Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1145:

Suy cho cùng, chỉ có thuật súc địa thuật mới có thể bày ra trận pháp súc địa thành thốn, giúp người ta một ngày đi được nghìn dặm.

Nhưng bé và anh Tiểu Tương đều có thể cảm nhận rõ ràng, mỗi một bước của bản thân chỉ có thể đi được trăm ngàn mét.

Thực lực của con yêu quái này cũng chỉ bình thường thôi, Tể Tể lập tức nghĩ đến một vấn đề.

Sau lưng yêu quái này còn có một con cá lớn!

Tựa như lúc bị người của viện trưởng bệnh viện Thái Hoà bắt cóc vậy, Tể Tể và Tương Tư Hoành đều quen tay hay việc, phối hợp vô cùng ăn ý, cả hai giả vờ như chưa phát hiện ra điều gì, tiếp tục tung tăng nhảy nhót đi theo yêu quái phía trước.

Tiếng nước chảy ngày càng gần, khi yêu quái nọ dẫn họ đi qua con đường nhỏ xuyên qua sân, trước mặt Tể Tể và Tương Tư Hoành xuất hiện một dòng sông nhỏ rộng khoảng ba mét.

Hai đứa nhỏ nhìn con sông nhỏ trước mặt, cuối cửa sông nhỏ này là một con sông rộng hơn.

Yêu quái đi đằng trước nhìn thấy hai đứa nhỏ dừng lại, bèn mỉm cười và giải thích.

“Đi thôi, phía trước có bến tàu.”

Cũng không thể kinh động tới thứ ở đáy sông được, nếu không mùi rượu trong ly gã ta cũng không thể ngửi được!

Đôi mắt của Tể Tể dán chặt vào dòng sông rộng lớn, Tương Tư Hoành cũng nhìn chằm chằm theo.

“Tể Tể, đó là gì?”

Tể Tể hỏi một đằng trả lời một nẻo.

“Anh Tiểu Tương, cha và những người khác đang ở đây.”

****

Tương Tư Hoành lập tức cảnh giác hẳn lên, lúc này đây cậu nhóc hạ thấp giọng, nói với âm lượng chỉ đủ cho mình và Tể Tể nghe thấy.

“Các cha ư? Là chú hai và cha Minh Vương của em à?”

Tể Tể gật đầu: “Đúng!”

Tương Tư Hoành ý thức được tình hình ở đây có thể nghiêm trọng hơn họ tưởng tượng, hoặc những yêu quái ẩn náu ở nơi đây sẽ lợi hại hơn dự đoán.

“Tể Tể, chúng ta đi tìm chú hai và cha Minh Vương của em trước đi.”

Tể Tể lắc đầu: “Không cần, hiện tại cha Minh Vương còn đánh không lại Tể Tể đâu, nếu cha Minh Vương có nguy hiểm gì, Tể Tể có thể cảm nhận và chạy tới ngay lập tức.”

Tương Tư Hoành không thể tin nổi.

“Sao? Thực lực của cha Minh Vương của em…”

Tể Tể có chút u sầu.

“Tể Tể cũng không biết, có thể là vì vết thương của cha Minh Vương còn chưa bình phục hoàn toàn. Mà cha Minh Vương lại bận quá, dù cha đang ở nhân gian, những vẫn phải thường xuyên quay về Địa Phủ.”

Tương Tư Hoành cau mày lại: “Không phải còn có Thập Điện Diêm Quân sao?”

Nhắc tới mấy cái tên này, Tể Tể cũng bực bội.

“Đúng! Có thể là do Thập Điện Diêm Quân lười biếng! Chờ sau này Tể Tể sẽ cùng cha Minh Vương trở về Địa Phủ một chuyến, Tể Tể phải đánh cho họ một trận!”

Thập Điện Diêm Quân không thể đánh thắng được cha Minh Vương, càng đánh không thắng được bé.

Trước tiên cứ đánh cho họ một trận đã, sau đó mới giảng giải đạo lý với họ.

Trước kia khi xử lý những ác quỷ, cha Minh Vương cũng đã từng nói với bé rồi.

Nhân gian sẽ chú trọng tiền lễ hậu binh (nói trước, đánh sau) , nhưng Địa Phủ lại rất trực tiếp, đơn giản và thô bạo.

Tiền binh hậu lễ (đánh trước, nói sau) !

Có đôi khi vừa gặp mặt nhau, đã tặng cho đối phương một đấm, sau đó đối phương có chiêu gì cũng được.

Tể Tể không biết, cùng lúc ấy, tại Địa Phủ, Thập Điện Diêm Quân đều cảm thấy lạnh sống lưng, cả 10 người thi nhau hắt xì hơi.

Kỳ hạn một tháng còn chưa trôi qua, lúc này, vẫn là vị Diêm Quân thứ nhất trong Thập Điện nắm quyền quản lý của chủ nhân Địa Phủ.

Bởi vì lần trước Minh Vương đã quay về một chuyến, không biết ông ấy đã làm cái gì, mấy khe nứt của Địa Phủ đã hoàn toàn được sửa lại, cho nên Nhất Điện Diêm Quân cuối cùng cũng không cần tốn hai phần ba sức lực để lấp đầy vết nứt trong Minh giới nữa.

Cầm quyền Địa Phủ hơn nữa tháng, vị này cũng biết rõ muốn trở thành người cầm quyền của Địa Phủ không hề dễ dàng, Nhất Điện Diêm Quân mong ước nửa tháng còn lại hãy trôi qua nhanh như một cái chớp mắt.

Để ngăn chặn quá nhiều sai lầm xảy ra trong Địa Phủ, vì thế vị này liền tiếp thu ý kiến của quần chúng, cũng không cho các vị Diêm Quân khác ở lại điện của mình, mà nhất quyết chọn tập hợp ở Điện Minh Vương để cùng nhau làm việc.

Thời gian nhanh chóng, nếu có vấn đề gì thì người bên dưới không cần phải lần lượt báo lên từng cấp, cũng tránh trì hoãn thời gian.

Lúc này cả 10 vị cùng đồng loạt hắt xì, cũng đồng loạt nảy sinh dự cảm chẳng lành ở trong lòng.

Nhất Điện Diêm Quân và Nhị Điện Diêm Quân là những người bất an nhất.

Một người đã nhậm chức, một người sắp nhậm chức. Cả hai đều vô thức ngẩng đầu lên, tầm nhìn xuyên qua mái nhà dày nặng và xa hoa của Điện Minh Vương, vươn tới tận bầu trời không thể chạm tới của Địa Phủ.

“Đừng mà… Lại nứt rồi!”

Tám vị Diêm Quân còn lại: “… Không thể nào? Không phải mới vừa sửa lại sao?”

Nhất Điện Diêm Quân cùng Nhị Điện Diêm Quân đều cùng cảm thấy mệt mỏi, Nhất Điện Diêm Quân nhớ tới điều gì đó, tiếp lời tám vị kia.

“Ai nói không thể chứ, Chim Chín Đầu chạy rồi, tôi luôn cảm thấy bất an vì chuyện của con chim già đó, lão già đứng đầu nhánh thứ hai của họ Mặc – gia tộc đứng đầu của Huyền môn tại nhân gian – đã nổ banh xác mà chết, nếu không phải công đức của tổ tiên nhà họ Mặc bảo vệ lại một tia thần hồn của ông ta, chỉ sợ ông ta đã hoàn toàn biến mất khỏi thế gian rồi.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free