Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1131:
Ban đầu cậu ấy cũng phản kháng lại, nhưng sau mỗi một lần phản kháng đều là một trận đòn thừa sống thiếu chết.
Còn cha của cậu ấy thì không hề che giấu sự chán ghét mà quát lớn.
“Cút đi! Con trai của Vương Bá Minh tao tuyệt đối không thể là kẻ tâm thần được! Cút thật xa cho tao! Vĩnh viễn không được nói cho người ta biết, chúng mày là con của Vương Bá Minh!”
Lẽ ra lúc đó cậu ấy mới chỉ có sáu, bảy tuổi, hơn nữa đã nhiều năm trôi qua, không nên nhớ rõ ràng như vậy mới đúng.
Nhưng Vương Anh Kỳ không chịu nổi vô số trận đòn roi của Vương Bá Minh, những lời mắng mỏ của ông ta cũng chẳng có gì đổi khác, theo thời gian, những lời này đã khắc sâu vào trong tâm trí của cậu ấy.
Cậu ấy có chỉ số IQ của một đứa trẻ bảy, tám tuổi, chứ không phải IQ của một đứa trẻ mới lên ba.
Còn có thêm anh trai Vương Anh Đông vẫn luôn ở bên cạnh hướng dẫn, nên những gì cần biết cậu ấy đều đã biết.
Nghe Kế Nguyên Tu nói, Vương Anh Kỳ vô thức đưa tay ra kéo lấy Kế Nguyên Tu, đẩy Kế Nguyên Tu trốn ra phía sau lưng anh trai Vương Anh Đông.
Nhìn anh trai rồi lại quay sang nhìn Kế Nguyên Tu nhỏ bé, rõ ràng Vương Anh Kỳ rất sợ hãi, nhưng cậu ấy vẫn chậm chạp bước ra khỏi sau lưng anh trai, bảo vệ chặt chẽ cho Kế Nguyên Tu ở phía sau.
“Tổ… Tổ Bảo Bảo đừng… đừng sợ, tôi và anh trai sẽ cùng bảo vệ cho cậu!”
Chớ nói đến tâm tình của Kế Nguyên Tu hiện tại, mà ngay cả trái tim của mấy người Hoắc Trầm Huy cũng đều bị đâm một cái.
Một đứa nhỏ ngoan thế này, vì sao lại có một người cha ruột sẵn sàng ném cậu ấy vào trong bệnh viện tâm thần, để cậu ấy tự sinh tự diệt chứ?
Bệnh viện Thái Hoà là chỗ nào?
Vương Bá Minh thật sự không hề hay biết chút gì sao?
Hoắc Trầm Huy không tin.
Vương Anh Soái nhìn sang Vương Bá Minh, cất giọng như sắp khóc đến nơi.
“Cha ơi! Minh Tể Tể muốn dìm chết con, hu hu hu… cha, cha đánh chết nó giúp con đi! Hu hu hu… Cha! Cha ơi!
Vương Bá Minh nhìn cả người con trai ướt sũng, lông mày nhíu chặt lại.
“Cha đã biết rồi, Soái Soái yên tâm, cha sẽ không để bọn chúng được yên ổn đâu!”
A!
Gia tộc đứng đầu Hoa Quốc cơ đấy?
Đó là bởi vì các gia tộc lớn khác đều nhường nhịn, nếu không thì cái danh gia tộc đứng đầu này sao có thể rơi trên đầu nhà họ Hoắc được chứ?
Không nói đến nhà họ Mặc đang gặp khó khăn, thì vẫn còn nhà họ Kỷ và nhà họ Tôn cơ mà!
Dù có chuyện gì xảy ra thì vẫn còn có nhà họ Bạch!
Tiếc là nhà họ Bạch hiện này chỉ còn lại một mình Bạch Nam Khê, tuy còn trẻ, nhưng Bạch Nam Khê, lại là người cứng cỏi, không dễ bắt nạt.
