Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1141:

(Thằng con ngốc nghếch nhà địa chủ 地主家的傻儿子: câu này hiểu nôm na là chỉ những bé trai là con của gia đình giàu có, nhưng lại ngốc nghếch lương thiện đến khó tin. Câu này không có nghĩa khinh thường, mà chỉ là một câu đùa vui mà thôi.)

“Bạn nhỏ à, trong nhà ông còn có không ít, nhà ông ở ngay trong con hẻm nhỏ cạnh nhà hàng này, nếu không các cháu về nhà theo ông để mua hết kẹo nhé? Chúng ta sẽ nhanh chóng quay lại thôi.”

Tương Tư Hoành đã nhón chân đưa cho Tể Tể một que hồ lô, nghiêng đầu nhìn Tể Tể ăn ngon lành, cậu nhóc lập tức đồng ý mà không cần nghĩ ngợi thêm.

“Vậy ông dẫn đường đi.”

Tể Tể vừa ăn kẹo vừa nói.

“Dẫn đường… Dẫn đường…”

Đột nhiên, trên sàn nhà hàng xuất hiện những vết nứt, Kế Nguyên Tu sợ tới mức vội vàng cất viên gạch vàng to lớn của mình đi.

Hoắc Trầm Vân trợn tròn cả mắt.

“Thứ vừa rồi là… gạch vàng?”

Kế Nguyên Tu xấu hổ: “Đúng vậy, nhưng gạch vàng hình như quá nặng, mặt đất… nứt ra rồi.”

Lúc này trong nhà hàng chỉ có một bàn của họ, Hoắc Trầm Vân cúi nhìn, quả nhiên gạch lát sàn đã bị vỡ, thậm chí anh còn có thể nhìn thấy vết nứt của nền xi măng ở bên dưới.

Hoắc Trầm Vân: “…”

Cho nên, kia đúng là gạch vàng hàng thật giá thật, mật độ vàng cũng rất cao.

“Tổ Bảo Bảo, chờ anh ba đi tính tiền bồi thường, chúng ta lập tức trở về nhà.”

Còn xem phim ảnh cái nỗi gì nữa, anh sợ em trai mình tranh trả tiền, đến lúc đó em ấy lại lôi một viên gạch vàng ra là sập cả rạp chiếu phim của người ta.

Trong lúc Hoắc Trầm Vân đi tính tiền, Hoắc Tư Thần kéo Lục Hoài lại gần Kế Nguyên Tu.

“Chú nhỏ, chú có viên gạch vàng lớn như vậy, sao lần trước chú lại lấy một lưỡi dao làm quà gặp mặt tặng cho chúng cháu?”

Khóe miệng của Kế Nguyên Tu giật giật: “Đó là vảy rồng! Thứ đó có thể bảo vệ các cháu.”

Hoắc Tư Thần chỉ vào Tể Tể đứng ở cửa.

“Chúng cháu có máu Minh Vương của Tể Tể, an toàn lắm! Chú nhỏ, chú có thể đổi quà gặp mặt được không? Hoặc là tối nay chú tới phòng cháu xem thử, xem chú thích cái gì, chúng ta có thể đổi với nhau, được không?”

Kế Nguyên Tu hiểu ý của Hoắc Tư Thần.

“Cháu thích viên gạch vàng vừa rồi à?”

Hoắc Tư Thần cười khúc khích, gật đầu: “Đúng, đúng, đúng! Lục Hoài cũng thích, đúng không Lục Hoài?”

Lục Hoài lắc đầu: “Tớ cảm thấy vảy rồng tốt hơn! Tuy rằng đã có máu Minh Vương bảo vệ mạng của chúng ta, nhưng được bảo vệ hai chiều càng an toàn hơn.”

Hoắc Tư Thần: “…”

Kế Nguyên Tu lại rất hào phóng.

Xét cho cùng bây giờ cậu ấy cũng là người của nhà họ Hoắc, hiếm khi mới thấy con cháu nhà họ Hoắc thích thứ gì đó, mà đây cũng chẳng phải điều gì xấu, tất nhiên cậu ấy sẽ đồng ý.

