Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1148:
Nếu không phải loài chuột có khả năng sinh sản mạnh, nếu con người không quan tâm đến môi trường tự nhiên, thì loài chuột cũng đâu tới nỗi thành ra như bây giờ!
Vừa nói tới đây…
Thử Đại Tiên khóc lóc thảm thiết.
Tất cả những gì hiện ra trong đầu gã là những tiếng rao trên đường phố và ngõ hẻm.
“Bán thuốc đây! Bán thuốc diệt chuột đây! Chỉ cần một giọt đã hạ gục một con bò, chuột chạm vào sẽ co giật!”
Sớm hơn chút nữa thì có…
“Chuột gây ra rất nhiều thiệt hại, chúng leo lên giường của bạn, bò trên giường của bạn, cắn hỏng “sợi len tổng hợp” của bạn. Đông cắn chăn bông, hạ cắn căn đơn, ngày hè oi bức tháng năm tháng sáu thì cắn áo lót của bạn…”
…
Nếu không phải trong 12 con giáp có một vị trí của chuột, gã đã tiêu tan từ lâu do linh khí loãng rồi.
Nghe nói Thần tộc cũng gần như biến mất hết rồi.
Bởi vì Thiên Đạo thay đổi!
Tể Tể và Tương Tư Hoành: “…”
Hai đứa nhỏ ghét nhất là nghe người ta khóc, lão yêu quái càng khiến hai nhóc thấy ghét hơn.
Khuôn mặt béo mập của Tể Tể đen lại, dậm đôi chân mũm mĩm một cách giận dữ.
“Không được khóc! Còn khóc nữa bổn Tể Tể nuốt ông vào bụng luôn!”
Thử Đại Tiên sợ nhất chính là cương thi nhỏ, rốt cuộc trong số hai đứa nhỏ này, trông cương thi nhỏ lợi hại hơn một chút, còn đứa nhỏ còn lại… đến bây giờ gã vẫn không biết được đứa nhỏ này là thứ gì!
Tể Tể giậm chân một cái, Thử Đại Tiên càng khóc lóc thương tâm hơn.
Kỹ năng khóc phải đủ tốt để khiến hai đứa nhỏ này nghe mà đau đầu, rồi quên mất ý định ăn thịt gã trước đó rồi nhanh chóng chạy đi chỗ khác.
Vào thời hoàng kim, gã có thể trực tiếp đẩy bay cương thi nhỏ quay lại quan tài của nó, nhưng bây giờ… Thử Đại Tiên hữu tâm vô lực (có lòng mà không có sức) , chỉ có thể tỏ ra đáng thương mà thôi.
Sau đó Thử Đại Tiên bị Tương Tư Hoành dùng một quyền đánh bay.
“Tể Tể kêu ông đừng khóc nữa! Ông vẫn còn khóc! Tiếp tục khóc nữa, Tể Tể sẽ thực sự nuốt chửng ông đấy!”
Thử Đại Tiên bị đấm bay: “… Oa oa oa… hu hu hu…”
Tể Tể: “…”
Tương Tư Hoành: “Tể Tể, nuốt đi!”
Tể Tể buồn bực, nhỏ giọng nói thầm với Tương Tư Hoành.
“Nhưng trong tay ông ta không dính máu tươi!”
Tương Tư Hoành: “A? Cái này…”
Tể Tể cau mày và nắm chặt bàn tay nhỏ.
Ánh mắt của Tương Tư Hoành sáng lên: “Tể Tể, nếu không anh qua đó để ông ta đập chết anh thì sao? Khi đó trong tay ông ta đã dính máu người rồi!”
Tể Tể nhìn cậu nhóc thật lâu: “Nhưng mà anh Tiểu Tương, không phải anh đã chết rồi sao? Với lại ông ta chỉ có chút xíu đạo hạnh, có thể đấm chết anh ư?”
