Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1143:

Trong mắt Bàng Lê Chi hiện lên chút hoảng loạn, cô ta nhanh chóng xoay người lại, nhìn về phía Lam Duyệt Khả.

“Bà Vương, giữa tôi và ông ba Hoắc chỉ có chút hiểu lầm thôi, nhưng mối quan hệ trước đây của chúng tôi rất tốt, ảnh thân mật của tôi và anh ta bà cũng đã thấy trên di động của tôi rồi.”

Lam Duyệt Khả nghĩ tới cảnh gia đình bà ta dạo này gà bay chó sủa, trong mắt hiện lên sự oán hận.

“Được! Tôi tin cô thêm một lần nữa!”

Bàng Lê Chi nuốt nước miếng, sau lưng cô ta đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Lam Duyệt Khả bỗng nhiên lên tiếng: “Lên xe!”

Bàng Lê Chi muốn từ chối, nhưng đối diện với ánh mắt ngoan độc lạnh lẽo của Lam Duyệt Khả, cô ta vội vàng cúi đầu, mở cửa xe và ngồi lên ghế phụ.

Trên một chiếc xe Mercedes - benz màu đen khiêm tốn và không mấy nổi bật đỗ ở phía xa, Mặc Thiếu Huy nhìn thấy một màn này, khoé miệng ông ta cong lên, để lộ ra một nụ cười lạnh lùng.

“Khó trách gần nhất không hẹn được cô ả, hoá ra cô ả đã ăn phải gan hùm mật gấu, trèo lên thuyền giặc của nhà họ Vương kia rồi!”

Nhìn chiếc xe thể thao màu đỏ lao vụt đi, Mặc Thiếu Huy đẩy cửa xe bước xuống, ông ta đứng bên ngã tư đèn, chờ khi đèn giao thông chuyển sang xanh ông ta nhanh chóng băng qua đường, chẳng mấy chốc đã xuất hiện trước con hẻm Hoắc Trầm Vân vừa biến mất.

Nghĩ một lúc, ông ta sờ vào túi quần và lấy hai lá bùa bình an cao cấp cha ông ta đưa cho ông ta lúc ở phòng sách, sau đó ông ta mới bình tĩnh bước vào con hẻm nhỏ.

Càng đi sâu vào bên trong hẻm, đường đi càng hẹp.

Tể Tể và Tương Tư Hoành đi theo ông cụ bán kẹo hồ lô, cuối cùng cũng tới trước cửa nhà của ông ta.

Ông cụ nọ lấy chìa khoá ra mở cửa, trong lúc ấy Tể Tể vẫn vui vẻ mà ăn nốt cây kẹo hồ lô cuối cùng.

Tương Tư Hoành thấy Tể Tể đã ăn hết kẹọ, không nhịn được mà mở miệng thúc giục ông cụ.

“Ông ơi, ông nhanh lên đi, chú ba, chú nhỏ của cháu còn đang đợi chúng cháu quay lại.

Ông cụ nọ đang mở cửa bỗng nheo đôi mắt không lớn hơn hạt đậu xanh của mình lại, tỏ ra hiền từ mà hỏi.

“Chú ba, chú nhỏ ư? Các cháu ra ngoài chơi với người khác à?”

Tương Tư Hoành gật đầu: “Đúng vậy, còn có hai anh trai của cháu nữa.”

Ánh mắt của ông cụ nọ léo lên: “Còn có rất nhiều người nữa à, đã bao nhiêu tuổi rồi?”

Tương Tư Hoành vội vã muốn lấy kẹo hồ lô cho Tể Tể, nên cũng không nghĩ nhiều.

“Chú ba là người lớn, chú nhỏ đang học cùng trường mầm non với chúng cháu, hai anh trai còn lại đang học tiểu học.”

Đôi mắt của ông cụ nọ lóe lên ánh xanh.

Mặc dù có nhiều người, nhưng kỳ thật chỉ là một người lớn dẫn theo 5 đứa nhỏ thôi, phải vậy không?

Ôi chao ôi!

Đến ông trời cũng giúp ông ta rồi!

Còn về phần tên đã nhìn lén bị ông ta phát hiện ra lúc trước…

Khéo miệng của ông cụ nọ giật giật.

Mặc kệ!

Phú quý hiểm trung cầu!

Cùng lắm thì khi đối phương đuổi tới ông ta tỏ ra đáng thương, nếu bị đánh thì chia ra một phần canh, nói không chừng còn có thế phản công lại!

****

Căn nhà không lớn và cũng không được sạch sẽ cho lắm, sau khi cửa mở ra, Tể Tể và Tương Tư Hoành không muốn bước vào trong, cảm thấy trong đó có mùi gì đó vừa nồng vừa khó ngửi.

Tể Tể nhét miếng kẹo hồ lô cuối cùng vào miệng, nhìn căn nhà bừa bộn, hàng lông mày nhỏ của bé không khỏi nhíu lại.

“Ông ơi, ông làm hồ lô ngào đường ở chỗ này sao?”

Sắc mặt Tương Tư Hoành thay đổi, cậu nhóc vội vàng nắm lấy bàn tay nhỏ của Tể Tể.

“Tể Tể, anh không thấy một cây kẹo hồ lô ngào đường nào ở chỗ này cả.”

Ông cụ kia xấu hổ mỉm cười, quay đầu nhìn hai đứa nhỏ, rồi chỉ vào trong nhà.

“Ở bên trong đấy, đây là nơi cất đồ tạm thời, từ đây đi vào, ở đây có một lối đi, xuyên qua một khoảng sân nhỏ, hồ lô ngào đường đều do con gái của ông làm, các cháu cứ ăn kẹo thoải mái.”

Tể Tể à một tiếng.

Ông cụ đang nhiệt tình mời các bé.

“Mau vào trong đi, kẹo hồ lô ngào đường đều ở bên trong đấy, có thể có nhiều hơn nữa, hay là hai cháu chia nhau ra, một người đứng đây chờ, một người quay lại nhờ người lớn tới đây lấy kẹo về giúp các cháu?”

Tương Tư Hoành vội vàng lắc đầu: “Tể Tể ở đâu cháu ở đó, chú ba của bọn cháu nếu không thấy chúng cháu nhất định sẽ đi tìm.”

Ông cụ nọ híp mắt, cười tủm tỉm, dò hỏi Tương Tư Hoành.

“Họ không nhìn thấy các cháu thì làm sao có thể liên lạc được với các cháu? Chẳng lẽ các cháu mới học mẫu giáo mà đã có di động rồi ư?”

Tể Tể và Tương Tư Hoành đồng thời lắc đầu và lần lượt bước vào nhà.

“Không, nhưng có chú nhỏ ở đó, khẳng định là chú ấy có thể tìm được chúng cháu.”

Sở dĩ Tể Tể và Tương Tư Hoành dám chạy theo ông cụ này mà không báo lại một tiếng, một là vì các bé nghĩ khoảng cách gần, có thể cầm được kẹo hồ lô chạy về ngay.

Thứ hai, cho dù có xa đến đâu, Tổ Bảo Bảo là rồng, chắc chắn có thể tìm ra chỗ của họ.

Ông cụ nọ nhìn thấy hai đứa nhỏ bước vào trong nhà, một đôi tay ngắn mập mạp nhẹ nhàng ấn vào tường.

Tể Tể cùng Tương Tư Hoành đều cảm nhận được có gì đó không ổn, nhưng hai đứa nhỏ có lẽ đã quen với tình huống này nên đứa sau còn bình tĩnh hơn đứa trước nhiều.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free