Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1113:
Tể Tể nghe thấy thế thì không khỏi sửng sốt, vì chuyện này có liên quan đến người bạn nhỏ của mình, nên bé hỏi lại một cách rất nghiêm túc.
“Cha ơi, nếu Tổ Bảo Bảo không tìm được cha nuôi tại nhân gian thì anh ấy sẽ như thế nào?”
Minh Vương mỉm cười một cách nhẹ nhàng tùy ý: “Vậy thì nó sẽ giống như những vị thần khác, rơi vào giấc ngủ say rồi tiêu tan giữa đất trời.”
Tể Tể kích động, cơ thể nhỏ bụ bẫm tức khắc nhảy dựng lên, khiến cho hàm răng của Minh Vương đang tựa cằm lên đầu bé đập mạnh vào nhau, suýt chút nữa ông còn tự cắn vào đầu lưỡi của mình.
Minh Vương: “…”
Tể Tể không thấy được cảnh này, tất cả sự chú ý của bé đều đổ dồn lên người Tổ Bảo Bảo, nên bé cũng chẳng cảm nhận được gì.
Bé chỉ nghĩ rằng đầu mình cọ vào da thịt của cha Minh Vương, nên nhanh chóng tuột khỏi lòng của cha, sau đó lo lắng chạy đi mất.
“Không được, không được, Tể Tể lập tức đi tìm một người cha nuôi cho Tổ Bảo Bảo đây!”
“Cha Minh Vương cứ ngủ tiếp đi, ngày mai sau khi tan học, Tể Tể sẽ lại tới chơi với cha!”
Minh Vương: “…”
Nhìn thân hình nhỏ nhắn mập mạp của con gái cưng lắc lưu lao ra ngoài, trong lòng Minh Vương âm thầm ghi nợ cho bé rồng nhỏ!
Bỏ đi!
Bây giờ con gái cưng đã có nhiều bạn nhỏ chơi cùng, ông cũng yên tâm hơn!
Công việc của ông bây giờ là cẩn thận bồi bổ lại cơ thể, đồng thời đưa cho con gái cưng một Địa Phủ tốt đẹp hơn, đó mới là chuyện quan trọng!
Trong biệt thự dưới chân núi, cánh tay của Kế Nguyên Tu từ nhạt nhoà đã biến thành trong suốt, đột nhiên cậu ấy liên tiếp hắt hơi mấy cái.
“Hắt xì! Hắt xì! Hắt xì hơi!”
Hoắc Trầm Huy, Hoắc Trầm Lệnh và những người khác đồng loạt vây quanh cậu.
Kế Nguyên Tu ho khan một tiếng, rồi dùng tay xoa mũi.
Nhưng vì bàn tay của cậu ấy đã trở nên trong suốt, nên khi giơ tay lên, những ngón tay của cậu ấy đã trực tiếp xuyên qua chiếc mũi thẳng.
Mấy người Hoắc Trầm Huy: “…”
Tương Tư Hoành gãi đầu: “Sao Tể Tể vẫn còn chưa trở lại? Để con đi xem.”
Hoắc Trầm Huy mỉm cười và kéo cậu nhóc vào trong lòng: “Đừng nóng nảy, có lẽ Tể Tể muốn chơi đùa cùng cha Minh Vương của con bé một lát thôi.”
Hoắc Tư Thần cùng Lục Hoài mới vừa tan học trở về, bọn họ cũng đã biết được tình hình của Kế Nguyên Tu, nhìn thấy hai cánh tay của cậu ấy đã sắp tan biến, cả hai đều bị dọa nhảy dựng lên.
“Tổ Bảo Bảo, sao tình hình của em lại nghiêm trọng thế?”
Kế Nguyên Tu: “…”
Thôi bỏ đi!
Tổ Bảo Bảo thì Tổ Bảo Bảo vậy!
Dù sao vẻ bề ngoài hiện tại của cậu ấy cũng chỉ như trẻ con năm tuổi!
