Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1147:

Một chân của Tương Tư Hoành đá vào không trung, cậu nhóc không khỏi nhíu mày.

“Tể Tể, chạy rồi.”

Tâm trạng của Tể Tể rất tốt, bé cười tủm tỉm, giọng nói non nớt.

“Không có việc gì, không có việc gì, cha Minh Vương từng nói “hòa thượng chạy được nhưng miếu đứng yên”, miếu của nó vẫn còn ở đó!”

Tương Tư Hoành nhìn theo hướng tay Tể Tể chỉ, quả nhiên cậu nhìn thấy một ngôi miếu nho nhỏ hoang tàn.

Lão yêu quái ẩn náu trong đường hầm phía xa: “…”

Mẹ kiếp!

Sơ xuất rồi!

Gã quên mất phải ẩn giấu hang ổ của mình!

Chết rồi!

****

Hai đứa nhỏ cất bướng tiến về phía ngôi miếu bằng đất nho nhỏ kia, tưởng chừng rất gần nhưng thực ra vẫn còn rất xa.

Hơn nữa, càng cách gần ngôi miếu đất nhỏ, ngôi miếu trước mắt còn trở nên lớn hơn.

Tể Tể và Tương Tư Hoành cùng ý thức được một điều.

Phía trước là thuật che mắt!

Kỳ thật ngôi miếu đất kia không hề nhỏ, chẳng qua lão yêu quái kia không muốn khiến họ chú ý nên mới dùng thuật che mắt mà thôi, nếu người thường tới đây, có khả năng là đứng từ xa cũng có thể nhìn thấy ngôi miếu đất này.

Hai đứa nhỏ chẳng mấy chốc đã đi tới trước cửa miếu đất, kết quả cánh cửa tồi tàn của ngôi miếu đất đột nhiên đóng chặt lại.

Tể Tể và Tương Tư Hoành: “…”

Lão yêu quái đang ẩn nấp: “…”

Đen đủi!

Đi nhanh đi, đi nhanh đi!

Là gã ta có mắt không tròng, gã ta hèn nhát!

Tể Tể và Tương Tư Hoành lại không muốn rời đi, rốt cuộc cha Minh Vương và cha nuôi tại nhân gian của bé cũng đều đã tới đây, Tể Tể cảm thấy rất tò mò.

Vì thế, Tể Tể nhìn vào cánh cửa tồi tàn và cất tiếng gọi.

“Ông ơi, ông mau mở cửa đi, nếu ông còn không mở cửa, Tể Tể…”

Tương Tư Hoành nhanh chóng tiếp lời: “Dùng một chân đá bay hang ổ của ông!”

Lão yêu quái: “…”

Chết tiệt!

Lão yêu quái tức giận đến mức không kìm chế được, nhưng ngôi miếu đất kia chính là quê quán của gã, quê quán không còn, mạng cũng mất.

“Ôi ôi ôi! Từ từ! Từ từ!”

Lão yêu quái mặt xám mày tro chạy ra khỏi đường hầm gần đó và nhanh chóng đến trước mặt hai đứa trẻ.

Gã ta đúng là mù mắt mất rồi!

Đạo hạnh mấy ngàn năm, thế mà mẹ nó, lại không thể nhìn ra hai đứa nhỏ này không phải con người!

Khi thấy lão yêu quái xuất hiện lần nữa, cả Tể Tể và Tương Tư Hoành cùng cười rộ lên.

Lão yêu quái: “…”

Gã cười không nổi.

Gã muốn khóc.

“Ai! Là tôi có tâm địa xấu xa, nhất thời không khống chế được cái miệng của mình, không khống chế được ác niệm mà nổi lên lòng xấu, đều là lỗi của tôi, hu hu hu…”

Lão yêu quái nói khóc là khóc, chớp mắt một cái, nước mắt của gã đã rơi như mưa.

