Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1130:
Vương Bá Minh hít một hơi thật sâu, ngăn cho bản thân không nổi giận.
Ông ta nở một nụ cười giả tạo, còn mở miệng nhắc nhở người nhà họ Hoắc.
“Mấy năm gần đây nhà họ Hoắc các người gây thù chuốc oán cũng không ít, không sợ đốt tiền để mở mang nơi đó, về sau dù có bao nhiêu tiền cũng không bù đắp được sao? Sau đó sẽ bị người ta xô ngã?”
Hoắc Trầm Vân mỉm cười đáp lại.
“Câu gây thù chuốc oán mà ngài Vương đã nói thực ra là đang nói chính mình, phải không? Dù sao mỗi một xu một hào nhà họ Hoắc chúng tôi kiếm được đều là tiền chính đáng, còn tiền của nhà họ Vương các người… có bao nhiêu đồng rút ra từ phía bệnh viện Thái Hoà, trong lòng ngài Vương chắc là hiểu rõ nhất?”
Vương Bá Minh trong mắt hiện lên sự phẫn nộ, ông ta nhìn về phía Hoắc Trầm Vân như muốn giết chết anh ấy tới nơi.
Hoắc Trầm Vân thấy thế, vội vàng nhích người lại gần bên Tể Tể, xoa cánh tay giả vờ đáng thương.
“Tể Tể, ánh mắt của ngài Vương kia thật hung ác, như là muốn giết người vậy, làm chú ba sợ quá!”
Tể Tể nhắc nhở anh.
“Chú ba chắc chắn sẽ sống lâu trăm tuổi, chú ba không phải sợ ông ta!”
Đây không phải là hiệu quả Hoắc Trầm Vân mong muốn, nhưng Hoắc Trầm Huy ở bên cạnh đã phụ hoạ theo.
“Tể Tể, ý của chú ba cháu là ngài Vương đây thiếu kỷ luật quá, nếu không, ở trên đường lớn mà ông ta cứ nhìn chằm chằm vào trẻ nhỏ như vậy, lỡ dọa con người ta sợ hãi thì phải làm sao?”
Hoắc Trầm Vân bồi thêm một dao: “Sợ hãi chỉ là việc nhỏ, chẳng may hù chết con cái nhà người ta, vậy không phải Địa Phủ lại thêm việc sao?”
Tể Tể bỗng nhiên hiểu được ý của chú ba, bé vỗ đùi một cái.
Bé quên mất mình đang được cha nuôi bế trong lòng, kết quả không vỗ tới đùi mập mạp của mình, mà lại vỗ vào cánh tay rắn chắc của cha nuôi.
Một tiếng “Bang” vang lên, âm thanh rất vang dội!
Hoắc Trầm Lệnh dùng ánh mắt như dao găm mà nhìn thẳng về phía Hoắc Trầm Vân.
Hoắc Trầm Vân sở mũi tỏ vẻ vô tội, rồi ngẩng đầu nhìn chiếc đèn chùm pha lê khổng lồ ở giữa phòng khách.
Hoắc Trầm Lệnh mặt không biểu tình: “Giả dối!”
Hoắc Trầm Vân trực tiếp ngoáy lỗ tai, dùng động tác bày tỏ mình không nghe được gì cả.
Hoắc Trầm Lệnh không nói chuyện nữa, Hoắc Trầm Vân đưa lưng về phía anh hai của mình, nhún vai một cái, thỉnh thoảng lại có tiếng cười truyền đến.
Vương Bá Minh nhìn cảnh trước mắt không hiểu mô tê gì, ngược lại còn cảm thấy hình như đầu óc của mấy người nhà họ Hoắc này có vấn đề gì rồi?
Nói cái gì với cái gì đó?
Sao tự dưng lại nói với một đứa nhỏ ba tuổi rưỡi rằng ông ta sẽ doạ trẻ con, Địa Phủ sẽ rất bận?