Tương Tư Hoành: “…”
Tương Tư Hoành bỗng nhiên nghĩ đến mấy người chú ba sẽ đi tìm hai người họ, Tổ Bảo Bảo thì nhất định là không được rồi, chú ấy là rồng, chuột yêu này khẳng định không đánh lại Tổ Bảo Bảo, nhưng chú ba là người!
Tương Tư Hoành vội vàng lên tiếng: “Tể Tể, chúng ta lập tức đi tìm chú ba, bảo ông ta đánh chú ba, sau đó Tể Tể nhanh chóng bảo vệ thần hồn của chú ba lại, như thế có thể khiến chú ba sống lại sau khi chết!"
Tể Tể chần chờ: “Cái này… Không tốt lắm đâu?”
Tương Tư Hoành gãi gãi đầu, nghe tiếng Thử Đại Tiên vẫn đang khóc lóc.
“Vậy… Sao ông ta cứ khóc lóc mãi thế?”
Tể Tể vừa định nói cái gì đó, Thử Đại Tiên đang ngồi trên mặt đất khóc lóc thảm thiết bỗng lộn một vòng rồi bật dậy, gã căm giận chỉ trích bọn họ.
“Các người đây là lừa cá mắc câu!”
Tể Tể và Tương Tư Hoành bày ra vẻ mặt mờ mịt, trong đôi mắt to của hai đứa nhỏ tràn đầy sự ngây thơ vô tội.
“Lừa cá mắc câu là cái gì?”
Thử Đại Tiên: “…”
Phía bờ sông đối diện dường như truyền tới tiếng la của Hoắc Trầm Vân.
“Tể Tể! Tiểu Tương, các cháu có ở đó không?”
Tương Tư Hoành thúc giục Thử Đại Tiên: “Ông mau ăn chú ba của tôi đi, sau đó Tể Tể có thể ăn ông rồi!”
Thử Đại Tiên: “…”
Cương thi nhỏ!
Lần này cậu còn dám nói mình không biết lừa cá mắc câu là cái gì nữa không?
Hoắc Trầm Vân ở bên kia bờ sông bỗng nhiên hắt xì hơi một cái.
“Hắt xì!”
****
Kế Nguyên Tu nhìn về phía mặt sông rộng lớn, trong đôi mắt đen nhánh như mực có chút nghi hoặc.
Đang lúc cậu ấy chuẩn bị quan sát kỹ mặt sông, lại bỗng nghe được tiếng hắt xì của Hoắc Trầm Vân, Kế Nguyên Tu lập tức ngẩng đầu nhìn về phía bờ sông đối diện theo bản năng.
Trong bóng đêm, cây cỏ ven sông đung đưa trong gió, vạn vật dường như vẫn chẳng có gì thay đổi.
Nhưng Kế Nguyên Tu vẫn có thể cảm nhận được một tầng yêu khí dày đặc.
Nhưng yêu khí này rất sạch sẽ, không hề bị ô uế bởi sát khí hay những thứ tương tự.
Kế Nguyên Tu cũng không vội.
Yêu quái dụ dỗ Tể Tể cùng Tiểu Tương đi chắc chắn không phải là yêu xấu, nếu không lúc này, trên mặt sông đã đầy rẫy sát khí.
Hoắc Trầm Vân liên tục xoa mũi, hắt hơi mấy cái liền.
“Tổ Bảo Bảo, không có thuyền.”
Hoắc Tư Thần và Lục Hoài đồng loạt nhìn về phía Kế Nguyên Tu, trong mắt hai cậu nhóc tràn đầy nhiệt tình.
Kế Nguyên Tu: “…”
Hoắc Tư Thần: “Chú nhỏ, chú là rồng, bản thể của chú nhất định… rất lớn, phải không?”
Lục Hoài ngượng ngùng, nhưng hai mắt cậu nhóc vẫn sáng lấp lánh như cũ.
“Chú nhỏ, chúng cháu có thể nhân cơ hội này chiêm ngưỡng một chút không? Vừa lúc chúng ta cũng có thể sang được bờ bên kia để tìm Tể Tể và Tiểu Tương.”