Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1118:
“Đúng đấy! Các em gái à, mặc dù trong mơ cái gì cũng không thiếu, nhưng tỉnh dậy rồi mọi thứ đều đã hoá mây! Nhưng nếu các cô chọn chúng tôi…”
Một nữ nhân viên đã trực tiếp từ chối phũ phàng.
“Lựa chọn các anh ư, trừ khi mắt chúng tôi mù!”
“Đúng thế, đúng thế! Trừ khi chúng tôi không biết các người ngày nào cũng tổ chức tốp năm tốp ba tới hộp đêm tiệc tùng, thay bạn gái cần mẫn còn hơn cả thay áo!”
Các đồng nghiệp nam không nhịn được.
“Ôi chao em gái à, cuộc đời quá ngắn ngủi, sao không tận hưởng thú vui trước mắt đi!”
Đột nhiên, một giọng nói trong trẻo vang lên, lại ngọt ngào như sữa truyền tới.
“Chú ơi, “cuộc đời quá ngắn ngủi, sao không tận hưởng thú vui trước mắt” là cái gì ạ?”
Nam nhân viên nọ tuy không nhìn thấy người, nhưng vấn vui cười hớn hở mà giải thích.
“Đương nhiên là phải bắt lấy những thứ mình thích…”
Các đồng nghiệp ở bên cạnh: “…”
Kiềm chế đi người anh em!
Người cha giàu có đã dẫn theo con gái duy nhất của mình tới rồi kìa!
Nam đồng nghiệp đang ba hoa dường như cảm nhận được bầu không khí có gì đó không ổn, vội vàng quay đầu lại nhìn.
Nhìn thấy cảnh tượng này, anh chàng kia đang ngồi trên bàn làm việc liền sợ hãi đến mức ngã xuống đất.
Tổng giám đốc Hoắc bế Tể Tể, từ trên cao nhìn xuống người nhân viên kia với ánh mắt vô cảm.
Nam nhân viên mới vừa rồi còn ba hoa: “…”
Anh ta có tội!
Anh ta không bao giờ bốc phét nữa!
Tể Tể cảm thấy chú nọ còn chưa nói xong, vì thế lại cất giọng ngây thơ mà hỏi tiếp.
“Chú ơi, bắt cái gì thế? Chú còn chưa nói hết câu mà.”
Nam nhiên viên ba hoa: “…”
Các đồng nghiệp ở bên cạnh: “…”
Tổng giám đốc Hoắc nhẹ nhàng lên tiếng: “Tể Tể đang hỏi cậu đấy.”
Nam nhân viên ba hoa nuốt nước miếng, đang định đứng dậy thì bất ngờ ngã thẳng xuống đất.
“Đẩy… đẩy… đẩy người khác xuống, người trước ngã xuống, người sau tiến lên, không sợ khó khăn, dũng cảm tiến tới! Cũng giống như khi chúng tôi gặp khó khăn trong công việc, dù có vấp ngã cũng không bao giờ được bỏ cuộc. Tôi tin rằng cuối cùng chúng tôi sẽ có thể vượt qua khó khăn và giành được thắng lợi cuối cùng!”
Các đồng nghiệp: “……”
Nhân tài mà!
Căng thẳng thế này mà vẫn có thể phản ứng được!
Tổng giám đốc Hoắc cúi đầu, hỏi con gái trong lòng: “Tể Tể nghe có hiểu không?”
Nam nhan viên ba hoa vô cùng căng thẳng: “…”
Tể Tể nghe xong choáng váng, nhưng bé lại rất thích thú với những câu thành ngữ bốn chữ mà người nhân viên ba hoa kia đã nói ra.
“Đã hiểu, cha ơi, chú này biết được thật, thật nhiều thành ngữ, Tể Tể thích lắm, Tể Tể muốn học, có được không?”
Tổng giám đốc Hoắc nhìn về phía nam nhân viên đang quỳ bò trên mặt đất.
“Cậu có bằng lòng dạy thành ngữ cho Tể Tể không?”
