Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1109:
Cậu ấy không nhịn được mà ho khan một cái thật mạnh.
Tể Tể vẫn ngồi trong lòng cha nuôi làm nũng, giọng nói ngọt ngào lại vang lên.
“Cha ơi ~”
Tương Tư Hoành lập tức dùng “Chất giọng chảy nước” mà gọi Kế Nguyên Tu.
“Chú nhỏ ~~~”
Kế Nguyên Tu: “…”
Không phải cậu ấy không tôn trọng vãn bối, mà là… cổ họng cậu ấy đặc biệt khó chịu, dạ dày cũng khó chịu theo.
Để tránh nôn mửa tại chỗ, cậu ấy dùng một tay ném thẳng Tương Tư Hoành vào trong lòng Trần Thuật không biết đã hoá đá tự bao giờ, rồi lao vào phòng vệ sinh với tốc độ nhanh như gió.
Trần Thuật: “…”
Tương Tư Hoành nhìn anh ta, mím mím miệng nhỏ, cậu nhóc vừa định cất tiếng gọi người, Trần Thuật đột nhiên giơ tay ra hiệu đầu hàng.
Tương Tư Hoành phản ứng lại rất nhanh, cậu nhóc dùng cả hai tay hai chân vòng qua người Trần Thuật như một con bạch tuộc mới giúp bản thân không bị ngã xuống đất.
Trần Thuật đã bất chấp này đó, vội vàng ra tiếng.
“Đừng! Tiểu… cậu Tiểu Tương, cầu xin cậu… cậu… tạm thời cậu đừng nói chuyện, được không?”
Tương Tư Hoành vẫn cất giọng chảy nước, còn học theo Tể Tể vặn vẹo cơ thể nhỏ bé của mình và mở miệng làm nũng.
“Vì sao thế~~?”
Trần Thuật: “…”
Dáng vẻ kệch cỡm này quả thực khiến người khác phải buồn nôn…
Anh ta không còn cảm thấy giọng nói ngọt ngào điệu đà của những người người phụ nữ đó dễ nghe nữa.
Thật đúng là muốn mạng người mà!
Trần Thuật giơ hai tay lên rồi cũng chạy thẳng vào nhà vệ sinh.
Tể Tể không khỏi sửng sốt.
“Cha ơi, chú nhỏ và chú Trần bị làm sao vậy?”
Cha nuôi Hoắc không nói lời nào, chỉ xoa đầu của con gái cưng, rồi yên lặng ngẩng đầu nhìn trần nhà.
Còn may!
Còn may là ông nhịn được!
Nhưng ông không dám nói lời nào, sợ rằng mình cũng phải gọi tên chị Huệ (ý là muốn ói), vì thế đành bế con gái nhanh chóng chạy ra cửa.
Sau khi mở cửa, ông đi thẳng vào thang máy, cuối cùng ôm con gái nhỏ đến bãi đậu xe rồi lên xe, tiếp đó ngồi im trên xe chờ Kế Nguyên Tu cùng Tương Tư Hoành.
Ba phút sau, Kế Nguyên Tu sắc mặt trắng bệch cùng Tương Tư Hoành lộ rõ vẻ quan tâm và vô tội cũng bước ra.
Ở phía xa xa, Giang Lâm nhìn Trần Thuật không ngừng nôn mửa, chợt cảm thấy vô cùng tò mò.
“Trần Thuật, chẳng lẽ lúc ở văn phòng cậu đã bị bắt ăn nhiều quá nên mới cảm thấy buồn nôn sao?”
Rốt cuộc anh ấy cũng từng được cô chủ Tể Tể “bón” đồ ăn rồi, bởi vì thế cũng không thể trách cứ khi anh ấy lại nghĩ theo hướng này.
Trần Thuật vừa cúi đầu vào trong túi nilon màu đen mà nôn mửa, vừa khó nhọc lắc đầu.
“Không… oẹ… chủ yếu là… Tiểu Tương… Tiểu Tương học… học theo cách nói chuyện của Tể Tể… oẹ…”
Giang Lâm không nói nên lời.
Sao Tiểu Tương lại không thể học theo cách nói chuyện của Tể Tể chứ?
Đều là đứa nhỏ mới ba, bốn tuổi mà thôi, còn nữa, cô chủ Tể Tể không đáng yêu sao?
Tiểu Tương tuy rằng nhìn hơi gầy, nhưng thằng bé đáng yêu lễ phép biết bao, đúng không?
Trần Thuật mới vừa nôn xong một đợt, quay sang dùng nước khoáng súc miệng, lúc anh ta định nói chuyện, một tiếng la hét thất thanh của phụ nữ bỗng vang lên từ phía sau.
“A ~ Thuật ~~~”
Trần Thuật vừa lúc xoay người, còn chưa nhìn rõ khuôn mặt của người phụ nữ kia đã lại há miệng mà “oẹ”.
Đứng trước hai lựa chọn, hoặc là nôn lên người mình, hoặc là nôn lên người của người khác, anh ta quyết đoán lựa chọn thà làm hại người khác còn hơn hại mình, thế là anh ta nôn lên người của người phụ nữ kia.
Giang Lâm đứng ngay bên cạnh: “…”
Cả đôi này đều thật có “mùi vị”, anh ấy phải tránh xa hai người này ra.
Giang Lâm lập tức bỏ chạy như bị lửa đốt vào mông.
Trần Thuật muốn gọi Giang Lâm lại thì người phụ nữ nọ đã vung túi xách lên và điên cuồng đập về phía anh ta.
Người này vừa chửi vừa đánh, tất cả sự thanh lịch và quyến rũ trong quá khứ đều đã biến mất.
Lúc này cô ta không khác gì Mẫu Dạ Xoa tái thế!
“A a a! Bà đây vất vả trang điểm hơn hai tiếng đồng hồ, thử trang phục cũng đến một tiếng rưỡi! Giờ thì hỏng hết rồi! Hỏng hết rồi! Trần Thuật, con mẹ nhà anh, không muốn hẹn hò với tôi thì cứ nói thẳng, bà đây cũng đau thiếu một cây dưa như anh! Đúng là dáng người lòng chó, sao chẳng có chút nhân tính nào vậy! Xem bà đây có cào nát mặt anh ra không!”
Trần Thuật: “… Thực xin lỗi, thực xin lỗi, tôi thật sự không phải cố ý.”
Người phụ nữ liên tục ra tay, thậm chí còn cùng cả tay cả chân để “tiếp đón” Trần Thuật.
Trần Thuật lùi không được, cuối cùng anh ta cũng hết kiên nhẫn, bắt đầu hét lên giống người phụ nữ kia.
“Ha! Cô cũng đâu kém gì tôi! Cô cho rằng ông đây thiếu một người như cô ở bên cạnh hả? Gọi thì gọi đàng hoàng, cô không biết mở to họng ra mà gọi à? Đã bao nhiêu tuổi rồi còn bắt chước trẻ con mới ba tuổi rưỡi nũng nịu, một đứa bé bốn tuổi gọi theo còn khiến tôi nôn mửa, đừng nói tới người đã hai mươi mấy tuổi như cô!”
Hai người nói tới nói lui, dùng đủ loại ngôn ngữ để công kích nhau, người phụ nữ cũng dùng cả tay cả chân, thậm chí cả túi xách để tấn công Trần Thuật.
Trần Thuật khổ không nói nổi thành lời.
Cuối cùng cũng tung ra đòn sát thủ, giơ tay tóm lấy túi xách, rồi lại nôn.
“Cô mà không dừng tay lại, có tin ông đây trực tiếp nôn hết lên người cô không!”