Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1133:

Khi đi qua sân trước, hai anh em họ Vương còn tưởng rằng mình đã nhìn nhầm.

Dưới ánh đèn đường mờ ảo, một con thỏ đen và một con “mèo cam” đứng bằng hai chân sau, cả người vươn thẳng, hai chân trước giơ ra, mỗi chân đỡ lấy một cái khay, mà trên mỗi một cái khay đều chứa đầy đồ.

Có trái cây, còn có điểm tâm.

Trong miệng hai con vật nhỏ thậm chí còn ngậm một chiếc túi nilon trong suốt, trong mỗi chiếc túi nilon lại chứa lon sữa bò hoặc những thứ tương tự.

Vương Anh Kỳ cho rằng mình bị hoa mắt, nên không khỏi dịu mắt.

“Anh, anh nhìn về phía bên kia đi.”

Vương Anh Đông không dám chớp mắt, cứ nhìn chằm chằm.

Anh ấy cũng tưởng mình đã gặp ảo giác, rốt cuộc khi đánh tên khốn nạn Vương Bá Minh một trận tơi bời, anh ấy cũng bị Vương Bá Minh đánh trúng mấy lần.

Mắt trái của anh ấy bị trúng một quyền, lúc này đoán chừng đã bầm tím và sưng lên rồi.

Thế nên thị lực của anh ấy lúc này có xuất hiện vấn đề cũng là chuyện bình thường, nhưng đến cả em trai cũng nói như vậy, bỗng nhiên anh ấy cảm thấy không phải là mắt của mình có vấn đề gì, mà là… có điều gì đó thực sự rất kỳ lạ.

Thỏ Đen cùng Hổ Nhỏ miệng ngẫm túi sữa, tay bê đồ ăn: “…”

Xong rồi!

Hình như bị phát hiện rồi!

Hai đứa nó liếc mắt nhìn nhau, sau đó cùng lùi lại phía sau, rồi chớp mắt một cái, chúng đã biến mất ở trong góc tường.

Vương Anh Kỳ kêu ầm lên.

“Anh, anh! Không thấy rồi! Chúng nó chạy rồi!”

Vương Anh Đông vội gật đầu: “Anh cũng thấy, cũng thấy rồi, em đừng có kêu lên, chúng ta qua đó nhìn thử xem.”

Thỏ Đen và Hổ Nhỏ lẩn trốn trong bụi hoa: “…”

Con người! Không biết sự tò mò hại chết mèo à?

Chúng nó đúng là tạo nghiệt mà.

Vốn dĩ chúng nó nghe theo lệnh của cậu Tư Thần và cậu Lục Hoài xuống bếp lấy đồ ăn thức uống, sau đó bị động tĩnh của công chúa nhỏ gây ra thu hút mà chạy tới đây, rồi vẫn luôn đứng ở phía xa xem kịch.

Chờ đến khi công chúa nhỏ được người cha nuôi tại nhân gian bế vào phòng khách, chúng nó mới nhớ ra có chuyện chưa làm xong.

Ôi không… chúng nó vội vàng chạy vào phòng bếp, tìm các loại đồ ăn thức uống rồi lao ra ngoài cửa sổ, chuẩn bị trèo lên bức tường bên ngoài biệt thự để đưa đồ ăn cho hai cậu chủ nhà mình.

Ấy vậy mà lại bị hai tên người thường này nhìn thấy.

Hổ Nhỏ ngậm túi nilon ngẩng đầu lên để tránh làm rơi đồ ra ngoài, cất tiếng người dò hỏi.

“Anh Thỏ, có cần xử lý bọn họ không?”

Thỏ Đen không nói nên lời.

“Cơ thể của chú em bị thu nhỏ lại, não cũng theo đó mà co lại bằng cái hạt mè à? Không thấy cha của hai tên người thường ấy tới đón mà công chúa nhỏ còn không cho người ta đưa con đi sao, thế này chứng tỏ hai tên con người trước mắt này khá quan trọng với công chúa nhỏ!”

Hổ Nhỏ: “… Nhưng công chúa nhỏ cũng nói rồi, không thể để người thường phát hiện ra chúng ta.”

Một khi bị phát hiện, nếu không diệt khẩu… Chẳng lẽ công chúa nhỏ sẽ tha cho chúng nó sao?

Trong lúc hai yêu quái nọ lén trao đổi với nhau, ở trong phòng khách, Tể Tể đang đi tìm bọn chúng.

“Ấy, Thỏ Đen cùng Hổ Nhỏ đâu rồi? Trước đó bổn Tể Tể đã nhìn thấy chúng nó chạy từ trên tầng xuống, giờ lại chạy đi đâu rồi?”

Hoắc Tư Thần và Lục Hoài vừa làm xong bài tập về nhà, từ trên tầng lao xuống.

“Chú nhỏ, Tể Tể, Tiểu Tương, chúng cháu làm xong bài tập về nhà rồi, có thể đi chơi cùng mọi người rồi!”

Trong phòng cách âm rất tốt, cho nên dù Lục Hoài cùng Hoắc Tư Thần biết có khách tới nhà, nhưng không biết rõ đó là ai và rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra.

Tể Tể chưa kịp nói gì thì Vương Anh Kỳ đột nhiên chạy từ bên ngoài vào, khẩn trương gọi bé.

“Tể Tể, Tể Tể, trong sân có một con thỏ đen và một con mèo cam, chúng nó đang trộm đồ ăn! Chúng còn đi bằng hai chân, trông không khác gì con người cả.”

Tể Tể: “Là Thỏ Đen và Hổ Nhỏ sao?”

Hoắc Tư Thần vỗ đùi: “Bảo sao mãi vẫn chưa thấy đồ ăn thức uống gì được đưa tới, hoá ra là do hai tên nhãi kia ăn vụng à?”

Ba anh em Hoắc Trầm Huy, Hoắc Trầm Lệnh và Hoắc Trầm Vân: “…”

Vậy là, Thỏ Đen và Hổ Nhỏ đã bị bại lộ trước mặt Vương Anh Kỳ rồi à?

Nhưng chỉ số thông minh của Vương Anh Kỳ chỉ ngang bằng một đứa nhỏ bảy, tám tuổi, sẽ không sao cả, miễn là không phải…

Vương Anh Đông cũng bước vào theo: “Tổng giám đốc Hoắc, gia đình Vương Bá Minh có quen một vị đại sư rất lợi hại, vừa rồi tôi và Anh Kỳ nhìn thấy có hai động vật nhỏ, hành vi không khác gì con người, tôi sợ chúng là tay sai do Vương Bá Minh cử tới, có cần lập tức điều tra hay không?”

Ba anh em Hoắc Trầm Huy, Hoắc Trầm Lệnh và Hoắc Trầm Vân: “…”

Thôi được rồi!

Vương Anh Đông cũng đã nhìn thấy.

Đã bại lộ hoàn toàn!

Thỏ Đen và Hổ Nhỏ ở ngoài tường nghe lén: “…”

Một bàn tay to vốn luôn thon dài, trắng nõn như hàn ngọc đột nhiên túm chúng lên, hai động vật nhỏ không kịp phòng bị cứ thế bị người ta xách cổ.

Thỏ Đen và Hổ Nhỏ muốn đánh trả theo bản năng.

Kết quả lại bị áp chế gắt gao.

Thỏ Đen và Hổ Nhỏ cùng quay đầu lại nhìn, khi nhìn thấy người đang xách chúng là ai, chân tay của chúng tự nhiên rũ xuống, đầu nhỏ cúi gằm, khớp hàm buông lỏng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free