Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1135:
Nhưng trực giác nói cho ông biết, Vịnh Lan Kỳ mà Minh Vương nói tới, chính là Vịnh Lan Kỳ mà ông cùng Vương Bá Minh đang tranh chấp.
Minh Vương ngả lưng thoải mái dựa vào ghế văn phòng của Hoắc Trầm Lệnh, lười biếng đáp lại.
“Tất nhiên là ở thu đô, nếu ở nơi khác thì bổn tọa hỏi cậu làm cái gì?”
Hoắc Trầm Lệnh: “…”
Ông nhướng mày và lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Minh Vương.
“Ở thủ đô không phải chỉ có một nơi tên là Vịnh Lan Kỳ, ngài Minh có thể đưa ra thông tin cụ thể hơn một chút được không?”
Minh Vương suy nghĩ một chút, rồi đáp lại một cách không chắc chắn.
“Ví dụ... một hồ chứa lớn?”
Rắn là giao hẳn là khá thích nơi có nước, nhỉ?
(Giao hay giao long: là một loài Thủy quái, thân hình dài tựa như loài Rắn, không chân hoặc có chân, trên đầu có mào hoặc sừng như lân, miệng có nanh sắc nhọn.)
Hoắc Trầm Lệnh mặt không biểu tình đi về phía trước, mãi đến khi tới bên cạnh Minh Vương ông mới dừng lại.
“Ngài nhường đường một chút.”
Minh Vương kỳ thực rất phối hợp, dù ông không đứng dậy, nhưng đôi chân dài của ông vẫn chạm xuống đất, đẩy chiếc ghế văn phòng lùi lại khoảng một mét.
Hoắc Trầm Lệnh: “…”
Được rồi!
Đây là cha ruột của Tể Tể, ông không nên so đo với cha ruột của Tể Tể.
Vì thế Hoắc Trầm Lệnh lần đầu tiên bị mất ghế văn phòng và chỉ có thể cúi đầu khom lưng trước bàn làm việc, vừa mở máy chiếu vừa điều khiển giao diện máy tính để chiếu bản đồ địa hình của Vịnh Lan Kỳ và các khu vực lân cận.
“Nhìn cái này đi.”
Đôi mắt của Minh Vương đã rơi vào màn hình lớn, ông cau mày.
“Là nơi này!”
Vịnh Lan Kỳ còn chưa được phát hiện, nhìn từ bản đồ có thế thấy xung quanh nơi này có sông và núi vây quanh, một con sông uốn cong chảy qua giữa hai ngọn núi, vì có nhiều khúc cua nên dòng chảy không quá nhanh, hai bên bờ sông có rất nhiều hoa lan mọc dại.
Vài thập kỷ trước, có rất nhiều ngôi làng và thị trấn gần đó, nhưng mấy năm gần đây các hộ gia đình đã lục tục dọn đi nơi khác, hiện giờ cũng chỉ còn lại một số ông già bà cả goá bụa cô đơn là ở lại, tại Vịnh Lan Kỳ còn có một đạo quán.
Sự chú ý của Minh Vương đổ dồn vào dòng sông, một con sông có nhiều khúc quanh co.
Nhìn vào đó, Minh Vương không nhịn được mà cười nhạo một tiếng.
“Ngàn năm đi qua, ấy vậy mà đến cái sừng còn chưa mọc được! Tên này tu luyện tệ quá!”
Hoắc Trầm Lệnh nhíu mày, quay đầu nhìn lại.
“Tu luyện?”
Minh Vương gật đầu: “Đúng! Chim Chín Đầu muốn ra ngoài kiếm tiền, nên nó đã làm một giao dịch với bổn tọa!”
Hoắc Trầm Lệnh không hiểu có ý gì, nhưng cũng không hỏi thêm câu nào, chỉ chậm rãi chờ đợi câu tiếp theo.
Minh Vương lại không nói gì.
Hoắc Trầm Lệnh: “…”
Không nói thì dẹp đi!
