Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1134:
Được rồi.
Đồ vật bị ngâm trong miệng và trên tay của chúng rơi xuống đầy đất.
Minh Vương tỏ ra ghét bỏ.
“Quả nhiên vật đổi sao dời, đám yêu quái các người càng ngày càng thụt lùi!”
Thỏ Đen cùng Hổ Nhỏ giận mà không dám nói gì.
Mẹ nó, nếu bọn chúng có sức mạnh có thể chống lại Minh Vương, thì liệu chúng có thể hèn nhát như hai con chim cút nhỏ như vậy không?
Hai yêu quái nhỏ chỉ đành hèn nhát bỏ cuộc.
“Ngài Minh nói rất đúng!”
Minh Vương tuy rằng ghét bỏ chúng, nhưng cũng không vứt chúng qua một bên, mà ung dung xách bọn chúng vào trong phòng khách, cùng lúc đó Tể Tể cũng nghe thấy tiếng động mà chạy ra xem.
Thấy cha Minh Vương đến, Tể Tể oà lên một tiếng rồi lao thẳng vào trong lòng cha.
Minh Vương tiện tay ném Thỏ Đen cùng Hổ Nhỏ sáng một bên, chẳng hiểu khéo thế nào lại khiến chúng rơi vào lòng Tương Tư Hoành
Thỏ Đen và Hổ Nhỏ: “…”
Xin hãy ném bọn chúng vào trong lòng Tổ Linh đại nhân đi.
Hơn nửa tháng, chúng nó chưa từng có cơ hội được ở một mình với Tổ Linh đại nhân.
Minh Vương ôm con gái.
“Tể Tể đi học về rồi.”
Tể Tể cười khúc khích, để lộ ra hàm răng trắng.
“Con về rồi, con về rồi, con còn nhìn thấy chú Anh Đông và chú Anh Kỳ đánh người cha xấu xa của các chú ấy nữa!”
Minh Vương nhướng mày: “Người cha xấu xa ư?”
Tể Tể gật đầu thật mạnh, ôm cổ cha Minh Vương, hừ một tiếng.
“Người này tồi lắm, có con mới liền không cần con cũ nữa! Hơn nữa ông ta còn ném chú Anh Đông và chú Anh Kỳ vào bệnh viện tâm thần, mà trong bệnh viện tâm thần đó có rất nhiều, rất nhiều ma quỷ.”
Nói tới đây, Tể Tể lại cười rộ lên, duỗi thẳng thân hình mũm mĩm của mình.
“Nhưng hầu hết đều bị Tể Tể ăn vào bụng rồi.”
Rốt cuộc Minh Vương cũng nhớ ra hai con người xa lạ mà ông đã nhìn thấy ở dãy âm trạch.
Nhưng ông không quan tâm đến chuyện ở nhân gian, lúc đó chỉ nghe một chút rồi cũng chẳng để trong lòng.
Ông tới để thăm con gái cưng, nhân tiện cũng tới hỏi thăm xem người cha nuôi của con gái cưng có biết một nơi tên là Vịnh Lan Kỳ hay không.
****
(Từ chương này cách xưng hô giữ Minh Vương và người nhà họ Hoắc sẽ thay đổi, vì quan hệ giữa mọi người cũng thân thiết hơn rồi.)
Sau bữa tối, Hoắc Trầm Lệnh và Minh Vương cùng đi vào phòng sách, Hoắc Trầm Huy cũng trở về phòng làm việc của mình, để chú ba Hoắc Trầm Vân nhận nhiệm vụ chăm sóc bọn trẻ.
Tuy rằng còn có một cậu em trai năm tuổi là trưởng bối của đám cháu trai cháu gái, nhưng người lớn trong nhà họ Hoắc cũng tự giác coi người em trai năm tuổi này thành một đứa trẻ mà chăm sóc.
Kế Nguyên Tu: “…”
Thôi vậy!
