập tức né tránh được đòn của Tể Tể.

Tể Tể hừ lạnh một tiếng, lòng bàn tay của bé đột nhiên trở nên lớn hơn, dùng sức mạnh ngang bằng với núi Thái Sơn bao phủ lấy cái đầu khổng lồ của rắn lớn, rồi nhanh chóng khống chế rắn lớn ở trong tay.

Tể Tể chụm hai tay lại, vừa khống chế rắn lớn vừa tỏ ra ghét bỏ.

“Trơn quá! Còn ướt nhẹp, vuốt lông mềm của Thỏ Đen vẫn thoải mái hơn!

Rắn lớn!

Nó đã thoái hoá từ giao xuống rắn rồi, vậy mà bây giờ còn bị so sánh với một con thỏ nữa sao?

“Gầm! Xì!”

Rắn lớn vừa định phản kích, kết quả, cơ thể nó đã bị cuộn tròn lại với tốc độ sét đánh không kịp bưng tai.

Nó thực sự đã bị cuộn tròn lại.

Tể Tể rất ghét rắn lớn, cho nên khi cuộn rắn lại bé cũng làm rất chiếu lệ.

Đầu rắn bị cuộn vào giữa, sau đó Tể Tể dùng chân nhỏ mập mạp đá một cái, ngay khi rắn lớn muốn nói gì đó yết hầu đã bị gập lại đột ngột, mọi âm thanh đều biến mất trong cổ họng.

Rắn lớn: “…”

Rắn lớn vùng vẫy kịch liệt, nhưng không ngờ nó lại không thể nào nhảy ra khỏi lòng bàn tay của Tể Tể.

Cho rằng như vậy thì nó không có cách nào ư?

Từ khi nó quyết định vứt bỏ lương thiện, nó đã không còn quan tâm đến mạng sống con người nữa!

Hiện thân của quy tắc Địa Phủ ư?

Nhưng nó đâu phải con dân của Địa Phủ, Chim Chín Đầu bị quy tắc của Địa Phủ áp chế, nhưng nó thì không.

Cùng với những tiếng gầm khàn khàn của rắn lớn, bầu trời lúc nửa đêm đột nhiên nổi sấm sét.

Sấm sét như nổ vang trên đầu, kèm theo đó là những cơn gió lốc mạnh ập thẳng tới phía Minh Tể Tể đang dẫm lên đuôi rắn.

Tể Tể nhìn mà kích động hẳn lên.

“Oa!”

Rắn lớn: “…”

Oa cái rắm!

Ông đây muốn bắt mày đấy!

Sau đó lại dùng mày uy hiếp cha già của mày, lão già Phong Đô khốn kiếp kia!

Nó đang yên đang lành ở Vịnh Lan Kỳ, kết quả Phong Đô Đại Đế không biết nhận được tin tức ở nơi nào, bỗng nhiên mang theo một người bình thường tới đây tìm nó.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free