Chỉ là Chim Chín Đầu muốn trốn thoát khỏi âm trạch, lấy cớ đi ra ngoài kiếm tiền đã trốn khỏi mí mắt của Minh Vương và đám cấp dưới của ngài ấy mà thôi.
Còn về phần Vịnh Lan Kỳ có bí mật gì, sau này ông sẽ tới đó một chuyến để tìm hiểu.
“Trời cũng đã muộn rồi đấy, ngài Minh.”
Minh Vương nhìn ra màn đêm ngoài cửa sổ: “Không phải ngày nào cậu cũng tăng ca đến tận một, hai giờ sáng sao? Lúc này mới có mấy giờ chứ?”
Hoắc Trầm Lệnh: “Nguyên nhân chính là tôi cần phải làm việc.”
Minh Vương: “Vậy cậu cứ làm việc của mình đi, bổn tọa sẽ ở đây nghỉ ngơi một lát, chờ đến khi trời sáng, cậu đưa bổn tọa tới Vịnh Lan Kỳ đi dạo một vòng.”
Hoắc Trầm Lệnh quay người lại, đưa lưng về phía Minh Vương.
“Dựa vào đâu mà ngài nghĩ tôi sẽ tự mình đưa ngài tới đó?”
Minh Vương nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Hoắc Trầm Lệnh, sau đó bật cười khẽ.
“Bởi vì cậu đã định tham gia vào dự án Vịnh Lan Kỳ, nên mây đen đã bắt đầu ập xuống đầu cậu rồi.”
Phản ứng đầu tiên của Hoắc Trầm Lệnh là nghĩ tới những gì Vương Bá Minh sẽ làm sau khi trở về.
Rốt cuộc Vương Bá Minh không thể nào không biết được tình hình của bệnh viện Thái Hoà, cho nên, liệu Vương Bá Minh có vứt bỏ đấu thầu hạng mục Vịnh Lan Kỳ và để mình rơi xuống cống hay không?
Minh Vương nhìn thấy Hoắc Trầm Lệnh đang đứng bất động trước bàn làm việc như một tác phẩm điêu khắc bằng gỗ, không kìm được mà nhấc chân lên, dùng mũi chân đá nhẹ vào khuỷu chân của Hoắc Trầm Lệnh.
“Ngài…”
Hoắc Trầm Lệnh đột nhiên xoay người lại, trong mắt đột nhiên hiện lên một tia lạnh lẽo.
“Nếu ngài thấy ngứa chân, tôi có thể tìm người giúp bẻ chân đi?”
Minh Vương: “…”
Hung dữ như vậy sao?
Ông đã làm gì đâu?
Ông nhìn thấy người này như hoá thành tượng gỗ nên mới muốn nhắc nhở một chút mà thôi!
Tể Tể vừa mới bưng theo sữa và trái cây, lảo đà lảo đảo bước tới cửa, vừa nghe thấy tiếng của cha nuôi, bé cũng chẳng gõ cửa nữa mà trực tiếp dùng bàn chân bé nhỏ đá văng cửa phòng mà tiến vào.
“Cha Hoắc, cha Minh, có phải hai người lại cãi nhau không?”
Minh Vương: “Sao có thể chứ?”
Hoắc Trầm Lệnh: “Không thể nào.”
Tể Tể bưng sữa bò cùng trái cây, ngẩng đầu nhỏ và chớp đôi mắt to ngập nước nhìn người này, rồi lại nhìn người kia.
“Nhưng mà cha Hoắc, vừa rồi Tể Tể nghe thấy cha hỏi cha Minh Vương, “Nếu ngài thấy ngứa chân, tôi có thể tìm người giúp bẻ chân đi” mà?”
Không phải cãi vã, mà là ngứa thì cần phải gãi.
Hoắc Trầm Lệnh đau răng.
Minh Vương lười nhác ngồi ngả lưng ra ghế, khẽ mỉm cười.