Cậu ấy cũng cần tranh thủ thời gian để tự học và đóng góp cho gia đình càng sớm càng tốt.
Không thể nào trở thành một thành viên trong nhà họ Hoắc mà không làm được việc gì cho nhà họ Hoắc, đúng không?
Bây giờ cậu ấy có thể không làm được việc lớn, nhưng chăm sóc bọn nhỏ hẳn là vẫn làm được.
Tể Tể đã trở về phòng từ sớm, vết thương trên người bé đã khỏi hết rồi, sức mạnh cũng tăng lên một phần.
Vốn ban đầu bé tính mượn Sổ Sinh Tử của cha Minh Vương để tìm cha mẹ của Vương Bá Minh, nhưng cuối cùng bé lại quyết định tự mình tìm.
Vì đã đồng ý với cha nuôi rạng sáng nay sẽ để cho cha mẹ của Vương Bá Minh tới dạy dỗ lại con trai mình, nên Tể Tể nhất định phải làm cho kì được.
Vì thế Tể Tể trốn trong phòng triệu hồi Sổ Sinh Tử, chuẩn bị tìm cha mẹ Vương để điều họ tới nhân gian một chuyến, cẩn thận dạy dỗ lại con trai của mình!
Còn về phần Vương Bá Minh sẽ xảy ra chuyện gì khi nhìn thấy cha mẹ ruột của mình, Tể Tể cũng chẳng buồn quan tâm.
Trong một phòng sách khác, Minh Vương đi thẳng vào vấn đề.
“Cậu có biết Vịnh Lan Kỳ ở đâu không?”
Hoắc Trầm Lệnh âm thầm kinh ngạc, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ bình tĩnh: “Ngài đã sớm biết rồi à?”
Minh Vương nghi hoặc: “Cậu có ý gì?”
Lòng nghi ngờ của Hoắc Trầm Lệnh tăng cao, nói như vậy Phong Đô Đại Đế kỳ thật không biết ông và Vương Bá Minh từng nhắc tới Vịnh Lan Kỳ, mà là bản thân anh ấy muốn biết về Vịnh Lan Kỳ.
“Vịnh Lan Kỳ ngài Minh nhắc tới được viết thế nào?”
Những ngón tay mảnh khảnh của Minh Vương nhẹ nhàng di chuyển trên chiếc bàn làm việc bằng gỗ cao cấp và sang trọng của Hoắc Trầm Lệnh.
Đầu ngón tay của ông sắc bén như lưỡi đao, nhẹ nhàng viết xuống ba chữ “Vịnh Lan Kỳ” vừa to vừa mạnh mẽ.
Hoắc Trầm Lệnh nhìn chiếc bàn gỗ nứt nẻ, băn khoăn không biết có nên nói với Phong Đô Đại Đế rằng đồ đạc bị hư hỏng cần phải bồi thường theo giá hay không?
Tuy rằng số tiền không lớn nhưng nhất định phải trả!
Vì ông là thương nhân!
Nhưng nghĩ tới cảnh Phong Đô Đại Đế phủi tay một cái, cả căn phòng tràn ngập trong những đồng minh tệ, hoặc là sau núi lại có thêm một toà âm trạch… Hoắc Trầm Lệnh hít một hơi thật sau, cố nuốt lời nói trở về.
Thôi thôi!
Dù sao vẫn còn có tên cương thi già Tương Uyên kia!
Tên kia sống nhiều năm như vậy, nhất định cất giấu rất nhiều châu báu!
Tương Uyên đang bị Cửu Phượng lôi kéo nói chuyện ở trong âm trạch bỗng nhiên hắt xì một cái thật mạnh.
Hoắc Trầm Lệnh nhìn chằm chằm vào ba chữ “Vịnh Lan Kỳ” trên mặt bàn làm việc, khẽ nhíu mày, hỏi lại.
“Có phạm vi cụ thể không? Ví dụ như ở thủ đô hoặc là ở thành phố khác?”