Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1127:
Vương Bác Minh: “…”
Hoắc Trầm Vân vừa ngẩng đầu lên, thấy khuôn mặt đen còn hơn đáy nồi của Vương Bác Minh, bèn tỏ vẻ xin lỗi mà giải thích.
“A, thật ngại quá giám đốc Vương, tôi đang bàn bạc với người đại diện về một kịch bản mới, cha của nam chính là một con cá sấu khổng lồ trong giới kinh doanh, người vợ cả đã đồng hành cùng ông ta từ lúc hai bàn tay trắng dựng nghiệp, sinh cho ông ta hai đứa con trai, cuối cùng lao lực mà chết!”
“Sau khi người vợ cả chết còn chưa đến nửa năm, người cha kia liền rước vợ mới về nhà, cũng từ đó dần dần đối xử không tốt với hai đứa con vợ trước để lại, đến cuối cùng bởi vì mô típ cũ rích “có mẹ kế liền có cha kế” xuất hiện, ông ta còn lén đâm sau lưng hai đứa con của mình!”
Nói tới đây, Hoắc Trầm Vân nghiêng đầu, hỏi Hoắc Trầm Huy đang bình tĩnh uống trà.
“Anh cả, anh nói xem, có phải đầu óc người cha này có vấn đề không?”
Hoắc Trầm Huy hiếm khi mới mở miểng: “Sợ là bệnh không nhẹ!”
Vương Bác Minh: “…”
****
Trên bãi cỏ bên ngoài, Vương Anh Soái lao đi nhanh như chớp, bỏ lại Lam Duyệt Khả đi giày cao gót ở phía sau, chỉ trong một hơi cậu ta đã lao thẳng tới bên cạnh bể bơi.
Hai anh em Vương Anh Đông và Vương Anh Kỳ đang bơi lội trong bể bơi.
Vương Anh Soái vốn đang khóc ngao ngao bỗng nhiên dừng khóc, nó lau nước mắt rồi hướng về phía bể bơi, hét lên với hai anh em Vương Anh Đông và Vương Anh Kỳ.
“Các tên bệnh tâm thần chúng mày, vì sao lại chạy trốn khỏi bệnh viện?”
“Mẹ nói người bị tâm thần đặc biệt nguy hiểm, nếu chúng mày làm người khác bị thương không những bị cảnh sát bắt đi, mà còn hại đến cả cha tao, mẹ tao và anh em bọn tao nữa!”
“Sao bọn mày còn chưa cút về bệnh viện tâm thần đi?”
Khoảnh khắc Vương Anh Kỳ nhìn thấy Vương Anh Soái, cậu ta sợ tới mức lặn xuống nước.
Nhưng bởi vì quá hấp tấp, nên cậu ta bị sặc một ngụm nước và bắt đầu ho dữ dội.
Vương Anh Đông không rảnh hơi mắng lại Vương Anh Soái, mà vội vàng kéo em trai lên khỏi mặt nước và vỗ nhẹ vào lưng cậu ta.
“Anh Kỳ, sao rồi? Chúng ta đi lên trước đi.”
Vương Anh Soái vẫn đứng bên bể bơi, bỗng nó hét lên.
“Đi lên làm cái gì? Mẹ tao bảo chúng mày chết đi càng tốt, đỡ phải nhìn mà phiền lòng! Thân là ông trùm trong giới ô tô, vậy mà lại có hai người con trai bị bệnh tâm thần, khỏi phải nói ông ấy đã mất mặt thế nào?”
“Nếu chúng mày chết đi, từ nay về sau tao sẽ không còn hai người anh bị tâm thần nữa, nhất định sẽ không còn ai giễu cợt tao!”
Tể Tể vừa kịp lúc đuổi tới, bé không thể nghe thằng nhóc này nói nổi nữa, bèn giơ một chân lên, đá người bay vào bể bơi.
“A a a!”
“Cứu mạng!”
“Cứu mạng! Cha ơi! Mẹ ơi! Cứu con! Ô ô ô… khụ khụ khụ…”
…
Sau khi Vương Anh Đông kéo em trai Vương Anh Kỳ lên, lại xác nhận Vương Anh Soái thật sự không biết bơi, sức vùng vẫy của nó cũng ngày một yếu đi, Vương Anh Đông không khỏi nhíu mày, sau đó anh ta lao mạnh xuống nước.
Khi thấy Vương Anh Đông chuẩn bị vớt người lên, khoé miệng của Tể Tể khẽ nhếch, sau đó thu bàn tay mập mạp của mình lại và đứng bên thành bể bơi chờ đợi.
Vương Anh Soái bị lôi lên, quỳ rạp trên mặt đất và ho khan kịch liệt không kém gì Vương Anh Kỳ.
Vương Anh Đông không quan tâm đến nó, Vương Anh Kỳ thì đỡ hơn một chút, nên quay sang hỏi thăm Vương Anh Soái.
“Soái Soái, em có bị sao không?”
Vương Anh Soái tức giận bò dậy và đá một cái vào ngực Vương Anh Kỳ.
Vương Anh Đông nhìn thế, tức giận đến mức gân xanh trên trán không ngừng đập thình thịch.
“Vương Anh Soái, có tin tao ném mày lại vào trong nước không!”
Vương Anh Soái thấy Lam Duyệt Khả đã tới, nó còn phải sợ cái quái gì nữa?
Nó đứng thẳng người, hai tay chống nạnh, sau khi ho khan vài tiếng thì tức giận mắng ầm lên.
“Được! Mày có giỏi thì ném tao thử xem! Xem mẹ tao có giết hai tên điên chúng mày hay không!”
“Tao có sao không à? Tao suýt nữa thì chết đuối rồi đấy, mày hỏi xem tao có bị sao không? Tao đánh chết hai tên tâm thần chúng mày! Nếu không phải vì hai tên điên chúng mày, sao tao lại bị cha chửi chứ? Cha tao đã bao giờ mắng tao đâu! Đều là do chúng mày! Tao ghét bọn mày!”
“Mẹ tao nói không sao! Kẻ tâm thành chính là kẻ tâm thần, là loại người nguy hiểm! Nên bị nhốt trong viện tâm thần cả đời, không bao giờ được thả ra, tránh làm hại người khác!”
Tể Tể nhíu mày: “Vừa rồi là bổn Tể Tể đá mày xuống đấy, không liên quan gì đến chú Anh Đông!”
Vương Anh Soái vừa định mắng Tể Tể, Tương Tư Hoành đã tiến lên phía trước, dùng đôi mắt âm trầm lạnh lùng nhìn thẳng vào nó, ánh mắt này khiến Vương Anh Soái nhìn mà rùng mình.
Nhưng nó vừa ngẩng đầu lên đã thấy Lam Duyệt Khả chạy tới, nó oà một tiếng rồi lập tức chạy về phía mẹ mình, vừa chạy vừa gân cổ gào lên.
“Mẹ ơi! Chúng nó muốn dìm chết con, hu hu hu… hu hu hu… Mẹ, mẹ mau báo cảnh sát đi, để cảnh sát gông cổ chúng nó lại!”
Lam Duyệt Khả nhìn thấy cả người con trai ướt như chuột lội, không dám trút giận lên đầu Tể Tể mà nhanh chóng đưa con trai nhỏ đến trước mặt hai anh em Vương Anh Đông cùng Vương Anh Kỳ, giơ tay tát thẳng vào mặt họ.
“Ai cho chúng mày bắt nạt Soái Soái!”