Người có bệnh nặng nhất hẳn phải là Hoắc Trầm Vân kia!
Tể Tể cúi đầu, vừa vuốt ve cánh tay của cha nuôi, vừa dùng giọng ngây thơ và non nớt nói chuyện với bác cả và chú ba.
“Bác cả, chú ba, Tể Tể đã hiểu rồi, ý là bảo cha mẹ Vương tới dạy dỗ lại ông ta đúng không?”
Hoắc Trầm Huy bật cười ha hả rồi gật đầu: “Đúng rồi! Rốt cuộc nuôi được mà không dậy được chẳng phải là lỗi của người làm cha sao!”
Tể Tể nghiêm túc gật đầu.
Bé nhìn kỹ Vương Bá Minh một lượt, xác định cha mẹ của Vương Bá Minh đều đã qua đời.
“Mọi người đợi một chút, Tể Tể tìm người hỏi thăm xem thế nào, rạng sáng nhất định sẽ bảo bọn họ quay về giáo dục lại bác Vương cho tốt!”
Vương Bá Minh cạn lời.
Sao nào?
Còn trông cậy vào cha mẹ đã chết hơn mười năm của ông ta sống lại, túm tai ông ta mà mắng sao?
Gia đình ông ta bây giờ làm ăn lớn như vậy, tất nhiên ông ta cũng có quen biết với những đại sư lợi hại.
Đồ đạc trong nhà được sắp xếp có chủ ý, mỗi năm ông ta đều đi viếng mồ mả cha mẹ đúng hạn, thậm chí còn dời mồ mả của cha mẹ từ quê lên thành phố, thế nên, cho dù bây giờ cha mẹ ông ta đã ở nơi chín suối thì cũng đã là người thành phố rồi.
Hai anh em Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Vân cùng một con bé mới có ba tuổi rưỡi lại dùng cách này để lừa gạt ông ta, không sợ cắn trúng lưỡi hay sao!
Vương Bá Minh dùng vẻ mặt mặt lạnh lùng nhìn ba người lớn và bốn đứa trẻ.
“Hoắc Trầm Lệnh, Anh Đông cùng Anh Kỳ là con trai của Vương Bá Minh tôi, hôm nay tôi tới đây gặp anh cũng là vì nể mặt mũi của người cầm quyền nhà họ Hoắc, chỉ là không ngờ được cách dạy dỗ của ông cụ Hoắc lại…”
Ông ta lắc đầu cười lạnh: “Nếu đám người họ Hoắc các người đã như vậy, cứ chờ cảnh sát tìm tới cửa đi!”
Làm loạn tới tận đồn cảnh sát, ông ta muốn đưa con trai về nhà chẳng lẽ cảnh sát còn có thể không đồng ý được ư!
Nhà họ Hoắc ấy à!
Ha!
Đúng là cho mặt mũi còn không biết đường mà giữ!
****
Khi Vương Bá Minh bước ra khỏi phòng khách, Lam Duyệt Khả đã nắm tay con trai Vương Anh Soái quay lại, Kế Nguyên Tu cùng Tương Tư Hoành cách xa hai mẹ con nhà này khoảng 5 mét, đi bên cạnh họ là hai anh em Vương Anh Đông và Vương Anh Kỳ.
Nhìn thấy Vương Bá Minh, Vương Anh Kỳ vội trốn ra sau lưng Vương Anh Đông theo bản năng.
Kế Nguyên Tu thấy cảnh này, trong mắt hiện lên một chút hàn ý.
“Anh Kỳ, không cần sợ ông ta, ông ta không thể nào tổn thương các người được nữa đâu.”
Tuy nhiên, Vương Anh Kỳ còn nhớ rõ ngày nhỏ mình đã bị cha là Vương Bá Minh đưa đến bệnh viện Thái Hoà hết lần này đến lần khác.
------------------------------
e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