Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1139:
Tương Tư Hoành tiếp lời: “Chú ba, cháu mới là người ăn nhiều, hơn nữa tối nào cháu cũng tập luyện nên cũng bắt đầu tăng cân rồi.”
Hoắc Trầm Vân nhìn chằm chằm vào Tương Tư Hoành, thấy cậu nhóc vẫn gầy như cũ.
“Nhưng chú thấy, cháu chẳng có thêm chút thịt nào mà.”
Tương Tư Hoành nghe thấy vậy, có vẻ thất vọng: “Vậy thì có thể là vì… vì cháu chết rồi, thi thể thường nặng hơn chăng?”
Hoắc Trầm Vân: “…”
Có vị phụ huynh đang chờ đón con đứng ở bên cạnh nghe được lời của Tương Tư Hoành, nhất thời không nói nên lời.
“Ai nha, một đứa bé nhỏ như vậy, sao lại mở miệng nói chuyện sống chết rồi?”
Tương Tư Hoành: “…”
Bạn nhỏ Bạc Niên mấy hôm trước bị cảm nên phải xin nghỉ, hôm nay mới đi học trở lại.
Lúc này cậu nhóc cũng vừa đi ra cổng, nghe thấy người khác nói chuyện về Tương Tư Hoành, cậu nhóc lập tức có chút không đồng tình.
“Tiểu Tương vốn dĩ…”
Hoắc Trầm Vân thấy thế vội đặt Tể Tể và Tiểu Tương xuống, rồi che miệng Bạc Niên lại: “Bé ngoan à, đừng để ý, chú Hoắc dẫn các cháu đi ăn đồ ngoan nhé.”
Bạn nhỏ Bạc Niên tủi thân hừ một tiếng, Tể Tể vội ôm cậu nhóc một cái để an ủi.
“Không sao đâu, không sau đâu, chú ba sợ anh nói thật sẽ dọa mọi người xung quanh thôi.”
Bạn nhỏ Bạc Niên đã hiểu.
“Vậy được rồi!”
Bạn nhỏ Bạc Niên vẫn không hiểu lắm, rõ ràng Tiểu Tương rất tốt, tốt hơn bà nội Triệu gần đây ngày nào cũng mò tới nhà cô của cậu nhóc, vì sao mọi người lại sợ như thế?
Khi bà nội Bạc tới, cậu nhóc không muốn về nhà, cuối cùng vẫn bị bà nội Bạc bế đi.
Tể Tể và đám nhóc vẫy tay tạm biệt Bạc Niên, chờ sau khi Kế Nguyên Tu đi ra, Hoắc Trầm Vân đón mấy đứa nhỏ rồi dẫn theo cả Hoắc Tư Thần cùng Lục Hoài đến một nhà hàng gần trường mẫu giáo.
Anh lên kế hoạch dùng bữa tại đây, rồi sau đó sẽ đưa bọn trẻ đến rạp chiếu phim gần nhất để xem một bộ phim hoạt hình dành cho thiếu nhi.
Ngày mai và chủ nhật không cần đi học, bài tập về nhà của bọn nhỏ có thể để đến ngày mai làm cũng được.
Lúc đang dùng bữa, có một cô bé cầm theo ly trà sữa đột nhiên chạy tới trước mặt Kế Nguyên Tu.
“Kế Nguyên Tu, cậu giúp tớ cởi áo khoác, còn khiến Vương Tử Bác không dám kéo bím tóc của tớ nữa, cậu nói chuyện cũng rất hay, lớn lên còn đặc biệt đẹp trai, tớ rất thích câu, cậu làm bạn trai của tớ đi, tớ mời cậu uống trà sữa.”
Phụ huynh Hoắc Trầm Vân: “…”
Hoắc Tư Thần và Lục Hoài: “…”
Tể Tể và Tương Tư Hoành: “…”
Kế Nguyên Tu bỗng nhiên được một cô bé tỏ tình: “…”
Vì để hòa nhập với cuộc sống của con người hiện đại, Kế Nguyên Tu đã ăn cơm, sự tu dưỡng gần hai ngàn năm không cho phép cậu ấy phun cơm ra ngoài, vì thế cậu ấy đành cố gắng nuốt cơm vào trong bụng.