Nếu mấy gia tộc Huyền môn này thực sự ra tay, có gia tộc nào kém hơn họ Hoắc chứ?
Nghĩ đến đây, Vương Bá Minh bỗng nhiên nhìn thẳng vào Hoắc Trầm Lệnh, âm độc lên tiếng.
“Hoắc Trầm Lệnh, mày có biết lúc trước vì sao Trương Ninh lại chết không?”
Hoắc Trầm Lệnh còn chưa kịp nói gì, Vương Bá Minh lại nhanh chóng bổ sung, như thể sợ ông không biết vậy.
“Bởi vì cô ta phúc mỏng, không xứng đáng với vị đại Phật của nhà họ Hoắc chúng mày, cho nên mày xem đi… Dù cô ta một hơi sinh ra ba đứa con trai, kết quả không phải…”
Hoắc Trầm Lệnh đặt Tể Tể vào lòng Hoắc Trầm Huy đứng ngay bên cạnh mình, sau đó thong thả ung dung cởi chiếc khuy măng sét tinh xảo và sang trọng trên ống tay áo sơ mi ra.
Khi Tể Tể nghe thấy Vương Bá Minh nhắc tới người mẹ trên nhân gian của mình, hơn nữa trong mắt ông ta còn lộ ra sự đắc ý, bé tức thì nghiêng non nửa cơ thể ra khỏi lòng của bác cả.
Hoắc Trầm Lệnh tựa hồ biết được Tể Tể muốn làm gì, ông vừa chậm rãi xắn tay áo lên, vừa nhẹ nhàng nói với bé.
“Tể Tể ngoan, cứ để cho cha hoạt động gân cốt đi.”
Tể Tể nhìn cha nuôi, rồi lại nhìn sang Vương Bá Minh rất đáng đập kia, sau đó bé thả lỏng đôi bàn tay đang siết chặt thành nắm đấm nhỏ của mình ra.
Hơn nữa, bé còn không quên dặn dò cha nuôi.
“Cha ơi, đợi chút, nếu cha đánh mệt rồi, Tể Tể sẽ đánh giúp cha.”
Hoắc Trầm Lệnh mỉm cười yêu chiều.
“Được!”
Vương Bá Minh: “…”
Hai mẹ con Lam Duyệt Khả cùng Vương Anh Soái đều không dám tin.
Hoắc Trầm Lệnh bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn về phía Vương Anh Đông vẫn luôn giữ im lặng.
“Có muốn chút giận cho người mẹ đã mất sớm và những gì các cậu đã phải chịu đựng trong suốt những năm qua không?”
Vương Anh Đông không dám tin, nhưng lại gật đầu không chút do dự.
“Muốn!”
Vương Anh Kỳ nghe họ nói mà không hiểu gì, nhưng vì nghe thấy anh trai gật đầu nói “muốn”, nên cậu ấy cũng gật đầu theo.
“Muốn!”
Hoắc Trầm Lệnh khẽ mỉm cười, vốn định tự mình ra tay, nhưng bỗng nhiên ông lại đút một tay vào túi quần, tay còn lại đặt lên eo thon của mình rồi nói chuyện với Kế Nguyên Tu.
“Em trai, đừng để cho ông ta chạy trốn!”
Kế Nguyên Tu đại khái hiểu được ý của Hoắc Trầm Lệnh.
“Anh hai yên tâm!”
Vương Bá Minh có dự cảm chẳng lành.
“Mày… chúng mày muốn làm cái gì?”
Vương Anh Đông dồn hết những đau khổ mà mình và em trai đã phải chịu đựng trong bệnh viện Thái Hoà và những năm gần đây vào nắm đấm, rồi giáng một đấm thật mặt vào bản mặt của Vương Bá Minh.
“Làm cái gì ư? Đánh ông đấy!”
“Cho ông là cha bất nhân! Làm chồng bất nghĩa! Làm con rể bất hiếu! Làm người tâm địa đen tối!”