Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1117:

Hoắc Trầm Huy và Trầm Vân trăm miệng một lời.

“Mẹ, con cảm thấy mình có thể xử lý được việc mua lại bệnh viện Thái Hoà.”

“Bây giờ con đi đến đâu có trợ lý và người đại diện theo sát, Bàng Lê Chi căn bản không thể sờ tới góc áo của con được.”

Bà nội Hoắc cũng rất công bằng, vừa xắn tay áo vừa hỏi hai người.

“Bước cuối cùng của việc mua lại bệnh viện Thái Hoà là ký tên, pháp nhân của tập đoàn Hoắc thị là ai?”

Hoắc Trầm Huy cảm thấy không ổn.

“Con bị một người phụ nữ muốn bắt cá nhiều tay lừa gạt nên chẳng còn lòng tin vào phụ nữ nữa, có lẽ ở nhà vài ngày cũng khá tốt!”

Hoắc Trầm Vân giải thích: “Mẹ, con với cô ta chưa bao giờ nảy sinh tình yêu nam nữ.”

Bà nội Hoắc lúc này đã xắn xong một bên tay áo, tiếp tục xắn tới tay áo bên kia, mí mắt cũng chẳng thèm nâng lên lấy một chút.

“Mất công các con đã không có tình yêu nam nữ, nếu không các con sẽ không chỉ có một trận đòn ngày hôm nay đâu!”

Hoắc Trầm Vân: “…”

Nghĩ đến đây, Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Vân cùng đồng loạt lắc đầu.

Vừa định nói gì đó, họ lại nhìn thấy mẹ ruột bắt đầu xắn tay áo.

Hai anh em lại đành đồng thanh: “Đúng vậy Tể Tể, cha của cháu không bị ngã cũng không bị sái cổ, quả đúng là chuyện tốt!”

Bà nội Hoắc thấy, vừa lòng mà thả tay áo xuống.

“Được rồi, mọi người mau ăn sáng đi, ăn xong rồi nên làm gì thì làm nấy, hôm nay là thứ sáu, sau khi tan học, tan làm thì các cháu tập trung ở nhà cũ mà ăn cơm, tối chủ nhật hãy quay về trang viên.”

Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Vân không dám có bất cứ lời phàn nàn nào.

“Vâng, mẹ.”

Hoắc Tư Lâm và những đứa nhỏ khác đồng loạt gật đầu.

“Vâng, bà nội.”

Ăn sáng xong, bọn nhỏ đi học.

Vì cả Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Vân đều đã bị thương, nên nhiệm vụ đưa hai đứa nhỏ tới trường tiểu học, ba đứa nhỏ hơn tới trường mầm non đã rơi lên người Hoắc Tư Lâm cùng Hoắc Tư Cẩn.

Hai anh em phân chia công việc, Hoắc Tư Lâm lái xe đưa Lục Hoài và Hoắc Tư Thần tới trường tiểu học, Hoắc Tư Cẩn đưa ba bạn nhỏ tới trường mầm non.

Xe còn chưa tới cửa nhà trẻ, ba bạn nhỏ không phải con người đã quay đầu lại nhìn.

Hoắc Tư Cẩn đang lái xe nhìn qua kính chiếu hậu, thấy thần sắc của ba đứa nhỏ đều có vẻ kỳ lạ, anh ấy mỉm cười dò hỏi.

“Chú nhỏ, Tể Tể, Tiểu Tương, phía sau có chuyện gì sao?”

Tể Tể đáp lại: “Anh cả, Tể Tể nhìn thấy dì xinh đẹp hôm qua bị rơi khỏi tầng cao ở đồn cảnh sát, hoá ra dì ấy đã tỉnh lại rồi, hiện đang nói chuyện với một bà cụ trước xe bán đồ ăn sáng.

Hoắc Tư Cẩn cũng biết được tình hình phía bên bệnh viện Thái Hoà, lẽ ra nhân chứng Trương Ngọc hẳn nên ở trong bệnh viện, còn hai anh em Vương Anh Đông cùng Vương Anh Kỳ thì ở trong trang viên.

“Anh cả biết rồi, các em tới trường mầm non phải chăm chỉ học tập, sau khi anh cả đưa các em vào trường sẽ qua đó xem như thế nào, đảm bảo không để cho người khác bắt nạt dì xinh đẹp của các em đâu.”

Tể Tể mỉm cười nói lời cảm ơn: “Cảm ơn anh cả, nhưng anh cả cũng phải đi học, đừng để mình đi học muộn nha.”

Trong lòng Hoắc Tư Cẩn cảm thấy ấm áp, được em gái trắng trẻo, mềm mại, bụ bẫm, đáng yêu như vậy quan tâm quả thực rất tốt, nếu không phải do đang lái xe, anh ấy thực sự muốn ôm và hôn Tể Tể một cái.

Nụ cười trên mặt anh ấy càng trìu mến hơn.

“Anh cả biết rồi.”

****

Trong vòng hơn nửa tháng, mấy anh em nhà họ Hoắc đều bận rộn như con quay.

Nhưng dù bận đến mấy, Hoắc Trầm Lệnh vẫn kiên trì bớt chút thời gian đi đón con.

Bình thường mấy đứa nhỏ đều được đưa về trang viên, rốt cuộc Minh Vương cũng ở sau núi, ngày thường Tương Uyên cũng ở tại trang viên, không lo không có ai chăm sóc đám nhỏ.

Thỉnh thoảng bận quá, Hoắc Trầm Lệnh cũng sẽ đưa ba bạn nhỏ ở trường mầm non, hai bạn nhỏ học lớp 3 tới công ty.

Tình cờ hôm nay Hoắc Trầm Lệnh cũng rất bận, việc thu mua bệnh viện Thái Hoà gặp phải chút vấn đề, cho nên ông đã trực tiếp đưa 5 đứa trẻ đến công ty.

Tất cả các nhân viên nữ trong công ty khi biết được chuyện này, ai nấy đều lòng xuân rộn ràng.

“Cho dù tổng giám đốc đã có ba con trai một con gái, tôi vẫn muốn sinh thêm cho anh ấy một đứa nhỏ nữa!”

“Tôi cảm thấy tổng giám đốc không thiếu con nữa đâu! Cho nên tôi không nghĩ lâu dài như vậy, có thể cùng thân mật với tổng giám đốc một đêm thôi tôi cũng có thể kiếm được rất nhiều!”

“Ôi chao! Ai lại không thích một ông chủ lớn bận rộn công việc còn chăm sóc gia đình chứ? Các cô không thấy, bạch phú mỹ nhà họ Phương gần đây đều tìm đủ mọi lý do để chạy tới công ty của chúng ta hay sao?”

(Bạch, phú, mỹ 白富美: Một từ lóng trên internet TQ, ý chỉ những cô gái xinh đẹp, giàu có và khí chất.)

Nhân viên nam độc thân trực tiếp tạt một gáo nước lạnh lên người họ.

“Nhưng đó là tổng giám đốc Hoắc đấy! Là tổng giám đốc Hoắc đứng tít trên mây! Đừng si tâm vọng tưởng nữa!”

“Đúng vậy! Hoa trên núi cao không với tới được đâu, không thì các cô thử hướng tầm mắt xuống những ngọn cỏ ven đường như chúng tôi đi?”

(Hoa trên núi cao 高岭之花: Câu này xuất phát từ một bộ phim của Nhật Bản, ý chỉ những người dù đẹp (như hoa) như lại có xuất phát cao, thân phận hiển hách, chỉ có thể ngắm chứ không với tới được.)

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free