Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1115:
“Tổ Bảo Bảo, anh mau gọi mẹ đi!”
Kế Nguyên Tu: “…”
Ông nội Hoắc cũng đã đi ra, ông cụ lấy một chiếc đồng hồ đeo vào tay Kế Nguyên Tu.
“Cha là cha của con!”
Khuôn mặt nhỏ của Kế Nguyên Tu xấu hổ tới nỗi đỏ bừng, cuối cùng mới tìm lại được giọng nói của mình, lắp bắp gọi một tiếng.
“Cha… cha…”
Ông nội Hoắc đặt tay lên đôi vai gầy gò, non nớt của cậu ấy, giọng nói của ông cụ vô cùng nghiêm túc và kiên định.
“Người trẻ tuổi à, lúc gọi người giọng nói phải thật to, thật vang dội! Đừng nghĩ bây giờ bản thân con bao nhiêu tuổi, dù sao thì trông dáng vẻ hiện tại của con cũng chỉ mới có năm tuổi mà thôi!”
“Nào, gọi mẹ đi!”
Cả vành tai của Kế Nguyên Tu cũng đã đỏ bừng, hai má đỏ đến mức như sắp rỉ máu.
Tuy nhiên, khi cậu ấy nhìn về phía bà nội Hoắc, thấy bà ấy đang nhìn mình với nụ cười trên môi, Kế Nguyên Tu vẫn cất tiếng gọi to.
“Mẹ!”
Bà nội Hoắc bật cười ha hả: “Ôi, ôi, ôi! Thật tốt quá, thật tốt quá, nhà họ Hoắc của chúng ta lại có thêm một đứa con trai nữa!”
Ông nội Hoắc gọi mấy đứa nhỏ lại để chào hỏi.
“Tư Lâm, dẫn các em trai và em gái tới đây, chào chú nhỏ đi!”
Hoắc Tư Lâm và những đứa nhỏ khác chào hỏi mà chẳng có chút áp lực nào, rốt cuộc, dù thoạt trông Kế Nguyên Tu mới chỉ khoảng năm tuổi rưỡi, nhưng nghe nói tuổi tác thật của cậu ấy cũng ngót nghét hai ngàn rồi.
“Chào chú nhỏ ạ!”
Kế Nguyên Tu: … Khụ khụ khụ! Chào các cháu!”
(Từ đoạn này t sẽ thay đổi cách xưng hô giữa Kế Nguyên Tu và những người khác nhé, vì từ nay Kế Nguyên Tu cũng là người có thân phận rồi.)
Hoắc Tư Tước cười hỏi: “Chú nhỏ, chú đã chuẩn bị quà gặp mặt cho đám vãn bối chúng cháu chưa?”
Kế Nguyên Tu: “…”
Trên đường đến đây cậu ấy luôn lo lắng khẩn trương, làm gì có thời gian nghĩ đến quà gặp mặt gì đó.
Tuy nhiên có vẻ cậu ấy đã nghĩ đến cái gì đó, vì thế bền vươn tay ra sờ khắp người mình.
Tể Tể kinh hỉ kêu lên.
“Tổ Bảo Bảo, tay chú khỏi rồi!”
Tương Tư Hoành: “Tổ Bảo Bảo, chân của chú cũng khỏi rồi.”
Kỳ thật Kế Nguyên Tu đã sớm chú ý tới điều này, nhân lúc sự chú ý của mọi người đều dồn lên hai chân hai tay của cậu ấy, cậu ấy nhanh chóng túm một nắm vảy lớn trên người ra.
“Tư Tước, đây là quà gặp mặt của chú nhỏ.”
Hoắc Tư Thần vừa nhìn thấy mấy chiếc vảy đen đen bóng bóng liền ngẩn người, sao đó liền kêu lên.
“Tổ Bảo Bảo, đây là vảy rồng của chú sao?”
Ông nội Hoắc giơ tay vỗ vào gáy Hoắc Tư Thần một cái.
