Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1110:
Người phụ nữ: “…”
Quả nhiên người phụ nữ nọ lập tức dừng lại, sau đó khẩn trương lùi về phía sau.
Một đôi mắt của cô ta nhìn chằm chằm Trần Thuật, ánh mắt kia như hận không thể ăn tươi nuốt sống đối phương.
Ánh mắt của Trần Thuật cũng sắc bén khác thường, hận không thể ấn đầu đối phương vào trong túi nilon.
Bốn mắt nhìn nhau, ánh lửa bắn ra bốn phía, cảnh tượng thật khốc liệt.
Trên hàng ghế sau của một chiếc xe ô tô cách đó không xa, Tể Tể đang nhìn chằm chằm vào tình hình của hai người kia xuyên qua cửa sổ xe, thấy cảnh tượng của hai người họ, cả Tể Tể, Tương Tư Hoành cùng Kế Nguyên Tu đều sửng sốt.
Kế Nguyên Tu lẩm bẩm cảm khái.
“Thời đại tiến bộ, ngàn năm trôi qua, nhưng cách chiến đấu của con người vẫn như cũ, có khi tình yêu thực sự khiến con người thay đổi đến mức không thể nhận ra!”
Tể Tể ngây ngô hỏi: “Chú nhỏ, tình yêu là gì?”
Tương Tư Hoành cảm thấy mình đã hiểu rồi, bèn chỉ vào Trần Thuật và người phụ nữ kia.
“Chắc đó là cảnh một người đàn ông và một người phụ nữ đánh qua đánh lại, cô đập tôi một cái, tôi đẩy cô một chút! À, còn nôn lên người người khác nữa! Sau đó dùng chuyện nôn mửa uy hiếp người ta, khiến người ta không dám làm gì nữa! Và trong mắt cả hai người đều như thể muốn ăn tươi nuốt sống đối phương!”
Hoắc Trầm Lệnh vốn định ngăn cản Tương Tư Hoành giả thích, bỗng nhiên từ bỏ.
Loại tình yêu như vậy, quỷ ma mà thấy không khéo còn phải tránh xa ba thước.
Đôi mắt đen láy, to tròn của Tể Tể hiếm khi lộ ra vẻ sợ hãi.
“Tình yêu đó thật khủng khiếp, Tể Tể quyết định không thích tình yêu!”
Cha nuôi Hoắc: “…”
Ông vội nhìn xem có dự án nào tốt không, rồi kéo Tương Uyên làm cùng, xem như một món quà đáp lễ vì Tiểu Tương đã dạy con gái ông tránh xa việc yêu sớm.
Đương nhiên, cha nuôi Hoắc đã quên, con gái nhà mình phải 500 tuổi mới trưởng thành được!
Khoảng thời gian ấy đủ cho ông ấy chết bốn, năm lần!
****
Đưa ba đứa nhỏ về tới cổng lớn của trang viên nhà họ Hoắc, vừa khéo Hoắc Trầm Lệnh nhận được điện thoại của Hoắc Trầm Huy - người đã về đến nhà.
“Trầm Lệnh, cha ruột của hai anh em Vương Anh Đông, Vương Anh Kỳ đã dẫn theo mẹ kế và đứa em trai bảy tuổi của họ tới rồi.”
Hoắc Trầm Lệnh nhẹ nhàng ừ một tiếng.
“Chúng em đã về tới cửa nhà.”
“Được.”
Ba ngày trước Hoắc Tư Lâm tới Hải Thành để thực tập, ngày hôm sau Hoắc Tư Cẩn cũng ra nước ngoài thi đấu, trong nhà đột nhiên thiếu mất hai đứa lớn, thế là hai cha nuôi lại bận bịu với việc đón đám nhỏ.
Tương Uyên có quá nhiều người hâm mộ, giá trị con người của Hoắc Trầm Lệnh lại quá cao, Minh Vương lại quá đẹp trai, hiệu trưởng trường mẫu giáo đã uyển chuyển bày tỏ với Hoắc Trầm Huy rằng mình muốn đích thân đến trang viên nhà họ Hoắc để đón bọn nhỏ.