Sau đó mới bắt đầu ho khan kịch liệt.
“Khụ khụ khụ!”
“Khụ khụ khụ!”
Hoắc Trầm Vân vội vàng vỗ lưng cho cậu ấy: “Tổ Bảo Bảo, em có ổn không?”
Đôi mắt của cô bé kia càng sáng hơn: “Oa! Kế Nguyên Tu, biệt danh của cậu là Tổ Bảo Bảo à, đáng yêu quá, tớ càng thích cậu hơn rồi, cậu không nói lời nào, vậy cậu chính là bạn trai của tớ nhé!”
“Bạn trai, tớ có thể hôn cậu một cái không?”
Lần này, đừng nói tới Kế Nguyên Tu bị dọa sợ mất mật, mà đến cả Hoắc Trầm Vân cũng choáng váng.
Trẻ con bây giờ đều bạo dạn như vậy sao?
Hoắc Tư Thần than thở với Lục Hoài ngồi bên cạnh: “Đã nhìn thấy chưa, con trai không thể quá đẹp trai, càng không thể quá tốt bụng, không được lấy việc giúp người làm niềm vui, nếu không ngay từ lúc học mẫu giáo đã bị bạn gái kiểm soát, không còn tự do!”
Lục Hoài nhớ lại quá khứ của mình, nhỏ giọng bổ sung.
“Mỗi ngày đều bày ra vẻ mặt âm trầm, thoạt trông như đang hậm hực, bình thường sẽ không có cô gái nào dám tới gần cả.”
Hoắc Tư Thần gật đầu thật mạnh: “Cách này hay đấy! Để hôm nào tớ thử xem! Gần đây Vương Văn Trúc luôn tìm tớ chơi cùng, làm trì hoãn thời gian chơi bóng của tớ.”
Hoắc Trầm Vân: “…”
Với đầu óc này của Tư Thần, hẳn là không cần phải lo thằng bé sẽ yêu sớm đâu!
Tể Tể khó hiểu mà nhìn vào chị gái nhỏ xinh đẹp trước mặt mình: “Chị gái nhỏ, vậy đến lúc đó chị có tát chú nhỏ một cái, cào nát mặt chú nhỏ, rồi chú nhỏ đẩy chị một phen, sau đó chị khóc lóc rồi chạy đi không?”
Tương Tư Hoành: “Tình yêu thực đáng sợ, chú nhỏ của em mạnh lắm, có thể đẩy một cái khiến chị bay tới tận Thái Bình Dương đấy, lúc đó chị sẽ chết đuối.”
Trong đôi mắt của cô bé nọ tràn ngập sự hoang mang: “… Các em đang nói gì vậy?”
Hoắc Trầm Vân, Lục Hoài và Hoắc Tư Thần cũng chẳng hiểu ra làm sao.
Chỉ có Kế Nguyên Tu nghĩ đến cảnh tượng dây dưa giữa Trần Thuật và người phụ nữ nọ ở tầng dưới tại công ty của anh hai, mắt cậu ấy sáng lên, còn gật đầu thật mạnh, sau đó hùa theo Tương Tư Hoành mà nói nhảm.
“Đúng! Cậu mà chọc tôi nổi cáu, tôi sẽ đẩy mạnh một cái, đẩy cậu ra tận Thái Bình Dương, cho cá ăn cậu!”
Bé gái vừa mới tỏ tình đã bị dọa khóc ngay tức khắc, cô bé ôm mặt khóc hu hu và chạy đi.
Chạy được vài bước, cô bé lại khóc hu hu chạy về, lấy lại ly trà sữa đã đưa cho Kế Nguyên Tu trước đó.
Tể Tể thấy chị gái nhỏ khóc thật đáng thương, bé vội vàng đưa cho chị gái nhỏ một ly trà sữa và một chiếc bánh kem nhỏ mà anh ba và anh Lục Hoài đã mua cho mình.