“Chờ tới lúc về nhà, chú nhỏ sẽ đưa cho cháu.”

Hoắc Tư Thần vui sướng nhảy nhót tại chỗ, rồi dùng một tay bế Kế Nguyên Tu, xoay vòng vòng.

“Chú nhỏ thật tốt quá! Cháu yêu chú nhỏ muốn chết!”

Toàn thân Kế Nguyên Tu cứng ngắc.

Sau đó cậu ấy nhanh chóng chui ra khỏi lòng Hoắc Tư Thần, còn giữ khoảng cách với cậu nhóc này.

“Đừng có nói yêu chú! Nếu không… nếu không…”

Lục Hoài tựa hồ hiểu được ý của cậu ấy, cười tủm tỉm nói thêm.

“Nếu không, chú nhỏ sẽ không đưa gạch vàng cho cậu!”

Hoắc Tư Thần: “… Vì sao chứ?”

Lục Hoài: “Chú nhỏ bị ba cô bé tỏ tình liên tiếp, sợ… sợ kết hôn!”

Kế Nguyên Tu gật đầu, vẻ mặt rất nghiêm túc.

“Đúng!”

Hoắc Tư Thần: “…”

Hoắc Trầm Vân thanh toán xong liền quay trở lại, thấy Hoắc Tư Thần, Lục Hoài và Kế Nguyên Tu đều ở trong nhà hàng, nhưng không thấy Tể Tể và Tương Tư Hoành đâu.

“Tể Tể và Tiểu Tương đâu rồi?”

Hoắc Tư Thần chỉ ra bên ngoài: “Chú ba, Tể Tể vẫn luôn đứng ngoài cửa chưa quay vào, Tiểu Tương cũng chạy theo em ấy, đang đứng bên ngoài kìa.”

Hoắc Trầm Vân khẽ gật đầu: “Đi, về nhà thôi.”

Mọi người cùng nhau bước ra cửa, nhưng vừa đến cửa, họ phát hiện Tể Tể và Tương Tư Hoành một giây trước còn đứng ở đây, thế mà lúc này đã biến mất chẳng còn tăm hơi.

****

Trái tim của Hoắc Trầm Vân đập thình thịch và hoảng hốt, cố gắng tự nhủ mình phải bình tĩnh.

Rốt cuộc Tể Tể và Tiểu Tương cũng không phải người thường, bình thường sẽ không gặp chuyện gì đâu.

Nhưng là một trưởng bối, hai đứa nhỏ mới ba, bốn tuổi biến mất, Hoắc Trầm Vân có thể không lo lắng sao?

Hoắc Trầm Vân muốn quay lại tìm chủ nhà hàng để xem lại video giám sát, đúng lúc này, Kế Nguyên Tu và Lục Hoài cùng lên tiếng.

“Bên kia có yêu khí.”

Hoắc Trầm Vân: “Yêu khí?”

Hoắc Trầm Vân càng lo lắng hơn.

Bởi vì Tể Tể và Tiểu Tương gần như là cùng một nhóm, đều có liên quan tới cái chết.

Tuy rằng trong trang viên có Thỏ Đen và Hổ Nhỏ, nhưng hai đứa yêu quái này còn nhỏ, vừa nhìn là biết chẳng có bao nhiêu sức mạnh.

“Có thể tìm được hai đứa nhỏ không? Chúng ta cứ đi tìm trước đi, chú sẽ gọi cho anh hai ngay.”

Kế Nguyên Tu gật đầu.

“Có thể tìm được, bọn họ đi chưa bao xa, ở ngay gần đây thôi.”

Cậu ấy nhắm mắt lại, sử dụng sức mạnh của mình để tầm nhìn có thể vượt qua những lớp xi măng đất đá, chẳng mấy chốc đã nhìn thấy hai bạn nhỏ Tể Tể và Tiểu Tương.

Tay trái của Tể Tể cầm một cây kẹo hồ lô còn nguyên, tay phải cầm một cây hồ lô đã ăn mất ba viên, bé cười tới nỗi chỉ thấy răng không thấy mắt.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free