Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1132:
Vương Bá Minh bị đấm vào sườn mặt bên trái, đau đến nỗi kêu gào thảm thiết.
Sau đó ông ta trừng mắt giận dữ với Vương Anh Đông, ánh mắt ấy sắc bén như dao.
“Vương Anh Đông, tao là cha của mày đấy! Mày lại dám đánh tao sao? Mày không sợ bị thiên lôi đánh trúng à?”
Dáng người Vương Anh Đông cao gầy, nhưng sức lực lại không hề nhỏ.
Anh ấy cũng không thèm để ý đến những gì người cha Vương Bá Minh này nói ra, chỉ lo ra tay đánh người.
Cơ hội hiếm có khó tìm!
Phải biết nắm chắc!
Dù sao thì anh ấy cũng được tất cả các y bác sĩ tại bệnh viện Thái Hoà công nhận là “bệnh nhân tâm thần” mà!
Anh ấy tấn công rất nhanh, những năm gần đây ở bệnh viện Thái Hoà, vì để bảo vệ cho chính mình và em trai Vương Anh Kỳ, anh ấy đã cố gắng rèn luyện và phát triển kỹ năng đánh đấm.
Vương Bá Minh bắt đầu chống trả, Vương Anh Kỳ ở bên cạnh vốn rất sợ hãi, nhưng nhìn thấy cha đánh anh trai mình, cậu ấy cũng bất chấp tất cả mà lao về phía trước.
“Ai cho ông đánh anh trai! Không ai được đánh anh trai cả!”
“Ai bảo ông khiến chúng tôi không còn mẹ! Không cho chúng tôi đi thăm ông ngoại! Ai bảo ông chọc bà ngoại tôi tức đến chết! Ai bảo ông nhốt chúng tôi lại!”
“Tôi đánh chết ông!”
…
Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, Vương Bá Minh đã sống trong nhung lụa nhiều năm, làm sao có thể là đối thủ của Vương Anh Đông?
Huống chi còn có thêm một Vương Anh Kỳ mập mạp, xuống tay lại chẳng có chút kỹ thuật nào, chỉ tuỳ tiện đánh loạn mà thôi.
Vương Bá Minh nhanh chóng rơi vào thế hạ phong, phải kêu gào thảm thiết không ngừng.
Lam Duyệt Khả và Vương Anh Soái đứng cạnh đó đều bị dọa ngu người.
Một hồi lâu sau, Lam Duyệt Khả mới hoàn hồn lại.
“Vương Anh Đông, Vương Anh Kỳ! Đó là cha của chúng mày đấy! Chúng mày dám đánh cả cha ruột của mình, sẽ bị trời phạt!”
Vương Anh Đông dành thời gian để liếc nhìn về phía bà ta, rồi cười lạnh.
“Lam Duyệt Khả, nếu như loại đàn bà tâm địa rắn rết như bà còn có thể sống khoẻ mạnh, vậy tôi chỉ đánh một tên khốn mà thôi, có cái gì mà phải sợ cơ chứ?”
“Cho dù sau này chết đi có phải xuống địa ngục, tôi cũng phải đánh ông ta!”
Nếu không phải em trai mạng lớn, nếu không phải anh em họ may mắn, có miếng ngọc bội trên người che chở, sợ là họ đã chết 800 lần trong bệnh viện Thái Hòa, chết mất xác rồi.
Người như vậy không xứng làm cha!
Chẳng lẽ họ còn không được đánh ông ta để xả giận ư?
Vương Anh Soái sợ tới mức khóc lớn.
“Các người không được đánh cha! Các người đều là người xấu! Không được đánh cha của tao! Hu hu hu…”
Lam Duyệt Khả run rẩy, lấy di động ra chuẩn bị báo cảnh sát.
Không biết bởi vì quá sợ hãi hay vì nguyên nhân nào khác, mà tay của bà ta run lên, di động rơi xuống bậc đá, màn hình đen thui.