Đúng vào lúc Kế Nguyên Tu đang buồn rầu bất đắc dĩ, Tể Tể đã lao từ bên ngoài vào như một cơn gió, giọng nói ngọt ngào của bé vang lên một cách gấp gáp.
“Cha, cha ơi, cha mau nhận Tổ Bảo Bảo là con trai của cha đi!”
Mấy người Hoắc Trầm Huy: “Hả?”
Trong mắt của Hoắc Trầm Lệnh hiện lên vẻ “quả nhiên là thế”, sau đó ông bế con gái lên, ôn nhu hỏi.
“Tể Tể, cha Minh Vương của con đã nói những gì thế?”
Tể Tể vội vàng lặp lại những gì cha Minh Vương đã nói.
“Cha ơi, cha Minh Vương nói rất đơn giản, để Tổ Bảo Bảo tìm một người tại nhân gian và nhận làm cha nuôi như Tể Tể là được.”
Kế Nguyên Tu: “…”
Cậu ấy là một con rồng đã sắp hai ngàn tuổi, vậy mà phải nhận một con người bình thường mới hơn bốn mươi tuổi làm cha nuôi ư?
Cũng quá đáng quá rồi đó?
Thế này phải cách nhau bao nhiêu thế hệ hả?
【 Đôi lời của tác giả: Các cục cưng đoán xem bé rồng nhỏ có đồng ý không? 】
****
Thời gian trôi qua từng giây từng phút, đến nửa đêm, đôi tay của Kế Nguyên Tu đã hoàn toàn biến mất, thậm chí cả hai chân của cậu ấy cũng đã bắt đầu mờ dần.
Đến khi Hoắc Tư Tước trở về sau tiết tự học buổi tối, cậu nhóc đã không nhịn nổi nữa.
“Tổ Bảo Bảo, không phải chỉ là đăng ký hộ khẩu thôi sao? Em còn rối rắm cái quái gì?”
Sau đó là Tể Tể, Tương Tư Hoành cùng Lục Hoài, Hoắc Tư Thần, Hoắc Tư Cẩn, Hoắc Tư Lâm nghe thế cũng gật đầu.
“Đúng vậy, mạng sống quan trọng hơn!”
Kế Nguyên Tu: “…”
Cậu ấy là Tổ Linh của Huyền môn đã sống được gần hai ngàn năm, lại phải gọi một người mới hơn bốn mươi tuổi là cha nuôi sao?
Cậu ấy cảm thấy rất xấu hổ!
Không thể nào nói nên lời được!
Nhưng lúc sau, Tể Tể lại lặp lại câu nói kế tiếp của Minh Vương, Kế Nguyên Tu mới hiểu được ý của Minh Vương.
Cái gọi là đăng ký hộ khẩu chỉ là khía cạnh đơn giản nhất, mấu chốt là cậu ấy có thể hòa nhập được với nhân gian hiện tại.
Vì đã đăng ký cư trú nên cậu ấy có thể trở thành một vãn bối tại nhân gian.
Nếu cậu ấy không gọi đối phương một tiếng cha, chắc chắn Thiên Đạo sẽ không tha cho cậu ấy!
Đầu của Kế Nguyên Tu phình ra gấp 10 lần, trên khuôn mặt nhỏ trắng nõn ẩn hiện những đường gân xanh nhấp nhô.
Tể Tể nghiêng cái đầu nhỏ nhìn cậu ấy với vẻ đầy bối rối.
“Tổ Bảo Bảo, chỉ là kêu một tiếng cha mà thôi, ở trường mầm non anh còn có thể gọi cô giáo cơ mà, gọi một tiếng cha rất đơn giản, chỉ cần há miệng ra là được.”
Kế Nguyên Tu: “…”
Làm sao một đứa nhỏ mới ba tuổi rưỡi có thể hiểu được nỗi hổ thẹn của một vị Tổ Linh đại nhân đã gần hai ngàn tuổi chứ?