Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1146:
Nhị Điện Diêm Quân nhắc tới một sự kiện khác.
“Tổ Linh của Huyền môn tại nhân gian vậy mà vẫn còn tồn tại, tuy rằng đối phương chỉ là một con rồng con, nhưng mà… Suy cho cùng đối phương vẫn là Thần, hiện giờ nhân gian có còn cho phép Thần tộc tồn tại không? Con rồng con kia tỉnh lại chỉ là chuyện ngoài ý muốn, có lẽ nào, vì muốn bảo vệ mạng sống mà đối phương sẽ tu luyện tà thuật gì không?”
Nói tới đây, Tam Điện Diêm Quân không khỏi lo lắng sốt ruột.
“Mọi người đừng quên, hiện giờ tiên phàm lục giới, chỉ còn duy nhất Minh giới của chúng ta là không chịu ảnh hưởng do linh khí loãng đi, đám yêu quái thì cứ đời này kém hơn đời trước, chúng nó có thể nhẫn nhịn được nữa sao?”
Trái tim của bảy vị Diêm Quân còn lại đều nghẹt lại.
“Những tên yêu quái đó sẽ không thừa gịp Tổ Linh của Huyền môn thức tỉnh, sau đó vùng lên đó chứ?
Nhất Điện Diêm Quân tựa hồ nghĩ đến điều gì đó, lẩm bẩm ra tiếng.
“Cho nên Vương bỗng nhiên ở lại nhân gian, kỳ thực là vì muốn phòng người tinh quái làm loạn sao?”
Nhị Điện Diêm Quân: “Thực sự không phải là ngài ấy đang trốn tránh trách nhiệm, dành thời gian nghỉ ngơi ở cạnh con gái ư?”
Tám vị Diêm Quân còn lại cùng trăm miệng một lời: “Đại nghĩa đặt trước, cốt nhục để sau, cho nên là… nên là Vương của chúng ta mới trở thành chủ nhân của Địa Phủ!”
Còn trong lòng họ nghĩ gì thì mỗi người đều tự biết rõ.
Tể Tể không hề hay biết Thập Điện Diêm Quân đang nói gì, chỉ thấy sau khi Tể Tể dứt lời, Tương Tư Hoành nắm lấy tay bé và tiếp tục tiến về phía trước theo lão yêu quái nọ, trước khi lên thuyền, lão yêu quái đã lấy ra một đống đồ ăn vặt mà các bạn nhỏ ba, bốn tuổi thích ăn như đang làm ảo thuật, thậm chí còn có đủ các loại đồ chơi.
“Hai bạn nhỏ cứ ăn trước chơi trước đi, đến bến tàu đối diện sẽ ổn thôi.”
Tương Tư Hoành và Tể Tể: “…”
Thôi được rồi, vì để đến được hang ổ của yêu quái, hai bạn nhỏ sẽ coi mình là trẻ con ba, bốn tuổi bình thường, giả vờ vừa nhìn thấy đồ ăn ngon là quên hết trời đất.
Rõ ràng nói là ở ngay bến tàu phía trước, vậy mà lúc này gã ta lại bảo ở bến tàu đối diện.
Phỏng chừng khi tới được bến tàu đối diện, ông ta lại thay đổi địa chỉ cũng nên.
Sự thật chứng minh, quả đúng là như thế.
Thuyền nhỏ cập bờ, lão yêu quái nhìn hai đứa nhỏ, một đứa nghiêm túc ăn uống, một đứa nghiêm túc chơi đùa, liền dắt chúng tiếp tục đi về phía trước.
Đi mãi đi mãi, Tể Tể bỗng nhiên dừng lại.
Lão yêu quái nọ cũng dừng bước, mỉm cười nhìn bé.
“Bạn nhỏ, đi thôi.”
Tể Tể: “Ông ơi, lần này ông có chắc chắn muốn ăn thịt chúng cháu không đấy?”
Lão yêu quái dừng một lát, đôi mắt đậu xanh trợn ngược.
“Bạn nhỏ, ông đang đưa các cháu đi lấy kẹo hồ lô mà, ăn cái gì chứ, ông lớn tuổi rồi, răng không còn tốt nữa, không thể ăn được kẹo hồ lô, những xiên kẹo hồ lô đều để lại cho các cháu ăn.”
Tương Tư Hoành: “Bởi vì ông đã lớn tuổi, răng lợi không tốt, cho nên mới ăn thịt trẻ con non nớt như chúng cháu sao?”
Lão yêu quái: “…”
Nụ cười trên khuôn mặt già nua hiền từ dần dần nhạt đi, lão yêu quái để lộ ra khuôn mặt có chút nham hiểm, đôi mắt cũng từ từ chuyển sang màu xanh lục.
Xa xa có một cơn gió mát từ sông thổi tới, cành cây ven đường đung đưa, phát ra từng tiếng từng tiếng thít hút thê lương, nghe cực kỳ kinh hãi.
Lão yêu quái chờ hai đứa nhỏ bị dọa sợ rồi chạy trốn.
Gã ta muốn hưởng thụ thú vui mèo vờn chuột!
Kết quả, chẳng có gì xảy ra.
Hai đứa nhỏ này, đứa nào đứa nấy đều rất bình tĩnh, đứa nào đứa nấy đều nhàn nhã.
Lão yêu quái rốt cuộc cũng nhận thấy có gì đó không ổn.
“Các cháu…”
Không không không!
Hai đứa nhỏ này không thể nào không phải con người!
Suốt chặng đường này, gã ta đã quan sát hết lần này đến lần khác, xác định hai đứa nhỏ này chính là người thường.
Hơn nữa, còn là loại con nhà giàu có, da thịt mềm mại, rất thích hợp với lão yêu quái có răng không tốt như gã.
Tể Tể nhìn vào một ngôi nhà không xa phía sau lão yêu quái, trông giống như một ngôi đền nhỏ đắp bằng đất để thờ cúng, hơn nữa trông cũng rất tồi tàn.
Tương Tư Hoành xác định nơi này tràn ngập yêu khí, cậu nhóc cũng biết mình đã tới gần hang ổ của chúng, cậu nhóc lười nói chuyện nhảm với lão yêu quái kia, bèn vung một nắm đấm nhắm thẳng vào người gã.
Lão yêu quái bị dọa nhảy dựng.
“Mẹ nó!”
“Ông đây còn chưa bắt đầu, nhưng cậu… Con mẹ nó! Vãi đạn! Cương thi nhỏ từ đâu chui ra thế? Đám yêu quái chúng tôi còn không được thành tinh, chẳng phải cương thi càng nên bị diệt sao?”
Lão yêu quái vừa mắng vừa giao đấu với Tương Tư Hoành.
Ánh mắt kia mới buồn bực làm sao!
Cho dù người tới có là một yêu quái nhỏ cũng được, ăn vào còn có thể tăng được nhiều thể lực hơn.
Rốt cuộc đồng loại cũng có thể bổ sung cho nhau, nhưng mẹ nó, người tới lại là một cương thi quanh thân đầy tử khí, tuy rằng tuổi vẫn còn nhỏ nhưng lại khiến gã phải kiêng dè, gã không những không có ích lợi gì, lại phải hao phí linh khí để đối phó!
Con mẹ nó, ăn trộm gà không thành còn mất nắm gạo!
Lão yêu quái hối hận đến xanh cả tuột!
Không muốn lãng phí thời gian, cuối cùng gã dựa vào sự thông thạo địa hình mà trực tiếp bỏ chạy.