Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1112:

Dù sao Tổ Bảo Bảo cũng là bé rồng nhỏ, Tể Tể nghe nói sức sống của tộc rồng rất ngoan cường, cũng là Thần tộc mạnh nhất trời đất này!

Nhưng chẳng may Tổ Bảo Bảo không thể chống đỡ được tới lúc ấy thì phải làm sao?

Anh ấy mới chỉ tới trường mầm non được một ngày đã xin nghỉ, đến ngày mai là có thể đi học lại rồi, liệu Tổ Bảo Bảo có buồn bã đau lòng vì không thể tới trường không?

Trong khoảnh khắc ấy, Tể Tể đã suy nghĩ rất nhiều, giọng nói nhỏ cũng trở nên phiền muộn.

Bé không nhịn được mà khẽ thở dài.

“Haizzz…”

Minh Vương chậm rãi mở mắt ra, trong đôi mắt vẫn chứa đầy mệt mỏi.

Nhìn thấy con gái cưng đang nằm trong lòng mình, dùng một tay ôm một cánh tay của mình, tay còn lại thì chống dưới chiếc cằm mũm mĩm, khuôn mặt nhỏ đầy đặn bị ép lõm mất một góc, trái tim của ông như mềm nhũn ra.

“Tể Tể tới rồi à.”

Tể Tể sửng sốt, vội vàng xin lỗi.

“Xin lỗi cha, Tể Tể đánh thức cha rồi.”

Minh Vương cười khẽ, ôm khuôn mặt nhỏ nhắn đầy thịt của con gái rồi hôn lên một cái, vùi đầu và cổ của con gái cưng cọ cọ, khiến cho Tể Tể bị nhột mà cười khanh khách không ngừng.

“Cha~ cha ơi nhột ~ ha ha ha…”

Sau khi chơi với con gái cưng được một lúc, Minh Vương mới chậm rãi ngồi dậy, vẫn ôm con gái cưng trong lòng như cũ.

“Hôm nay Tể Tể không đi học sao?”

Tể Tể mím miệng nhỏ, có chút chột dạ.

“Cha ơi, cha Hoắc đã xin cho Tể Tể, anh Tiểu Tương và Tổ Bảo Bảo nghỉ học ba ngày, nên ba ngày nay Tể Tể không đi học.”

Minh Vương: “Ba ngày ư?”

Ông nhất thời trở về Địa Phủ xử lý công việc trong vòng hai ngày rưỡi, sau đó lại ngủ thêm nửa ngày rồi à?

Tể Tể gật đầu: “Đúng vậy, bởi vì Tể Tể, anh Tiểu Tương và cả Tổ Bảo Bảo đã bị viện trưởng xấu xa bắt đi.”

Minh Vương vui vẻ.

“Sao tên viện trưởng xấu xa kia lại nghĩ quẩn thế?”

Không chờ Tể Tể kịp trả lời, dù Minh Vương vẫn còn rất buồn ngủ, nhưng ông vẫn không kìm được sự vui vẻ mà tự lẩm bẩm.

“Bắt một mình Tể Tể đã là quá liều lĩnh rồi, lại còn liên lụy tới cả cương thi nhỏ và bé rồng nhỏ kia, chẳng lẽ mộ phần tổ tiên nhà gã bốc khói xanh, nếu không sao lại có thế sinh ra được một tên hậu duệ to gan lớn mật tới vậy?”

(Bốc khói xanh: Theo quan niệm của người TQ xưa, sau khi một người chết đi, linh hồn của họ sẽ trở nên bất tử và hoá thành một làn khói bay thẳng lên trời (hiện tượng này còn được gọi là “Vũ hoá”). Nếu phần mộ tổ tiên nhà ai mà có khói xanh bốc lên, tức là tổ tiên nhà đó đã “vũ hóa” thành thần tiên, đương nhiên con cháu đời sau cũng được tổ tiên ban phước.

Vì thế khói xanh bốc lên từ mộ cũng được coi là điềm lành, điều may mắn của cả một dòng tộc. Tất nhiên, trong câu này Minh Vương đang chửi kháy cả tổ tiên của Vương Tùng Cập.)

Tể Tể cất giọng ngây thơ giải thích: “Cha ơi, con không biết phần mộ tổ tiên của viện trưởng xấu xa kia có bốc khói xanh hay không, nhưng ông ta quả thật rất xấu xa!”

Minh Vương nhẹ nhàng ừ một tiếng, rồi bế con gái cưng xoay người lại, vừa khéo gác cằm mình lên đầu dưa của con gái cưng.

Ừm!

Quả nhiên vẫn là tư thế này thoải mái nhất!

“Cho nên, cảnh Tể Tể bị thiếu tay thiếu chân đã bị người bình thường thấy rồi ư? Cũng vì thế mà người cha nuôi tại nhân gian của con mới xin nghỉ cho các con để tránh miệng lưỡi thiên hạ?”

Tể Tể cười khúc khích.

Bé muốn quay đầu lại đối diện với cha Minh Vương, nhưng cằm của cha Minh Vương lại đang tựa lên đầu bé mất rồi.

Không quay người lại được, Tể Tể đành ôm lấy cánh tay của cha Minh Vương mà rầu rĩ.

“Đúng vậy! Vốn dĩ là ngày mai con có thể đi học rồi, nhưng cha ơi, Tổ Bảo Bảo bỗng nhiên không ổn.”

Minh Vương sửng sốt, tiếp sau đó lại cười rộ lên.

Ông còn tưởng rằng con gái cưng của mình đã gặp phải chuyện gì cơ, hoá ra tìm ông là vì bé rồng nhỏ kia à.

“Tể Tể yên tâm, bé rồng nhỏ kia mạng lớn, không chết sớm như vậy đâu!”

Tể Tể u oán mà bĩu cái miệng nhỏ: “Cha ơi!”

Minh Vương lập tức xin tha: “Được, được rồi, được rồi! Tể Tể ngoan, cha sai rồi, cha lập tức nói cho Tể Tể biết cách cứu bé rồng nhỏ ngay.”

Hai mắt của Tể Tể sáng ngời: “Cha ơi, cha mau nói đi.”

Minh Vương: “…”

Thôi được rồi!

Có thêm bạn cùng tới trường mẫu giáo với con gái cưng cũng có thể đảm bảo sự an toàn cho bé, nếu không làm sao con gái cưng của ông có thể yên tâm tới trường học tập được, đúng không?

Không còn thời gian vui vẻ bên cạnh con gái, cơn buồn ngủ của Minh Vương lại bắt đầu ập tới.

Ôm con gái, ông tiếp tục dựa cằm lên đỉnh đầu của con gái cưng, ngáp dài liên miên, nói.

“Việc này rất đơn giản, chỉ cần để nó tìm một người cha nuôi tại nhân gian là được!”

Tể Tể ngây ra.

“Sao?”

Minh Vương cười ha hả giải thích: “Tể Tể, nhân gian hay Địa Phủ đều có những quy tắc riêng, người cầm quyền định ra quy củ tại nhân gia đã quy định, sau khi Hoa Quốc thành lập thì yêu quái không được thành tinh, linh khí tại nhân gian cũng gần như không còn tồn tại, cho dù có là thần tộc đi chăng nữa, bé rồng nhỏ cũng không thể nào hòa nhập vào nhân gian, tất nhiên cũng không thể đi lại giữa nhân gian trong thời gian dài được.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free