“Thằng nhóc thối, đây là chú nhỏ của cháu đấy!”
Hoắc Tư Thần tủi thân vô cùng: “Ông nội, vừa rồi anh hai cũng gọi chú ấy là Tổ Bảo Bảo mà.
”
Còn về phần Tể Tể, cậu nhóc không trực tiếp đề cập tới, dù sao đó cũng là em gái duy nhất của cậu, dù có thế nào cậu cũng phải bảo vệ em gái!
Hoắc Tư Tước vội tiếp nhận lấy miếng vảy và sửa lời: “Cảm ơn quả của chú nhỏ!”
Ông nội Hoắc nhìn về phía Hoắc Tư Thần: “Đã nghe thấy gì chưa?”
Hoắc Tư Thần: “…”
Mấy anh em Hoắc Tư Lâm không nhịn được mà đồng loạt cười rộ lên.
Kế Nguyên Tu vội đem từng miếng vảy trong tay tặng cho đám con cháu trong nhà.
Không khí trong phòng khách mới hài hòa và náo nhiệt làm sao.
Bà nội Hoắc bỗng nhiên lên tiếng: “Được rồi, đã không còn sớm nữa, Trầm Huy, Trầm Lệnh, Trầm Vân, các con theo mẹ lại đây, Nguyên Tu, tạm thời con hãy chăm sóc các cháu trai và cháu gái của mình nhé!”
Kế Nguyên Tu vội gật đầu: “Vâng ạ.”
Ba anh em Hoắc Trầm Huy, Hoắc Trầm Lệnh và Hoắc Trầm Vân: “…”
Đây là bắt đầu tính sổ với họ đấy à!
【 Đôi lời của tác giả: Các cục cưng có đoán được không? Người ta không được ghi tên dưới danh nghĩa của bác cả hay cha nuôi đâu, người ta ghi tên dưới danh ông nội Hoắc cơ, ha ha ha.】
****
Bà nội Hoắc vừa dẫn ba con trai lớn rời đi, ông nội Hoắc đã sắp xếp phòng cho cậu con trai út mới ra lò của mình rồi liền trở về phòng mình để nghỉ ngơi.
Trước khi trở về phòng, ông cụ lại bỗng nhiên nhìn về phía ba đứa cháu trai Hoắc Tư Tước, Hoắc Tư Thần và Lục Hoài, hỏi một câu đánh thẳng vào linh hồn của ba đứa nhóc.
“Các cháu đã làm xong bài tập về nhà chưa?”
Hoắc Tư Tước, Hoắc Tư Thần cùng Lục Hoài: “…”
Vãi đạn!
Vừa tan học về đến nhà họ đã phải lo lắng vấn đề Tổ Bảo Bảo có tan biến hay không, vì vậy mà quên làm bài tập về nhà rồi!
Lục Hoài còn tính là khá bình tĩnh.
Bởi vì cha nuôi đối xử với cậu nhóc rất dịu dàng.
Nhưng Hoắc Tư Tước cùng Hoắc Tư Thần lại không được may mắn đến thế, dường như cả hai cậu nhóc đều còn thể nhìn thấy hình ảnh cha ruột mặt mày vô cảm, nhìn chúng rồi thong dong rút thắt lưng ra!
Hai anh em liếc mắt nhìn nhau, cảm thấy lửa đã xém tới lông mày, vội lao về phòng và bắt đầu làm bài tập.
Lục Hoài thấy thế, cũng vội vàng đuổi theo.
Kế Nguyên Tu căn cứ vào việc bây giờ mình đã là trưởng bối của mấy đứa nhỏ, nói một câu theo bản năng.
“Cái gì không biết các cháu có thể hỏi chú.”
Tương Tư Hoành lại hỏi một câu đánh thẳng vào lòng của cậu ấy.
“Nhưng mà chú nhỏ ơi, không phải chú cũng đang đi học tại trường mầm non với chúng cháu sao? Những bài tập ấy, chú có biết làm không?”
Kế Nguyên Tu: “…”