“Hai bạn nhỏ đáng yêu à, việc tôi làm hôm nay không đúng, nhưng tôi xin thề, đây là lần đầu tiên tôi hại người, trước đó tuy rằng tôi có lừa mấy bạn nhỏ tới đây, nhưng… nhưng tôi thực sự chỉ dụ dỗ chúng tới chỗ miếu đất thắp hương cho tôi mà thôi, nếu không tôi thực sự sẽ chết đói mất!”

Tương Tư Hoành cảm thấy kỳ lạ: “Vì sao ông lại muốn người khác dâng hương cho mình? Ông có phải ma quỷ đâu.”

Lão yêu quái nghĩ thầm, mẹ kiếp, nhóc con là cương thi, hấp thụ tinh hoa đất trời là có thể tu luyện và tiến hoá, mà gã có tới mấy ngàn năm đạo hạnh, nhưng theo sự suy tàn của Huyền môn, vật đổi sao dời, đến cả hình người gã cũng sắp không giữ nổi rồi.

Nhưng lão yêu quái không dám nổi giận!

“Cương thi nhỏ à, là như thế này, đám yêu quái chúng tôi bây giờ tu luyện vô cùng gian nan, theo sự phát triển của thế giới loài người, nhân gian gần như đã không còn nơi cho chúng tôi dừng chân nữa.”

Tương Tư Hoành: “Sau đó thì sao, ông liền muốn tu tà thuật, ăn thịt trẻ nhỏ à?”

Lão yêu quái nghẹn giọng.

Tuy rằng lần này quả thật gã muốn làm như thế, nhưng không phải… gặp phải người lợi hại hơn, sự việc không thành sao.

Lão yêu quái cũng không cần cái gì gọi là thể diện, trực tiếp ngồi bệt xuống đất, khóc lớn.

“Cương thi nhỏ à, cậu là cương thi nên không thể hiểu được khó khăn của đám yêu quái chúng tôi đâu! Ông già này vốn cũng có mấy ngàn năm đạo hạnh, nhưng nay vật đổi sao dời, linh khí đã loãng đến mức gần như chẳng còn gì, nhân gian lại kiên trì phát triển theo hướng khoa học chủ nghĩa, lão yêu quái như tôi đây vốn là dựa vào sự cung phụng của mọi người để tu luyện, nhưng hiện tại… Tôi là Thử Đại Tiên (chuột) sống được mấy ngàn năm, ấy vậy mà còn không bằng một con hồ yêu!”

Tể Tể nhớ ngay tới con hồ yêu mà anh Lục Hoài đã gặp trước kia, bé lập tức tỏ thái độ.

“Tể Tể không thích hồ yêu, mùi nặng lắm!”

Tương Tư Hoành: “Anh cũng không thích hồ yêu, anh cũng không thích chuột yêu, mỗi ngày đều trốn trong cống nước, thối ùm!”

Thử Đại Tiên: “…”

Cương thi nhỏ ơi, trái tim tôi đau quá!

Cứ vậy mà coi đám chuột bọn tôi thích sống ở cống ngầm thật à?

Mấu chốt là linh khí gần như không còn nữa, không có cách nào thành tinh, chỉ có thể làm một con chuột bình thường mà thôi.

Người ta lại cực kỳ ghét chuột, để tồn tại, chuột cũng chỉ có thể ẩn náu ở nơi cống rãnh và sống một cuộc sống hèn hạ mà thôi!

Chuyện này sao có thể trách lũ chuột được chứ?

Ai mà không thích nắng, thích mưa!

Nhưng thế đạo vốn như vậy!

Mấy ngàn năm trước, bầy chuột ít nhất còn có thể có một nơi ở dưới mái nhà của con người, dưới ván giường, hoặc một vị trí nho nhỏ trong bếp hay phòng chứa củi, nhưng thời đại ngày một phát triển, nhiều loại thuốc, kẹp, lồng,… dùng để đối phó với chuột ra đời, mà còn xuất hiện mỗi lúc một nhiều!

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free