Lam Duyệt Khả run run rẩy rẩy nhắc nhở Hoắc Trầm Lệnh.
“Hoắc Trầm Lệnh, các anh đang phạm pháp đấy! Các anh đều muốn vào đồn cảnh sát ư!”
Sắc mặt Hoắc Trầm Lệnh âm trầm lạnh lẽo, giọng nói giá lạnh như băng.
“Chúng tôi phạm vào tội gì?”
Hoắc Trầm Huy: “Người đánh Vương Bá Minh chính là hai cậu con trai bị bệnh tâm thần của ông ta mà.”
Hoắc Trầm Huy cố ý nhấn mạnh vào ba chữ “Bệnh tâm thần”.
Hoắc Trầm Vân mỉm cười tủm tỉm hỏi Lam Duyệt Khả: “Có cần tôi cho bà mượn điện thoại báo cảnh sát không?”
Lam Duyệt Khả: “…”
Tể Tể và Tương Tư Hoành cũng cất giọng non nớt mà cổ vũ.
“Chú Anh Đông, chú Anh Kỳ, cố lên! Cố lên! Cố lên!”
Lam Duyệt Khả: “…”
****
Nửa tiếng đồng hồ sau, Lam Duyệt Khả gọi tài xế đang đợi ở cổng ngoài trang viên vào giúp đỡ.
Vương Bá Minh bị đánh tới nỗi mặt mũi bầm dập, nếu không phải tài xế nhận ra chiếc đồng hồ xa xỉ trên tay ông ta, người tài xế còn tưởng phu nhân của mình trộm người nào đó về.
Vương Anh Soái sợ hãi đến mức khóc đến ngất đi.
Sau khi lên xe, Vương Bá Minh đau đến cơ hồ không thể kêu ra tiếng, chỉ có thể nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Người nhà họ Hoắc đã sớm rời đi, nhưng hai đứa con bất hiếu Vương Anh Đông cùng Vương Anh Kỳ của ông ta vẫn còn đứng bên ngoài.
Trong mắt Vương Bá Minh hiện ra lửa giận ngút ngàn, nhưng trong miệng chỉ toàn là bọt máu.
“Chờ đấy… cho tao!”
Hai thằng oắt con Vương Anh Đông và Vương Anh Kỳ này ấy vậy mà còn dám đánh cả cha mình, chẳng phải là vì ỷ vào việc có nhà họ Hoắc chống lưng sao?
Nếu nhà họ Hoắc xảy ra chuyện gì thì sao?
Dự án của Vịnh Lan Kỳ nào có dễ lấy như vậy?
Chúng có hiểu biết gì về Vịnh Lan Kỳ không?
Nếu nhà học Hoắc đã muốn, ông ta cũng lười tranh giành, mà ngược lại còn dâng hai tay, sau đó khiến Hoắc Trầm Lệnh phải đích thân trả lại cho ông ta!
Nghĩ đến đây, Vương Bá Minh cố gắng đè nén cơn tức giận trong lòng, vừa đau đớn vừa khó khăn nín nhịn mà nói với tài xế.
“Tới câu lạc bộ Phong Lam!”
Lam Duyệt Khả vô thức nhíu mày lại: “Bá Minh, chúng ta tới bệnh viện trước đi, hôm nay Soái Soái cũng đã bị doạ, vừa khéo chúng ta đi kiểm tra cùng nhau.”
Vương Bá Minh nghiêng đầu lại, ánh mắt nham hiểm vô cùng, tuy Lam Duyệt Khả vẫn nhíu mày như cũ, nhưng cũng không dám nói thêm một câu nào nữa.
Xe chạy về phía câu lạc bộ Phong Lam.
…
Ở bên phía nhà họ Hoắc, Vương Anh Đông và Vương Anh Kỳ xác định xe của nhà họ Vương đã rời hẳn mới quay trở về biệt thự.