Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1142:
Trong tay Tương Tư Hoành cũng cầm rất nhiều kẹo hồ lô, còn nghiêng đầu nhỏ quan sát Tể Tể, trông dáng vẻ kia có vẻ đang chuẩn bị “tiếp” thêm kẹo hồ lô cho Tể Tể bất cứ lúc nào.
Đi phía trước hai bạn nhỏ là một ông cụ, trên vai ông ta khiêng một cây sào có treo đầy kẹo hồ lô.
Tựa hồ cảm nhận được Kế Nguyên Tu đang nhìn theo, ông cụ bán kẹo hồ lô đột nhiên quay lại và nhìn về phía cậu ấy.
Kế Nguyên Tu vừa muốn tạo áp lực, Tể Tể và Tương Tư Hoành cũng đồng loạt quay lại nhìn về phía cậu ấy.
Ngay vào lúc này, xuất hiện trước tầm mắt có thể nhìn xuyên tường của Kế Nguyên Tu là hình ảnh một người phụ nữ đang tắm rửa trong phòng tắm, gương mặt nhỏ của Kế Nguyên Tu ửng đỏ, ngay lập tức thu hồi lại sức mạnh và mở mắt ra.
Lục Hoài chỉ vừa mới vào Huyền môn chưa bao lâu, nên không thể nhìn thấy những hình ảnh ấy, thấy Kế Nguyên Tu bỗng nhiên mở mắt ra, bèn vội vàng hỏi.
“Chú nhỏ, thế nào rồi? Đã tìm thấy chưa?”
Kế Nguyên Tu giơ tay lên và lau lớp mồ hôi mỏng trên trán, khuôn mặt nhỏ đỏ lên y như một quả táo.
“Thấy rồi, ở ngay trong con hẻm nhỏ phía trước, bị một yêu quái dùng kẹo hồ lồ dụ dỗ đi theo.”
Lục Hoài: “…”
Hoắc Tư Thần: “…”
Hiểu rồi!
Khi quay về nhất định phải mua cả một căn phòng đầy kẹo hồ lô cho Tể Tể và Tiểu Tương!
Hoắc Trầm Vân đang đứng nói chuyện với Hoắc Trầm Lệnh.
“Anh hai, Tể Tể và Tiểu Tương mất tích rồi, Tổ Bảo Bảo nói gần đây có yêu khí, anh có số liên lạc với cha ruột của Tể Tể không? Em sợ xảy ra chuyện.”
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói lười nhác của Minh Vương.
“Tể Tể có thể nói là vua của nhân gian này, cứ bình tĩnh đi, đây không phải là lần đầu tiên con bé mất tích đâu!”
Hoắc Trầm Vân: “Ngài không lo lắng ư?”
Minh Vương vô cùng bình tĩnh
“Có cái gì mà lo lắng chứ? Cùng lắm chỉ là chết thôi! Mà tên của Tể Tể được ghi trong Sổ Sinh Tử đã bị xoá rồi, sau này sức mạnh của con bé cũng tăng lên nhiều, nếu muốn làm hại tới con bé, còn phải xem đối phương có đủ sức hay không!”
Hoắc Trầm Vân: “… Nhưng lần này không phải là quỷ, mà là yêu!”
Minh Vương ngáp một cái, rồi nhắc nhở Hoắc Trầm Vân.
“Thỏ Đen và Hổ Nhỏ đều là yêu quái ngàn năm đấy, nhìn thử xem, khi chúng gặp Tể Tể không phải đều ngoan ngoãn gọi con bé một tiếng đại nhân nhỏ đấy à?”
Hoắc Trầm Vân sợ ngây người.
“Thỏ Đen và Hổ Nhỏ có đạo hạnh ngàn năm ư?”
Minh Vương: “Cũng gần như thế.”
Hoắc Trầm Vân: “…”
Giọng của Hoắc Trầm Lệnh cũng truyền tới từ đầu dây bên kia điện thoại.
