Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1140:
Chị gái nhỏ nhìn bé, chớp đôi mắt to đẫm lệ, hôn bẹp một cái lên má bé rồi lại chạy đi nhanh như chớp.
Tể Tể: “…”
Kế Nguyên Tu thở phào một hơi.
Hù chết bé rồng nhỏ rồi!
****
Một lúc sau lại có thêm hai cô bé xinh đẹp nữa chạy tới.
Kế Nguyên Tu vừa nhìn thấy đó là bạn học cùng lớp với mình, đã nhanh chóng núp vào sau người Tể Tể và Tương Tư Hoành.
Hoắc Trầm Vân thấy thế không biết phải làm sao, không lẽ hai cô bé này lại đến để bày tỏ tình cảm với Tổ Bảo Bảo đấy nhé?
Kết quả, đúng là thế đó!
Hai cô bé vừa đi vào liền nhắm vào vị trí của Kế Nguyên Tu, rồi nhanh chóng đi tới trước mặt cậu ấy.
Cô bé có vóc dáng cao hơn mỉm cười tủm tỉm nhìn Kế Nguyên Tu, rồi lấy ra một tờ 100 tệ.
“Kế Nguyên Tu, tớ biết cậu nói đẩy Vu Linh Linh đến Thái Bình Dương cho cá ăn là giả! Mẹ tớ bảo Thái Bình Dương cách chỗ chúng ta ở rất xa, cho nên hẳn là cậu đang nói dối.”
“Nhưng cũng vừa khéo có thể khiến Vu Linh Linh rời đi, cậu có thể làm bạn trai của tớ.”
Một cô bé khác lập tức nói thêm: “Còn cả tớ nữa!”
Bé gái cao hơn vội gật đầu: “Đúng, đúng, đúng! 100 tệ này là của chúng tớ, tớ 60 tệ, Mộc Gia Gia 40 tệ, cho nên trong vòng bảy ngày tới, cậu làm bạn trai của tớ 4 ngày, làm bạn trai của Mộc Gia Gia 3 ngày!”
Hoắc Trầm Vân: “…”
Ôi cha mẹ ơi!
Hóa ra bạn trai còn có thể chia sẻ với nhau như vậy à?
Các bạn nhỏ bây giờ cởi mở thế sao?
Anh không nhịn được mà chen vào một câu: “Cái đó… chẳng lẽ các cháu không ngại mình có chung một bạn trai sao?”
Hai cô bé đồng loạt lắc đầu, rồi cùng trăm miệng một lời
“Không ngại ạ! Chúng cháu là bạn tốt, gu bạn trai của chúng cháu cũng giống nhau.”
Mộc Gia Gia cười tủm tỉm, tiếp tục giải thích: “Nếu không phải chúng cháu không ở cùng với nhau, thì bảy ngày này chúng cháu đều có thể coi bạn ấy là bạn trai của cả hai chúng cháu luôn!”
Hoắc Trầm Vân: “…”
Hốt hoảng!
Hoắc Tư Thần và Lục Hoài: “Vì sao các em lại muốn tìm bạn trai? Chơi bóng không hay hơn sao?”
Hai bạn nhỏ lớp mẫu giáo nhỡ nhìn hai cậu nhóc tiểu học với ánh mắt khinh bỉ: “Vừa nhìn là biết các anh không có bạn gái rồi! Chơi bóng xong cả người toàn là mồ hôi, con gái bọn em còn lâu mới thích!”
Mộc Gia Gia giải thích: “Đúng thế, đúng thế! Kế Nguyên Tu không giống như thế, cậu ấy đẹp trai, là bạn đẹp trai tốt tính nhất lớp chúng em, hơn nữa trên người cậu ấy luôn thơm mát, cho nên cả em và Chu Lan Lan đều rất thích cậu ấy. Vì thế bọn em mới bỏ tiền tiêu vặt ra để thuyết phục cậu ấy làm bạn trai của chúng em!”