Nam nhân viên ba hoa gật đầu không chút do dự.
“Tôi bằng lòng!”
Tổng giám đốc Hoắc ôm Tể Tể, xoay người đi về phía thang máy, Tể Tể ghé vào vai của cha nuôi, rồi mỉm cười với người nhân viên vừa đứng dậy.
“Chú ơi, đi thôi, dạy Tể Tể học thành ngữ nào.”
Cảm xúc của nam nhân viên ba hoa lên xuống như ngồi tàu lượn siêu tốc, vội gật đầu và đuổi theo.
“Ôi!”
Các đồng nghiệp: “…”
Quả nhiên phú quý hiểm trung cầu mà!
(Phú quý hiểm trung cầu 富贵险中求: truy cầu phú quý trong cảnh hiểm nghèo, nguy hiểm.)
Đồng nghiệp của họ đã một bước lên trời rồi!
Bên cạnh phòng làm việc của tổng giám đốc, Hoắc Trầm Lệnh đã chuẩn bị sẵn hai văn phòng cho mấy đứa trẻ, lúc này Hoắc Tư Thần cùng Lục Hoài đang nghiêm túc làm bài tập trong văn phòng, Kế Nguyên Tu đang ngồi trên ghế sô pha ngoài văn phòng nghiêm túc đọc một cuốn sách tranh dạy ghép vần.
Tương Tư Hoành đi vệ sinh về phát hiện không thấy Tể Tể đâu, ngay khi cậu nhóc định đi tìm người, lại nhìn thấy chú hai bế Tể Tể còn dẫn theo một người thường trở về.
“Tể Tể, đây là…”
Tể Tể hứng thú bừng bừng mà giới thiệu với Tương Tư Hoành và Kế Nguyên Tu.
“Anh Tiểu Tương, Tổ… Chú nhỏ, đây là chú mà cha em tìm cho chúng ta, lát nữa chú ấy sẽ dạy thành ngữ cho chúng ta.”
Tương Tư Hoành kinh ngạc.
“Dạy thành ngữ?”
Kế Nguyên Tu thực ra cũng cảm thấy hứng thú, bèn buôn cuốn sách tranh xuống và đứng lên.
“Chú cũng học cùng.”
Tương Tư Hoành vừa thấy thế, cảm thấy mình không thế thụt lùi được, vì thế cậu nhóc cũng lập tức gật đầu.
“Anh cũng học cùng nhé.”
Hoắc Trầm Lệnh thấy ba đứa nhỏ đều cảm thấy hứng thú, sau khi đi vào văn phòng lại thấy thêm hai đứa nhỏ đang nghiêm túc làm bài tập, bèn xoa đầu nhỏ của con gái cưng, liếc mắt nhìn người nhân viên kia một cái, rồi quay lại văn phòng làm việc của mình.
Nam nhân viên: “Xin chào cô chủ Tể Tể và các cậu chủ, tôi tên Trần Thuật, các cháu cứ gọi là chú Trần được rồi.”
Kế Nguyên Tu hỏi một câu thẳng vào trọng tâm: “Anh hai tôi gọi anh là gì?”
Trần Thuật: “Anh hai của cậu ư?”
Phản ứng đầu tiên của Trần Thuật là hốt hoảng, thậm chí anh ta còn quên mất cách xưng hô của Tể Tể với Kế Nguyên Tu.
Kế Nguyên Tu chỉ vào hướng Hoắc Trầm Lệnh vừa rời đi.
“Người vừa nãy là anh hai của tôi.”
Trần Thuật: “…”
Ôi vãi!
Ông cụ Hoắc quả là dao bén không tuổi, đã lớn tuổi như vậy rồi còn có một cậu con trai mới khoảng năm tuổi ư?
Tể Tể thấy Trần Thuật không nói được lời nào, bèn mở miệng giải thích.
“Chú Trần cũng không biết sao? Vậy để Tể Tể chạy qua hỏi cha một chút.”