Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1126:

Hoắc Tư Thần cúi đầu nhìn, đã sắp khóc tới nơi rồi.

“Ôi mẹ ơi! Hơn phân nửa số bài toán tớ vừa làm! Đều hỏng hết rồi!”

Lục Hoài nhìn mà buồn cười, có lẽ là do kinh nghiệm thời thơ ấu, cậu ấy trầm tính và thận trọng hơn hẳn người bạn cùng tám tuổi - Hoắc Tư Thần.

“Không sao đâu, vẫn còn sớm, tớ còn chưa bắt đầu làm bài tập toán, chúng ta có thể làm cùng nhau, hẳn là có thể cùng nhau làm xong.”

Hoắc Tư Thần lập tức lấy lại sự tự tin: “Cậu còn chưa làm bài tập toán sao? Được, được, được, vậy chúng ta sẽ làm cùng nhau, một mình tớ làm không ổn, thật cô đơn và nhàm chán!”

Lục Hoài không nhịn được cười, đôi mắt vốn u ám đã hiện lên ánh sáng.

Dường như nghĩ tới điều gì đó, Hoắc Tư Thần bỗng nhiên hướng về phía góc tường và hét lớn.

“Thỏ Đen, mày cùng Hổ Nhỏ vào phòng bếp lấy chút trái cây và sữa lên đây giúp bọn tao! Nhớ là phải làm lén lút, đừng để quản gia và mấy người nhà Vương Bác Minh nhìn thấy.”

Anh em cùng cảnh ngộ mới vừa rửa sạch sẽ bể bơi bên ngoài trang viên, mệt đến thở hổn hển, lại bị an bài việc.

Thỏ Đen nhịn không được hỏi Hoắc Tư Thần.

“Cậu Tư Thần, cậu có thể hỏi đại nhân nhỏ giúp chúng tôi một chút, xem chúng tôi sẽ ở đây bao lâu không?”

Hoắc Tư Thần rất dễ nói chuyện, cậu nhóc nở nụ cười rạng rỡ.

“Đương nhiên có thể! Chờ bọn tao làm xong bài tập về nhà, tao sẽ đi hỏi giúp bọn mày.”

Hổ Nhỏ rất thông minh: “Cậu Tư Thần, nhất định cậu đừng nói là chúng tôi hỏi nhé.”

Hoắc Tư Thần nhướng mày, Lục Hoài lại mỉm cười và gật đầu đồng ý.

“Đến lúc đó tao sẽ bảo là tao muốn biết.”

Thỏ Đen và Hổ Nhỏ lập tức cảm thấy eo không còn đau nữa, tung tăng nhảy nhót ra khỏi phòng, rồi lén lút xuống phòng bếp lấy đồ ăn.

Trong phòng khách, Vương Bác Minh đang nói chuyện với Hoắc Trầm Lệnh, Lam Duyệt Khả liền gọi con trai út của mình là Vương Anh Soái vối đang ngồi chơi ở phòng khách nhỏ.

“Tể Tể, dì có dẫn một anh trai tới chơi với con này.”

Tể Tể nhìn Vương Anh Soái, rồi lễ phép chào hỏi.

“Chào anh trai nhỏ.”

Vương Anh Soái bất mãn nhíu mày: “Anh trai nhỏ cái gì chứ? Tao không có em gái! Còn nữa, tao tên Vương Anh Soái, mày phải gọi tao là Soái ca!”

(Vì trong tên thằng nhóc Vương Anh Soái có một chữ Soái 帅, từ này còn có một nghĩa là đẹp trai, nên từ Soái ca 帅哥 này vừa để chỉ tên thằng nhóc vừa lại cách thằng nhóc ám chỉ mình đẹp trai, anh tuấn.)

Tương Tư Hoành không làm theo.

“Anh lớn lên còn chẳng đẹp bằng em, Tể Tể cũng chưa bắt anh gọi Tể Tể là soái ca, anh còn không biết xấu hổ mà bắt Tể Tể gọi anh là soái ca à?”

Tể Tể cảm thấy anh Tiểu Tương nói không có gì sai, bèn tiếp tục nói.