Hoắc Tư Thần và Lục Hoài càng không dám tin tưởng.
Cùng quay sang hỏi Kế Nguyên Tu.
“Chú nhỏ, chỉ với 100 tệ đã có thể khiến chú làm bạn trai của người khác rồi sao?”
Kế Nguyên Tu trực tiếp lấy ra một viên gạch vàng lớn gấp ba lần so với viên gạch lần trước từ trong túi Càn Khôn của mình, sau đó đen mặt, trừng mắt nhìn hai cô bé kia.
“Tôi có tiền! Tôi mới năm tuổi, tôi chỉ muốn học tập, tính tình của tôi cũng không tốt!”
Hai cô bé mới học lớp mẫu giáo nhỡ: “… Oa… Oa oa oa…”
Tể Tể vội vàng giơ hai tay ra, mỗi tay nắm lấy tay một chị gái nhỏ, bởi vì tiếng khóc của hai chị gái nhỏ này quá lớn, khiến Tể Tể thấy đau cả đầu, sau đó lại lo lắng đưa hai chị gái nhỏ này ra ngoài.
Hai bà mẹ đang đợi con gái ở bên ngoài nhà hàng đã nhìn thấy hết cảnh này, hiển nhiên họ đều biết con gái nhà mình có tính tình thế nào, nên vội chạy tới và xin lỗi Tể Tể.
“Xin lỗi cô Minh, chúng nó nhất quyết đòi sang đây thổ lộ tình cảm, chúng tôi…”
Tể Tể xua tay: “Không có việc gì, không có việc gì, chắc từ nay về sau các chị ấy không bao giờ tìm chú nhỏ để thổ lộ tình cảm nữa đâu! Chú nhỏ của Tể Tể hung dữ lắm!”
Tương Tư Hoành thấy Tể Tể còn chưa đi vào, bèn chạy ra theo.
Sau đó, cậu nhóc nghe thấy hai chị gái nhỏ học lớp mẫu giáo nhỡ vừa khóc oa oa vừa mách với mẹ mình.
“Cậu ấy không những hung dữ, mặt còn đen lại, nhìn đáng sợ lắm. Không biết cậu ấy còn lấy ở đâu ra một viên đá to đùng vàng rực muốn đánh chúng con, mẹ ơi, chúng con không cần bạn trai như vậy!”
Hai người mẹ dở khóc dở cười, bởi vì họ vẫn luôn ở bên ngoài cho nên không nhìn thấy cảnh bạn nhỏ Kế Nguyên Tu móc ra một viên gạch vàng cực lớn. Sau đó hai người mẹ chia nhau ra, ai bế con người nấy rồi nhanh chóng rời đi.
Tể Tể nhìn theo hai chị gái nhỏ vẫn đang khóc ngao ngao, không nhịn được mà lắc đầu.
Anh Tiểu Tương nói không sai, tình yêu quả là đáng sợ!
Cho nên, quyết định không thích tình yêu của Tể Tể thực chính xác!
Tương Tư Hoành: “Tể Tể, em đoán xem họ muốn làm gì?”
Tể Tể: “Khả năng là chỉ muốn khóc lóc thôi?”
Tương Tư Hoành: “Em nói đúng.”
Hai bạn nhỏ đang đứng nói chuyện ở ngoài cửa thì có một ông cụ bán kẹo hồ lô bước tới.
“Hai bạn nhỏ ơi, có muốn ăn kẹo hồ lô ngào đường không?”
Tể Tể nhìn kẹo hồ lô không nhịn được mà liếm khóe miệng, Tương Tư Hoành khẩn trương móc từ trong túi quần ra 100 nhân dân tệ mà cha nuôi đã đưa cho mình.
“Cháu mua hết!”
Ông cụ kia sửng sốt, như thể nhìn thấy được thằng con ngốc nghếch nhà địa chủ.
------------------------------
e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