Minh Vương không quan tâm, bởi vì ông biết con gái cưng của mình ngoan ngoãn hiểu chuyện, dù sao ông cũng đã quen với việc để con gái mình tự do hoạt động.
Tương Uyên tức giận đến chất vấn hiệu trưởng Lý.
“Tôi quá nổi tiếng cũng là lỗi của tôi hay sao?”
Trên mặt hiệu trưởng Lý nở nụ cười nịnh nọt.
“Vậy thì không phải, chỉ là độ nổi tiếng của anh Tương đây quá cao, nếu anh tự mình đưa đón bọn trẻ sẽ dễ khiến xung quanh nhà trẻ trở nên đông đúc chen lấn, còn dễ doạ sợ các bạn nhỏ, chúng tôi đã hỏi qua ý của Tiểu Tương, Tiểu Tương tỏ vẻ không thích bị một đám người xa lạ vây quanh và chỉ chỉ trỏ trỏ.”
Lửa giận trong lòng Tương Uyên lập tức bị dập tắt!
Con trai chính là điểm yếu của anh ta!
Về phần Hoắc Trầm Lệnh, ngoài miệng thì ông ấy đồng ý với hiệu trưởng Lý, nhưng bình thường vẫn là Hoắc Trầm Huy đưa đón hai bạn nhỏ học tiểu học là Hoắc Tư Thần cùng Lục Hoài, còn Hoắc Trầm Lệnh sẽ đưa đón ba đứa nhỏ học mẫu giáo.
Còn Hoắc Tư Tước đang học cấp hai, họ trực tiếp bàn bạc để Bách Minh Tư cùng tới trang viên đưa cậu nhóc tới trường, hết tiết tự học buổi tối hai cậu nhóc lại về cùng với nhau.
Xe vừa dừng ở sân trước, vợ chồng Vương Bác Minh và Lam Duyệt Khả đã ngồi đợi trong phòng khách nửa tiếng đồng hồ, vừa nghe được động tĩnh đã vội đứng lên.
Hoắc Tư Thần và Lục Hoài đang làm bài tập trong phòng, nghe thấy tiếng động liền thò đầu ra ngoài cửa sổ nhìn xuống.
Tể Tể vừa bước xuống xe đã lập tức chú ý đến hai anh trai, bé vội nhảy hẳn xuống xe, rồi nhanh nhảu ngẩng đầu, vẫy bàn tay nhỏ mập mạp lên chào hỏi họ.
“Anh ba, Anh Lục Hoài, cha đưa Tể Tể, anh Tiểu Tương và cả chú nhỏ về rồi đây!”
Lục Hoài vẫy tay chào mọi người, cười rạng rỡ.
Hoắc Tư Thần lại nhìn về phía cha mình theo bản năng.
Quả nhiên cậu nhóc thấy cha hơi ngẩng đầu lên, dùng ánh mắt sắc bén nhìn thẳng về phía cậu.
Hoắc Tư Thần lập tức quay đi, chuyển tầm mắt về phía Tể Tể, Tương Tư Hoành cùng Kế Nguyên Tu, đồng thời cậu nhóc cũng để lộ nụ cười còn khó coi hơn khóc.
“Chú nhỏ, Tể Tể, Tiểu Tương, cháu và Lục Hoài làm bài tập trước đã! Làm xong rồi chúng cháu sẽ xuống chơi với mọi người.”
Không đợi ba đứa nhỏ kịp trả lời, Hoắc Tư Thần vội vàng lùi đầu về phía sau, tiếp tục múa bút thành văn.
Lục Hoài nghiêng đầu nhìn, bèn nhắc nhở cậu nhóc.
“Tư Thần, đây là bài tập toán, sao cậu lại viết nhiều từ đơn tiếng Anh như vậy?”