“Tể Tể có sáu người anh trai, người nào người nấy đều rất đẹp trai, đẹp hơn anh gấp trăm lần, nhưng họ thậm chí còn không dám bảo Tể Tể gọi mình là soái ca đâu!”

Đánh giá Vương Anh Soái một lượt, Tể Tể cất giọng non nớt bổ sung thêm.

“Anh còn béo hơn cả Tể Tể, nhưng không được xinh đẹp đáng yêu như Tể Tể, hơn nữa da anh còn hơi đen, quả thực chẳng được tính là đẹp trai!”

Vương Anh Soái nào đã bị người ta chỉ trích như vậy bao giờ?

Cha nó là ông trùm ô tô, mẹ là ma nữ trong ngành thời trang, vì thế nó lập tức nổi nóng.

“Mày có gan lặp lại lần nữa xem! Có tin ông đập mày một trận không!”

Vương Bác Minh đen mặt lại, lạnh giọng quát lớn.

“Vương Anh Soái! Xin lỗi Tể Tể và Tiểu Tương đi!”

Trong đáy mắt của Lam Duyệt Khả chứa đầy sự bất mãn, nhưng ngoài miệng bà ta vẫn phụ hoạ theo lời của Vương Bác Minh.

“Soái Soái, mau xin lỗi Tể Tể và Tiểu Tương đi, con như vậy thật là vô lễ.”

Vương Anh Soái không làm, nó còn bắt đầu khóc lóc ăn vạ như đang ở nhà mình.

“Dựa vào đâu mà bắt con xin lỗi nó? Nó còn phải bồi thường đấy… oa oa oa…”

Lam Duyệt Khả che miệng của con trai lại, mỉm cười xin lỗi với ba anh em Hoắc Trầm Huy, Hoắc Trầm Lệnh và Hoắc Trầm Vân, rồi lôi con trai ra khỏi phòng khách.

Tể Tể nhìn theo bóng dáng của hai mẹ con họ, dường như bé nghĩ tới điều gì đó nên cũng chạy ra ngoài.

Tương Tư Hoành thấy thế, vội đuổi theo Tể Tể.

Kế Nguyên Tu lo lắng cho bọn nhỏ, cũng lập tức chạy theo.

Vương Bác Minh cuốn quýt xin lỗi mấy người lớn của nhà họ Hoắc.

“Tổng giám đốc Hoắc à, thật xin lỗi các anh, Soái Soái bị mẹ nó chiều hư rồi.”

Hoắc Trầm Huy cười nhạt, nhấp một ngụm trà, không nói lời nào.

Hoắc Trầm Vân cúi đầu trao đổi công việc với người đại diện Hứa Liệt, trực tiếp làm lơ gã ta.

Hoắc Trầm Lệnh mặt không biểu cảm: “Đã biết là chiều hư, vậy thì giáo dục cho tốt rồi hãy đưa nó ra ngoài, tránh để người khác phải dạy lại nó cách cư xử!”

Nụ cười trên mặt Vương Bác Minh biến mất trong nháy mắt.

Tuy nhiên, nghĩ đến địa vị hiện giờ của Hoắc Trầm Lệnh, gã ta lại cố nặn ra một nụ cười tươi, chỉ là lần này ý cười không lan tới đáy mắt.

“Tổng giám đốc Hoắc nói rất đúng, con cái nhà mình quả thật phải tự mình dạy dỗ, khoảng thời gian qua, hai anh em Anh Đông Anh Kỳ đã làm phiền tổng giám đốc Hoắc rồi, lần này tôi đích thân tới đón bọn chúng về nhà, dạy dỗ lại cho đàng hoàng.”

Hoắc Trầm Vân nói lớn vào điện thoại di động: “Vậy sao? Dạy con phải nhân lúc còn sớm, tới bảy, tám tuổi nên đánh phải đánh, nếu không chờ đứa nhỏ lớn rồi, còn có thể tự lập rồi mới bò tới bày tỏ thứ gọi là tình cha bao la, không phải rất khôi hài sao?”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free