“Rồng là yêu quái đứng đầu vạn yêu, Tổ Bảo Bảo đang ở bên cạnh các em nên sẽ không có chuyện gì đâu, cứ yên tâm mà theo sau thằng bé, lúc tất yếu nhớ nấp cho kỹ, đừng gây thêm phiền phức cho đám Tể Tể, cũng thuận tiện tích lũy thêm chút kiến thức đi!”
Hoắc Trầm Vân: “…”
Không phải chứ!
Anh hai!
Em là người!
Đi xem yêu quái thì có thể tích luỹ được kiến thức gì chứ?
Chẳng lẽ nghiên cứu cách yêu quái hút dương khí như thế nào hay sao?
Hoắc Trầm Vân còn muốn nói thêm gì đó, phía bên kia điện thoại lại truyền tới giọng nói lười nhác của Minh Vương, xen lẫn còn có tiếng nước.
“Ngắt máy đi! Làm trì hoãn thời gian của chúng ta! Tút tút tút…”
Hoắc Trầm Vân: “…”
Ơi kìa!
Anh đang lo lắng cho con gái của ai hả?
Còn nữa, hai người, một người một quỷ, lúc này đang làm cái quái gì thế, không những ở cùng nhau mà còn có tiếng nước?
Kế Nguyên Tu vừa ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy anh ba của mình đang thất thần, cậu ấy bèn giơ tay lên và vỗ nhẹ vào tay anh ấy.
“Anh ba, đi thôi, nếu không lát nữa chúng ta không thể đuổi kịp mất.”
Hoắc Trầm Vân: “…”
Hoắc Tư Thần vừa đi vừa tò mò hỏi Hoắc Trầm Vân.
“Chú ba, cha cháu nói thế nào? Cha cháu gọi bác Minh hay là bác Tương tới đây thế?”
Hoắc Trầm Vân: “Cha ruột của cháu đang ở cùng cha ruột của Tể Tể, cả hai đều bảo không cần lo lắng, kêu chúng ta đi theo để học hỏi thêm kiến thức!”
Hoắc Tư Thần kích động hẳn lên.
“Vậy chắc chắn yêu quái kia không thể đánh lại Tể Tể, đi, đi, đi, chú ba, cháu muốn biết nó là yêu quái gì, dám dụ dỗ Tể Tể và Tiểu Tương đi mất.”
Hoắc Trầm Vân: “…… Tư Thần, cháu vẫn nên về nhà làm bài tập đi thôi!”
Hoắc Tư Thần chạy vụt đi một quãng dài, trực tiếp quẹo vào con hẻm nhỏ.
“Ngày mai là thứ bảy, cháu có rất nhiều thời gian để làm bài tập!”
Hoắc Trầm Vân: “…”
Lục Hoài nhìn anh ấy, cười tủm tỉm.
“Vừa đúng lúc cho cháu rèn luyện một chút!”
Nói xong, cậu nhóc cũng cất bước đuổi theo Hoắc Tư Thần.
Hoắc Trầm Vân: “…”
Nhìn xem!
Người nào người nấy thật là!
Anh đang lo lắng cho con cái nhà ai thế?
Hoắc Trầm Vân lắc lắc đầu, đôi chân dài vừa mới cất bước, đột nhiên một giọng nữ quen thuộc vang lên từ phía sau.
“Trầm Vân.”
Hoắc Trầm Vân không dám quay đầu lại, tức khắc co giò bỏ chạy.
Bàng Lê Chi nhìn thế, hốc mắt đỏ hoe.
“Trầm Vân, anh đợi em với, em thực sự có chuyện muốn nói với anh.”
Một chiếc xe thể thao màu đỏ rực đỗ ở đầu con hẻm, cửa sổ ghế phụ bị hạ xuống, Lam Duyệt Khả ngồi trên ghế lái, nhìn vẻ mặt tiều tuỵ của Bàng Lê Chi, bà ta nở nụ cười châm chọc.
“Cô Bàng, đây là những gì mà cô nói, cô có giá trị với chúng tôi à?”