Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1116:
Tuy rằng, dẫu lúc trước khi tới nhà trẻ cậu ấy đúng là bị đám nhóc ồn ào làm đau cả đầu, nhưng cũng bớt được chút thời gian để đọc tài liệu giảng dạy hiện hành.
Được rồi!
Dù cậu ấy cũng không đến mức trở thành kẻ thất học mù chữ, nhưng cũng phải tự nhận có rất nhiều chữ bản thân cũng khó nhận ra.
Hoắc Tư Lâm và Hoắc Tư Cẩn nhìn nhau nén cười, Hoắc Tư Lâm ho khan một tiếng rồi mở lời.
“Để anh đi trông chúng nó làm bài tập, Tư Cẩn, chú nhỏ vừa tới nhà cũ còn chưa quen với nơi này, em dẫn chú ấy về phòng nghỉ ngơi đi.”
“Vâng.”
Tương Tư Hoành cũng rất biết điều, lập tức cất giọng nói tiếp.
“Vậy để em dẫn Tể Tể đi nghỉ ngơi, ngày mai bọn em còn phải tới trường mầm non nữa.”
Hoắc Tư Lâm đã lên tầng, Hoắc Tư Cẩn không nhịn được mà cười rộ lên.
“Đúng vậy, ngày mai mọi người đều phải đi học, cho nên ai cũng phải nghỉ ngơi.”
Phòng khách tại nhà cũ vừa rồi còn náo nhiệt, giờ đã yên tĩnh trở lại.
Trong phòng làm việc vang lên những tiếng kêu yếu ớt, nhưng bọn nhỏ đều đã lên tầng, chỉ có ba đứa nhỏ không phải là con người mới nghe thấy rõ ràng, còn mấy đứa nhỏ Hoắc Tư Lâm chẳng hề nghe thấy được chút âm thanh nào.
Về phần ba đứa trẻ không phải con người, Kế Nguyên Tu tìm Hoắc Tư Cẩn để lấy sách vỡ lòng, bắt đầu tự học từ đầu, rồi rơi vào trạng thái lão tăng nhập định, che chắn tất thảy âm thanh xung quanh.
(Lão tăng nhập định 老僧入定: Đây là một thành ngữ của TQ, ý chỉ những người ở yên một chỗ như cao tăng, loại bỏ dục niệm, không còn vướng bận hay phân tâm bởi điều gì.)
Tể Tể cùng Tương Tư Hoành cũng đã mệt, hai bé không muốn bị quấy rầy, vì thế đã dựng nên một kết giới nhỏ, sau đó hai đứa nhỏ liền chìm vào giấc ngủ say sưa ngon lành.
Sáng hôm sau, Tể Tể thức dậy và xuống tầng để ăn sáng, bé bỗng phát hiện ra chú ba Hoắc Trầm Vân mới được thăng chức có dáng đi hơi kỳ lạ.
“Chú ba, có phải chú thấy khó chịu ở đâu hay không?”
Hoắc Trầm Vân đỡ eo dựa tường đi ra khỏi phòng, mỗi một bước đi đều vô cùng gian nan.
“Cái này ấy à… Tể Tể, đêm qua chú ba ngủ không cẩn thận bị ngã khỏi giường, có va đập một chút, nhưng cũng chẳng phải vấn đề gì lớn, nghỉ ngơi vài ngày sẽ ổn thôi.”
Bà nội Hoắc bưng hoành thánh từ trong bếp đi ra, liếc xéo con trai mình một cái, rồi mỉm cười tủm tỉm mà trò chuyện với Tể Tể.
“Tể Tể không cần phải lo lắng cho chú ba của cháu đâu, nó là đàn ông da dày thịt thô, ngã chút cũng chẳng sao.
Hơn nữa nó cũng đã bao nhiêu tuổi rồi, ngủ không mà cũng để bị ngã, đáng đời!”
Hoắc Trầm Vân: “…”
Cứ như thể người ở trong phòng sách rạng sáng hôm nay, đánh anh một trận tơi bời không phải là bà cụ trước mặt vậy!
Cánh cửa một căn phòng khác mở ra, Hoắc Trầm Huy cũng xuất hiện trước cửa phòng với trạng thái tương tự, dựa vào vách tường mà dịch người ra ngoài.
Tương Tư Hoành quay đầu lại và nhìn sang.
“Cha ơi, có phải cha cũng giống như chú ba, lúc nằm ngủ bị ngã xuống đất hay không?”
Khéo miệng của Hoắc Trầm Huy co giật: “Không phải đâu, tại lúc ngủ cha bị sái cổ, cổ đau nhức, còn lại đều ổn cả.”
Tương Tư Hoành ngây thơ hỏi tiếp: “Cha ơi, cha có cần con bóp vai giúp cha không?”
Bà nội Hoắc cười đến là sảng khoái: “Tiểu Tương thật hiếu thuận, con có thể xoa bóp giúp cha con thử xem sao.”
Hoắc Trầm Huy nhớ ra con trai nhỏ của mình là một cương thi nhỏ, chẳng may lúc thằng bé ra tay không khống chế được sức lực, cổ của ông không những bị sái, mà có thể còn bị gãy hẳn ra. Nghĩ tới đây, khoé miệng của Hoắc Trầm Huy càng co giật điên cuồng hơn.
“Không cần, không cần đâu, cha sẽ ổn ngay ấy mà!”
Sợ con trai nhỏ không tin, Hoắc Trầm Huy thậm chí còn vặn cổ.
Chỉ có mình ông ấy nghe thấy một tiếng “rắc” rất nhỏ, Hoắc Trầm Huy suýt chút nữa phải bật khóc.
Mẹ ơi!
Lại sái cổ rồi!
Tể Tể nhìn xung quanh: “Bà nội, cha cháu đâu rồi ạ?”
Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Vân gần như đồng thanh trả lời, ánh mắt nóng rực.
Tuy nhiên, đối diện với ánh mắt to tròn long lanh của Tể Tể, họ lại cố kìm nén ánh lửa theo bản năng.
“Tể Tể, cha cháu bận rộn chuyện thu mua lại bệnh viện Thái Hoà, trời còn chưa sáng đã tới công ty rồi.”
Tể Tể cười.
“Vây cha chắc chắn không bị ngã cũng không bị sái cổ đâu, nếu không nhất định cha không thể đi làm được. Tể Tể yên tâm rồi.”
Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Vân: “…”
Đau lòng quá cháu gái à!
Vết thương trên người họ, 70% là do mẹ ruột đánh mà ra!
30% còn lại là do chia sẻ với cha của cháu gái, anh em tốt của họ!
Còn về phần nguyên nhân ấy à… nhắc tới mà muốn rơi nước mắt.
Đêm qua sau khi bước vào phòng sách, anh em tốt của họ chỉ cần dùng một câu nói đã tránh được đòn hiểm của mẹ rồi, sau đó còn vô nhân tính đến độ ụp nồi lên đầu họ.
“Mẹ, thu mua lại bệnh viện Thái Hoà là chuyện cấp bách, anh cả mỗi ngày chỉ có ba tiếng nghỉ ngơi, hết thảy mọi việc đều giao cho con, Trầm Vân ra cửa còn bị mấy người họ hàng kia quấy rầy, để em ấy ở nhà nghỉ ngơi cũng vừa khéo.”
Nghe đi, đó mà là tiếng người sao?
Hai người bọn họ đều cần nghỉ ngơi chỉ có Hoắc Trầm Lệnh phải ra ngoài bận rộn, nhất định phải giữ gìn sức khỏe!